Khoái Xuyên – Chương 109

Chương 109: Chàng Tiên Cá xinh đẹp của hắn (9)

Cố Minh Tranh thả lỏng và thưởng thức sự chủ động của chàng tiên cá. Hắn há miệng đón nhận nụ hôn của y, đầu lưỡi vói sâu vào khuôn miệng của ai kia, để nếm thử vị thuốc đắng chát ấy.

Lạc Phàm nũng nịu, cắn nhẹ môi của hắn một cái: Đắng thật mò.

Cố Minh Tranh hơi thở sâu một lát, rồi tiếp tục ép y uống thuốc.

Lạc Phàm đáng thương mà bĩu môi, tay giật giật xiềng xích phát ra tiếng leng keng chói tai. Nhưng rồi ý thức được dù sao cũng lỗi của mình, nên đành nhắm mắt nuốt trôi bát thuốc đắng nghét.

Cố Minh Tranh đặt bát xuống rồi hỏi:

“Đắng không?”

Lạc Phàm vội gật đầu.

Cố Minh Tranh như thể làm ảo thuật, lấy ra một viên kẹo sữa và chậm rãi lột ra lớp giấy bọc.

Ánh mắt Lạc Phàm bừng sáng, y ngoan ngoãn há miệng chờ hắn đút.

Cố Minh Tranh mỉm cười với y một cái, rồi bỏ viên kẹo vào trong miệng mình.

“……” 

Lạc Phàm không kịp đề phòng nên bị hắn chọc tức. Y giận dỗi lao tới cướp lấy, thuận thế kéo hắn ngã xuống nước.

Cố Minh Tranh không chống cự, hai tay ôm lấy y, cùng y quấn quýt môi lưỡi trong bể tắm.

Viên kẹo tan ra, vị chua đắng trong kẽ răng biến mất, thay vào đó là hương thơm ngọt ngào tràn ngập.

Lạc Phàm thỏa mãn thả lỏng tay, ý bảo rằng: Tháo xiềng cho em đi.

Cố Minh Tranh nhìn y, khẽ mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: 

“Tôi không tháo, để vậy cũng tốt mà.”

Lạc Phàm ngơ ngác.

Cố Minh Tranh vốc nước tưới lên người y, nhìn dòng nước chảy từ gương mặt xuống cần cổ, rồi đến xương quai xanh tinh xảo. Hắn cúi xuống, nương theo dòng nước chảy mà liếm hôn y.

Lạc Phàm hít một hơi, hai tay dùng sức như muốn thoát khỏi xiềng xích.

Xiềng xích trong chớp mắt vỡ vụn, hóa thành làn khói đen, nhưng y còn chưa kịp vui mừng, chúng lại lần nữa kết tụ thành hình xích khoá, càng thêm khoá chặt y.

Cái này…

Cố Minh Tranh khẽ cắn vành tai y, giọng trầm thấp tỉ tê: 

“Đừng phí sức nữa, bé cưng, em trốn không thoát đâu.”

“……” Lạc Phàm sững sờ cả người.

Sao bạn trai của y lại đáng sợ đến thế nhỉ?! Nhìn xa lạ ghê luôn!

Ủa mà không, chờ đã!

Lạc Phàm giữ bàn tay đang không ngừng mò mẫm cơ thể mình của Cố Minh Tranh, ánh mắt chất vấn như thể muốn hỏi tại sao.

Nhưng Cố Minh Tranh không muốn giải thích gì cả, chỉ điên cuồng muốn chiếm hữu y ngay bây giờ.

“Ưm…”

Lạc Phàm thở hổn hển, rõ ràng y rất ghét bị người khác ép buộc, nhưng thân thể của y lại không kìm được mà dán chặt vào hắn. Đôi mắt y nửa nhắm nửa mở, mơ màng hơi nước, chỉ trừng Cố Minh Tranh một cái. Y như thể tức vì thẹn, cũng như thể dụ người thưởng thức.

Cố Minh Tranh bỗng nhớ đến đóa hoa đào vừa chớm nở giữa trời đông tuyết trắng, tựa như đôi mắt y lúc này, khiến hắn chỉ muốn chìm đắm trong đó mãi mãi.

Biển lửa cùng pháo đạn, máu chảy thành sông, không ai hiểu được nỗi đau thấu tim gan khi hắn nhìn thấy Lạc Phàm ngã xuống, cũng không ai thấu được sự điên cuồng muốn cùng y chìm sâu trong dục vọng.

Mặt nước gợn sóng, nhưng thân dưới là khô khốc.

Cố Minh Tranh đè lên Lạc Phàm, bình tĩnh nhìn y.

Mái tóc đen suông dài của Lạc Phàm thấm ướt trong nước, vài sợi còn vướng lại trên trán, khuôn mặt tuyết trắng của y ửng hồng vì động tác mãnh liệt. Y ngửa mặt, hơi sặc nước bọt, sau đó vội lắc đầu —

Không phải như vậy!

