
Chương 110: Chàng Tiên Cá xinh đẹp của hắn (10) (Hồi Kết)
Dựa vào việc quan sát Cố Minh Tranh mấy ngày qua, Lạc Phàm cảm thấy hắn đang trở về trạng thái bình thường, trừ việc không cho y bước chân ra khỏi nhà.
Tuy rất lo lắng cho bà và đám tuỳ tùng dưới đáy biển, nhưng y cũng hiểu rằng không thể khiêu khích Cố Minh Tranh vào lúc này, nên y chỉ đành nghĩ cách khác.
Cũng may là căn biệt thự này nằm sát bờ biển.
Trong phòng tắm, một con cá hề đang cố hết sức chui ra khỏi ống thoát nước, nó ráng lăn lê bò lết đến bên chân của Lạc Phàm.
Lạc Phàm ngồi xổm xuống, nhìn nó chằm chằm.
“Hoàng tử ơi!” Con cá hề ráng lấy lại tinh thần sau cơn não chấn khi nãy, thân mình vẫn còn đang run run.
Lạc Phàm đưa một ngón tay ấn lên đầu nó, cố định cái thân nhỏ xíu đang không ngừng chao đảo.
Con cá hết hất hất cái đầu, phun ra một ngụm bọt nước. Sau đó, nó lén lút nhìn ra ngoài phòng tắm; thấy bên ngoài không có người, nó mới thở phào nhẹ nhõm:
“Hú hồn hú vía lun á! Hoàng tử ơi, ngài không biết nhân loại kia đáng sợ đến mức nào đâu! Hắn còn ghê gớm hơn cả bọn người xấu gấp trăm lần á! Bởi bọn tôi ai cũng lo cho ngài hết.”
Lạc Phàm ngẫm nghĩ một hồi, rồi quyết định không cho con cá hề biết rằng… Cố Minh Tranh đang đứng ngoài cửa và nghe hết được tất cả mọi thứ.
Thấy nó sợ sệt như vậy, y chỉ lắc đầu và nhẹ giọng nói:
“Anh ấy rất tốt với tôi, cho nên mọi người đừng sợ. Còn bà, bà vẫn ổn chứ?”
Con cá hề hơi rụt cổ:
“Bà bị thương hơi nặng, nên tạm thời không thể lên bờ được. Nhưng bà bảo tôi truyền lời lại với ngài rằng, lý do ngài không thể biến trở lại hình dáng nhân ngư, là vì ngài đã uống máu của nhân loại…”
Lạc Phàm sửng sốt, nhớ lại cái đêm ở chủ trạch của Cố gia. Quả thật là trong lúc mê mang, y có cắn Cố Minh Tranh, làm hắn bị thương, và còn uống máu của hắn.
“Bà nói rằng, ăn thịt người là một trong những đại cấm kỵ của tộc nhân ngư! Giống như nhân loại ăn thịt nhân ngư ấy, cuối cùng sẽ bị trời phạt! Dù vẻ ngoài của Hạ Lai có trẻ trung thế nào, thì nội tạng của gã cũng đã dần thối rữa, vì vậy gã mới cần bắt ngài ngay lập tức. Nhân ngư biến người, hay con người trường sinh bất lão, mấy cái đó… đều không phải là phước lành, mà là nguyền rủa!”
Lạc Phàm lia mắt nhìn hai chân của mình, sau đó gật đầu:
“Tôi biết rồi.”
“Bà còn nói là, ngài tuyệt đối không được ở bên cạnh nhân loại đó nữa. Ngài phải trở về biển thì mới—”
“RẦM!”
Cửa phòng tắm bị đá bật tung.
Con cá hề rống to một tiếng, sau đó nó lại cố sức cố mạng mà bỏ chạy.
Cố Minh Tranh không thèm liếc nó, hắn chỉ đi đến giữ chặt lấy cánh tay Lạc Phàm.
Lạc Phàm vội trấn an:
“Em không đi đâu cả.”
“Tôi biết.” Cố Minh Tranh siết chặt cổ tay y, ánh mắt của hắn tràn ngập mớ cảm xúc hỗn loạn. Rõ ràng là hắn đã hứa rằng sẽ để y tự do nói chuyện với con cá hề, nhưng hắn vẫn không thể kiềm chế được chính mình.
“Dù vậy… tôi cũng không thích nghe những thứ đó. Xin lỗi, tôi…”
Dù cho Lạc Phàm có là liều thuốc an thần của hắn đi nữa, thì căn bệnh tinh thần của hắn vẫn để lại di chứng.
Lạc Phàm suy nghĩ một chút, nhưng vẫn không cãi vả với hắn mà chỉ quơ quơ cổ tay mình:
“Em đau.”