Dù hắn có tức giận, có phẫn nộ đi nữa, thì cũng không nên dùng cách này!

Lạc Phàm mò mẫm nắm tay Cố Minh Tranh: Đừng thế mà, anh sẽ đau đấy, em không thích…

Ánh mắt của Cố Minh Tranh tối sầm, khẽ cười nói:

“Nhưng tôi thích.”

Hắn đè lên người Lạc Phàm, từ từ ngồi xuống. Cơn đau rách khiến đầu óc của hắn tỉnh táo, khiến hắn chân chính cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.

Vì bị xiềng xích giam cầm, nên tất cả cử động của Lạc Phàm đều bị hạn chế, y chỉ có thể mặc cho Cố Minh Tranh đùa nghịch từng tấc da thịt của mình.

Y trợn mắt, tức giận túm lấy xiềng xích, há miệng thở gấp, phát ra tiếng rên rỉ như nức nở, không biết là do đau đớn hay khoái cảm.

Ghét, thật đáng ghét quá đi mất!

Lạc Phàm cắn mạnh vào vai Cố Minh Tranh, nhưng lực cắn càng ngày càng nhẹ dần.

Cố Minh Tranh xoay gương mặt y lại, sau đó tuỳ ý ngấu nghiến đôi môi của y: 

“Tôi biết em không ghét nó.”

Lạc Phàm hừ lẫy, sau đó bắt đầu thúc sâu vào cơ thể hắn.

Cố Minh Tranh “Ưm” một tiếng vì đau, hơi thở dù gấp gáp, nhưng vẫn cười trêu y: 

“Bé cưng à, thân thể của em thành thật hơn em đấy.”

Gương mặt của Lạc Phàm đỏ bừng như quả gấc, y quyết định buông xuôi.

Tấm rèm cửa to lớn ngăn cách cả thế giới bên ngoài, nhưng vẫn để lọt vài tia nắng ấm. Theo thời gian trôi qua, ánh dương dần ảm đạm rồi lại ló dạng.

Thời gian như thể trôi qua thật lâu.

Đầu óc của Lạc Phàm trở nên mụ mị, y đẩy ra cái tên vẫn đang không ngừng rong ruổi trên người mình, dáng vẻ vô cùng uỷ khuất: Làm nhiều lần lắm luôn rồi á! Bộ anh không mệt hả?!

Trong lúc vần nhau, bọn họ cũng có nghỉ ngơi giữa hiệp vài lần. Nhưng Cố Minh Tranh chỉ ngừng lại một tí, rồi lại tiếp tục cuốn lấy Lạc Phàm.

Dù thể chất của chàng tiên cá rất mạnh, sức bền của y còn vô cùng dẻo dai, nhưng cứ bị hắn cưỡng ép “đánh vần” trong tình trạng bị khoá chặt thế này, ai mà thích cho nổi.

Tuy rằng…… Tuy rằng làm tình với hắn khiến y rất vui sướng, nhưng nhiều lần như vậy, cũng hơi quá bất thường rồi. 

Lạc Phàm mở to mắt, nhìn chằm chằm Cố Minh Tranh.

“Em muốn thay nước bể tắm sao?”

Cố Minh Tranh hiểu rõ tính tình đỏng đảnh của chàng tiên cá nhà mình, nên mỗi lần y khó chịu, hắn đều kiên nhẫn thay nước bể tắm. Lần này cũng vậy, hắn vừa thay xong nước trong bể đã tiến lại gần hôn y.

Lạc Phàm nhíu mày, hơi thở dốc: Anh không khó chịu sao?

Cố Minh Tranh nhìn khẩu hình của y là hiểu ngay, khóe môi cong lên:

“Kỹ thuật của em giỏi thật.”

Lạc Phàm lập tức ngại ngùng đến muốn mệnh, từ cổ đến đầu ngón chân của y đều nhuốm sắc đỏ. Y vội đưa tay che mặt, bộ dáng rất muốn đánh cho Cố Minh Tranh một cái cho bỏ ghét.

“Em còn ngại sao?”

Lạc Phàm ngẩng đầu, nét mặt cực kỳ nghiêm túc: Anh thả em ra nhanh lên.

Cố Minh Tranh nhéo má y, hắn giả bộ suy từ như thể không hiểu y nói gì:

“À… tôi hiểu rồi. Em muốn đổi chỗ khác để làm đúng không? Cũng được, nhưng em không thể rời nước lâu đâu…”

Tên xấu xa này!

Cố Minh Tranh nhìn y thẹn thùng đến mức mặt đỏ au, không nhịn được cười:

“Bé cưng, lúc nãy em rên dễ nghe như vậy, sao giờ lại không chịu mở miệng nói chuyện thế?”

Lạc Phàm tức đến run, hít sâu một hơi rồi bật thốt:

“Anh, anh, anh—!”

Đôi mắt Cố Minh Tranh sáng lên hẳn.

Giọng của chàng tiên cá vừa mềm mại, vừa trong trẻo, âm điệu cũng mang theo chút trẻ thơ.

Mà đúng thật, đây cũng là lần đầu tiên y mở miệng nói chuyện mà.

Cố Minh Tranh cố ý chọc ghẹo y:

“Tôi, tôi, tôi…  thì sao vậy?”

“……”

Người đàn ông này hồi đầu cũng đâu hư hỏng đến vậy đâu!

Lạc Phàm muốn đánh hắn một cái cho bỏ tức, nhưng nhìn nhìn… y lại không nỡ ra tay.

“Buông em ra.” Y không thích bị khóa chút nào.

Cố Minh Tranh cười dịu dàng, nhưng tông giọng quyết liệt không nhượng bộ:

“Tôi không buông.”

Cuộc trò chuyện lập tức ngừng hẳn.

Trong một khoảnh khắc, Lạc Phàm tưởng chừng như nổi giận, nhưng khi nhìn sâu vào đôi mắt hắn, y lại ngây người.

Ánh mắt ấy… không biết nên diễn tả như thế nào nữa.

Dịu dàng, giận dữ, sợ hãi, si mê, bất lực, đau đớn, quyến luyến, điên cuồng, cùng tuyệt vọng… Vì sao, đôi mắt của nhân loại lại có thể cất chứa nhiều cảm xúc đến thế?

Mà y lại tình cờ, nhìn thấu được tất cả xúc cảm đấy.

Lạc Phàm đưa tay lên để che lại đôi mắt hắn.

Cố Minh Tranh còn chưa kịp phản ứng, liền nghe y nói thật khẽ:

“…Em xin lỗi.”

Em xin lỗi vì đã chuốc thuốc mê anh.

Em xin lỗi vì gạt anh nhiều chuyện, dù chúng ta đã nảy sinh quan hệ với nhau rồi.

Cũng rất xin lỗi vì đã làm anh đau lòng, dù anh yêu em nhiều đến thế.

Tim của Cố Minh Tranh như hẫng một nhịp.

Khi nhìn thấy chàng tiên cá nằm hấp hối trên bờ biển, cơ thể đẫm máu, Cố Minh Tranh còn không khóc nổi. Thế mà chỉ một câu nhẹ nhàng ấy của y… lại khiến hốc mắt hắn cay xè, ướt lệ.

Thật ra, từ đầu đến cuối, đều là hắn ép buộc y cả.

Là do hắn bày mưu tính kế, không những giấu đi miếng vảy của y, mà còn ngăn cản chàng tiên cá trở về biển.

Cho dù có nhân danh tình yêu đi chăng nữa, cũng sặc mùi âm u cùng mục ruỗng.

“Anh muốn khóa… thì cứ khóa em lại đi.”

Lạc Phàm ngẩng đầu, xiềng xích trên tay kêu lên leng keng, mà ánh mắt y vẫn sạch sẽ và mềm mại đến mức khiến người khác não lòng:

“Nhưng… đừng tự làm đau mình, được không anh?”

Người của Cố Minh Tranh lập tức cứng đờ, không dám cử động mạnh.

Lạc Phàm hơi ngừng lại một chút. 

Đó giờ y vẫn nghĩ, có vài điều vốn chẳng cần nói thành lời, chỉ cần dùng hành động để chứng minh cho đối phương thôi là được. Nhưng mãi cho đến hiện tại, y mới hiểu ra… mọi thứ không đơn giản như vậy.

“Em biết… em biết anh gạt em về chuyện miếng vảy.” 

Lời nói của y có hơi loạn xà ngầu, câu từ cũng không trôi chảy, nhưng y vẫn muốn nghiêm túc nói cho Cố Minh Tranh nghe:

“Nhưng mà… em nguyện ý. Em nguyện ý vì anh mà ở lại.”

Y muốn nhấn mạnh hai chữ ‘nguyện ý’.

Trên đời này, không ai có thể ràng buộc được em, giam chân được em, trừ khi em nguyện ý.

Em nguyện ý bị anh lừa gạt, cũng nguyện ý ở lại bên anh.

Thế giới của Cố Minh Tranh như bị đảo lộn chỉ trong chớp mắt. Tầng hắc khí lượn lờ quanh thân hắn dần tan đi, vô tình để lộ kẽ hở cho vệt ánh dương lọt vào, làm cho mắt hắn nhoè đi.

Niềm hạnh phúc của hắn kéo đến quá nhanh, khiến hắn không kịp trở tay. 