Cố Minh Tranh lập tức buông ra, hắn hoảng hốt xoa bóp cho y.
Cả hai quay lại ngồi ở sô pha trong phòng khách, chỉ im lặng nhìn nhau.
Lạc Phàm rót hai tách trà, vì thấy không khí quá nặng nề, nên y nghiêng đầu mỉm cười nhẹ nhàng với Cố Minh Tranh:
“Em cảm thấy… rất có thể mình đã quen nhau từ kiếp trước.”
Nếu không, thì hà cớ gì y lại tình nguyện nhường nhịn bản tính cường thế và bá đạo của Cố Minh Tranh chứ? Thậm chí, y còn cảm thấy quá quen với cái tính nết đó nữa.
Cố Minh Tranh hơi ngạc nhiên, bởi vì hắn cũng có cùng cảm giác với y.
Không phải là ký ức của thuở thiếu thời, mà là sự rung động từ sâu trong linh hồn.
Cũng chẳng rõ vì sao nữa, hắn chỉ cảm thấy người kia thân thuộc và đồng điệu đến là kỳ. Như thể cả hai người họ vốn dĩ đã ở bên nhau rất lâu rồi……
Bởi vậy, chỉ vừa mới gặp gỡ, hắn đã không kiềm lòng được mà muốn đến gần y, muốn chiếm lấy y.
Lạc Phàm chống cằm, giọng y mềm mại và dịu dàng; tựa như hơi nóng bốc lên từ tách trà trước mặt, ấm áp thấm tận ruột gan:
“Em hiểu anh mà.”
Lạc Phàm còn hiểu rõ Cố Minh Tranh hơn cả tưởng tượng của y.
Người đàn ông này vô cùng cường đại và tự chủ, đôi khi lệch khỏi cả chuẩn mực đạo đức. Hễ có chuyện gì vượt khỏi tầm kiểm soát, là hắn lại dễ rơi vào vòng lặp cực đoan. Bởi vì hắn đã đứng trên đỉnh nhân sinh từ khi sinh ra, nên luôn mặc định rằng bất kỳ vấn đề nào hắn cũng có thể tự mình giải quyết.
Khi hắn đã yêu một người, liền muốn che chở đối phương hết mình và chăm lo cho họ một cách hoàn mỹ nhất có thể.
Nhưng dù có khống chế mọi thứ giỏi đến đâu, thì làm sao kiểm soát được ái tình?
Giống như cái lần hắn giam cầm Lạc Phàm vậy; trong quá trình làm như vậy hắn đều không thấy gì bất thường, nhưng chỉ khi mọi chuyện xong xuôi, hắn mới bừng tỉnh.
Vấn đề không nằm ở việc có nên khóa chặt y hay không, mà là hắn chưa được sự cho phép của Lạc Phàm mà đã tự tiện làm theo ý mình.
Có lần một thì sẽ có lần hai, dù có cho hắn cơ hội sửa sai bao nhiêu lần đi nữa, hắn vẫn sẽ làm như vậy.
Cho nên mới bảo, tình yêu luôn khiến con người ta điên cuồng.
Tuy nhiên, so với Cố Minh Tranh, thì Lạc Phàm lại chẳng hề rối rắm xíu nào.
Dẫu gì thì trong mắt y, chẳng qua là anh người yêu của mình hơi buồn bực mình xíu thoi, lần sau đến lượt y giam cầm hắn là được rồi.
Chỉ cần còn hắn thương y, y thương hắn, thì không chuyện gì là to tát hết.
Chứ nếu không, thì y đã sớm xử chết cái tên dám cả gan đụng vào y rồi.
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, sau đó Lạc Phàm nâng lên tách trà để uống một ngụm.
Cố Minh Tranh cũng nâng tách uống một hớp, rồi hắn đột nhiên đặt cái tách xuống bàn và ôm chặt lấy y vào lòng:
“Em không giận tôi thật sao?”
Bé cưng nhà hắn có bao giờ bình tĩnh như thế này đâu, quái lạ.
Lạc Phàm chớp chớp mắt, ra vẻ thâm sâu:
“Yêu đương vốn là phải bao dung và thấu hiểu lẫn nhau mà. Em thích mặt tốt của anh, nhưng cũng thương cả những mặt không hoàn hảo của anh nữa.”
Đây là lần đầu tiên, Cố Minh Tranh không biết phải đáp lời y thế nào.
Bé cá nhỏ hồn nhiên và ngây thơ năm ấy, thoắt cái đã biến thành tay tình trường già đời.
Lạc Phàm lén đẩy chiếc điện thoại phía sau sang một bên.
Nếu Cố Minh Tranh mà mở lịch sử tìm kiếm mấy ngày nay trên điện thoại của y ra, thế nào cũng thấy một loạt câu hỏi về tình yêu trên trời dưới đất.
Nào là “Làm sao chung sống với nhân loại?”, “1001 tips yêu đương với nhân loại?”, thậm chí còn có cả “Nếu nhân loại vì quá yêu mà nhốt mình vào phòng tối thì phải làm sao?”.
Lạc Phàm nghiêng đầu mỉm cười. Suối tóc đen rũ xuống bên tai, một lọn còn bị vướng lại ở đầu ngón tay của Cố Minh Tranh, khiến lòng hắn ngứa ngáy.
Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà.
Cố Minh Tranh thừa nhận, hắn thật sự bị dáng vẻ này của chàng tiên cá làm đảo điên tâm hồn.
“Anh đừng trách bà mà,” Lạc Phàm thấy sắc mặt hắn hòa hoãn, liền nhẹ giọng trấn an, “Tộc nhân ngư ở vùng biển này, chỉ còn sót lại em với bà mà thôi. Vì bà biết được đại nạn của mình sắp giáng xuống, không còn cách nào bảo vệ em được nữa, nên bà mới muốn đưa em đi đến những vùng biển khác để tìm đồng tộc. Đáng tiếc… em lại làm bà thất vọng rồi.”
Cố Minh Tranh nói thẳng, không vòng vo:
“Để tôi lo em cả đời.”
Lạc Phàm chợt im lặng.
Y không biết mình có thể duy trì được hình dạng không phải người, cũng chẳng phải cá này trong bao lâu nữa. Ngày ấy ở bờ biển, chỉ khi bị kẻ thù khiêu khích thì y mới lộ ra đuôi cá. Nhưng sau những trận thân mật với Cố Minh Tranh, y lại biến trở về dáng vẻ của con người.
Lạc Phàm luôn cảm thấy có gì không đúng.
Nhưng hôm nay, nghe được những lời của con cá hề, y mới hiểu rõ tình hình.
Hiện tại, y chỉ có hai con đường: một là trở về biển cả và khôi phục lại thân thể nhân ngư. Hai là giống như *thực nhân ngư vậy, tiếp tục hấp thu sinh mệnh của Cố Minh Tranh để duy trì hình dáng con người.
Cố Minh Tranh có thể đồng ý với việc đó, nhưng y lại không chịu nổi.
“Anh tự lo cho mình trước đi,” Lạc Phàm cố ý hừ nhẹ, xong rồi chuyển chủ đề, “À đúng rồi, hai gã kia… Hạ Lai và Quý Tang, rốt cuộc đi đâu vậy?”
“Hai tên đó sao?”
Nghe y nhắc với bọn chúng, vẻ mặt của Cố Minh Tranh lập tức trở nên cực kỳ hung ác:
“Giống như rết trăm chân, giết mãi không chết.”
Ngày ấy, Hạ Lai và Quý Tang đúng ra đã chết, nhưng lại không hoàn toàn tiêu vong.
“Thân xác của Quý Tang thì chết rồi, nhưng hồn phách lại bám vào người khác.”
Ánh mắt Cố Minh Tranh hướng ra cửa sổ, giọng hắn trở nên trầm thấp:
“Còn Hạ Lai… hình như được thứ gì đó che chở.”
Vừa dứt lời, liền ẦMMMM! một tiếng sấm xé trời, từng tia chớp loé sáng trước mặt họ.
“Bọn chúng chơi ăn gian!”
Thiên Thần Nhỏ bay ra từ không gian đa chiều, nó đội một chiếc vòng sáng trên đầu, còn dưới chân thì dẫm lên trang giấy trắng. Chỉ có điều, trên người nó bây giờ có vài chỗ còn bị cháy xém, không ngừng bốc mùi khét lẹt.
“ĐCM, mắc mớ gì đánh tui?! Bộ mấy người chơi ăn gian thì được, tới lượt tui dẫn ký chủ đi đường tắt thì không được hả?!?!”
“……”
Cố Minh Tranh cau mày, bình tĩnh đánh giá xung quanh. Cảm giác quen thuộc như bị déjà vu này lại đến nữa rồi.
“Cậu là ai? Còn đây là đâu?”
“Cố tổng ơi, đừng hỏi!”
Thiên Thần Nhỏ vốn dĩ quá hiểu tính hắn, nên cũng không vòng vo mà vô thẳng chủ đề:
“Nhiệm vụ thay đổi rồi, Cố tổng! Phía Hạ Lai đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng! Nói tóm lại, bây giờ hai người mau đi bắt Quý Tang và Lâm An Na ngay đi! Tuyệt đối không thể để Hạ Lai hớt tay trên! Nhanh lên nào!”
Lại thêm một tiếng sấm xé trời.
Không gian trắng xóa tan biến trong nháy mắt.
Cố Minh Tranh vừa hồi thần, liền thấy Lạc Phàm nhìn sang mình bằng ánh mắt kỳ quái.
Chẳng lẽ…
“Quý Tang?”
“Lâm An Na?”
Hai người đồng thời lên tiếng, sau đó liếc nhau, rồi cùng gật đầu.
“Hồn phách của Quý Tang hiện đang bám víu trên cơ thể của Lâm An Na. Đi thôi, xem coi là chuyện gì đang xảy ra.”
Cố Minh Tranh nắm tay Lạc Phàm, trực tiếp xuyên qua không gian, sau đó đáp xuống trong nhà chính của Cố gia.
“Cứu với! Ai đó cứu tôi với!!”
Tiếng thét chói tai vang lên, kỳ lạ là xung quanh chẳng một ai nghe thấy, như thể toàn bộ không gian đều đã bị phong ấn kín mít.
Chỉ trong chớp nhoáng, hai người bọn họ vừa xông vào phòng của Lâm An Na, liền chứng kiến Hạ Lai một tai thì bóp cổ cô ả, tay còn lại ấn trên đỉnh đầu của cô. Miệng của gã há to, như thể đang cắn nuốt thứ gì vô hình.
Lạc Phàm không nói lời nào, nhấc chân đá hắn một cái.
Hạ Lai thấy bọn họ liền cười khẩy một cái. Gã cố chịu đựng cú đá từ Lạc Phàm, tiếp tục giữ nguyên tư thế cắn nuốt.
“Thằng chó Quý Tang! Còn Hạ Lai, mày nhất định sẽ không được chết tử tế!”
“Nhiệm vụ ‘chung cực’ cái gì?! Con mẹ nó đều là xảo trá!”
Lâm An Na không ngừng la hét, lúc là giọng của cô ả, lúc lại là giọng của Quý Tang.
Cố Minh Tranh vừa định ra đòn ngăn cản, thì thấy bên Hạ Lai vung tay, tạo ra một tầng kết giới vô hình.
Lạc Phàm hé môi, sóng âm mạnh mẽ xuyên thủng cả tầng kết giới, chấn động đến mức khiến cho Hạ Lai thất khiếu trào máu. Gã đau đến loạng choạng tay chân, lùi sang một bên.
Cố Minh Tranh nhân cơ hội này, kéo Lâm An Na văng ra xa. Hắn thuận tay chộp lấy con dao trên bàn, bổ thẳng về phía Hạ Lai không chút do dự.
Hạ Lai không né cũng chẳng tránh, chỉ nhếch môi cười lạnh:
“Không phải tụi bây cũng hợp lực với lũ hệ thống để giết tao sao? Tốt thôi, để tao cũng nuốt thêm hai cái nữa, để xem đứa nào sống sót đến cuối cùng!”
Vừa dứt lời, thân hình gã đột nhiên hóa thành dòng dữ liệu, sau đó tan biến vào không trung.
“Gã ta… chẳng phải gã đã phạm vào luật cấm rồi sao?! Tại sao lại không bị diệt trừ chứ…”
Lâm An Na thở dốc từng hơi, bàn tay của cô ả run rẩy vươn ra như thể muốn níu lấy thứ gì. Bỗng dưng, mắt của cô ta trừng lớn, như là kinh ngạc, cũng như là hối hận. Sau đó cô ả cười to một cách điên cuồng:
“Tinh Vực Chi Đỉnh… Vương Giả Đăng Lâm… thì ra, thì ra là thế…”
Còn chưa dứt lời, cả thân thể lẫn hồn phách của cô ả liền bị ngọn lửa vàng kim thiêu sạch đến không còn một chút tàn tro.
Bầu trời như bị xé toạc bởi từng trận sấm chớp. Không gian bắt đầu rạn nứt, bong tróc thành từng mảng.
Đầu của Cố Minh Tranh và Lạc Phàm đau nhói như bị xé làm đôi; ký ức được giải khoá, từng hình ảnh hiện lên trong đầu, sau đó hóa thành một vũng hắc ám.
“Thằng em đần độn này, hình như lần này… bọn mình không thể gạt họ được nữa.” Thiên Thần Nhỏ ôm cặp cánh lông vũ đã trụi lủi một nửa của nó, khóc xỉu lên xỉu xuống.