Hắn chợt xoay người, định trốn tránh.

Nhưng Lạc Phàm đã kịp thời giữ hắn lại, kéo hắn chìm xuống trong làn nước, rồi lưu luyến hôn lên bờ môi ấy.

Dòng nước lướt qua mí mắt Cố Minh Tranh, trông như thể hắn đang rơi lệ.

Cố Minh Tranh cũng đáp lại nụ hôn sâu này của y. 

Ngoài em ra, tôi không cần gì cả, và cũng không có gì quan trọng đối với tôi hơn em. Ngay từ đầu, tôi không cố ý thương tổn em, tôi chỉ muốn bảo vệ em, muốn được yêu em, và muốn ở bên em mà thôi.

Tâm ma của hắn cuối cùng cũng bị tiêu diệt, hắc khí cũng biến tan.

Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên trong không gian.

Tên ác quỷ thu lại chiếc sừng của mình, nó giấu đi cái đuôi, không biết là đang tiếc nuối hay cảm thấy may mắn nữa.

Thiên Thần Nhỏ ngồi trên trang giấy trắng, nó thút thít lau nước mắt:

“Tiểu mỹ nhân giỏi quá, ảnh giỏi quá đi huhu……”

Nếu không có tiểu mỹ nhân, ký chủ của nó chắc đã thua trắng ở cửa ải này rồi.

Tấm rèm được kéo ra, để cho căn phòng tăm tối được đón ánh mặt trời.

Lạc Phàm nằm trên sofa, y không nhịn được mà ngáp một cái.

“…… Tóm lại, bầy cá đều an toàn và bà của em cũng không sao.” Cố Minh Tranh kể khái quát mọi chuyện đã xảy ra trong lúc Lạc Phàm ngất đi, trong mắt hắn lóe lên một tia sát ý rồi biến mất.

“Tuy nhiên, tôi sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai đã làm tổn thương em.”

Lạc Phàm chớp mắt nhầm xua đi cơn buồn ngủ. Y cẩn thận đánh giá hắn từ đầu đến chân, hoài nghi liệu hắn có phải thật sự là con người hay không.

“Tôi là con người thật mà,” Cố Minh Tranh bật cười, sau đó nâng tay lên hướng về chiếc ly trên bàn, chỉ trong tích tắc, chiếc ly liền tự động bay vào lòng bàn tay hắn, “Chỉ là… tôi không biết tại sao mình lại có siêu năng lực này.”

Lạc Phàm cau mày, lo lắng cho hắn: Vậy anh cảm thấy trong người sao rồi?

Cố Minh Tranh lắc đầu, nửa cười nửa không:

“Người tôi có khoẻ hay không, em phải biết rõ chứ?”

Lạc Phàm bất chợt nhớ đến khoảng thời gian sa đọa của mấy hôm nay, vành tai lập tức đỏ lên; y giận dữ trừng hắn một cái.

Cố Minh Tranh vội vàng nâng ly uống nước, vờ như vô tội.

Lạc Phàm phụng phịu hồi lâu, đột nhiên hừ nhẹ:

“Lần sau… em muốn được ở trên!”

Cố Minh Tranh đang uống nước thì bị sặc, nên liên tục ho khan.

Lạc Phàm nhìn hắn một cách nghiêm túc.

Cố Minh Tranh vừa cười vừa gật đầu liên tục:

“Được, được hết, em muốn gì cũng được.”

Lạc Phàm ngẫm nghĩ vẫn thấy chưa thỏa mãn, y xụ mặt nói:

“Em cũng muốn khóa tay khoá chân anh lại luôn.”

Cố Minh Tranh ôm bụng cười to, phải vội vàng xoa đầu trấn an chàng tiên cá của mình:

“Được mà, được hết. Bé cưng, em muốn gì tôi cũng chiều. Đừng giận nữa nhé?”

Lạc Phàm bĩu môi, chỉ cần nghĩ lại khoảng thời gian trầm luân của bọn họ, y liền ngượng chín cả mặt.

Khó chịu chết đi được! 

Phải làm sao bây giờ nhỉ?

Cuối cùng Lạc Phàm hé miệng:

“Em đói.”

Cố Minh Tranh lập tức cúi xuống cọ cọ mặt y, ngọt ngào dỗ dành:

“Em muốn ăn gì để tôi nấu? Ăn xong xuôi, mình đi báo thù nhé?  Chúng ta phải móc mắt, chặt đầu bọn đấy…”

Lạc Phàm chống cằm, nhìn hắn một cách cạn lời.

Y còn làm gì được nữa sao?

Bạn trai do mình chọn mà, mình không chịu thì ai chịu đây.

Nhớ hồi xưa, bé Phàm còn bảo bạn trai nhà ẻm vừa thẳng vừa dễ lừa nữa →→

481 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading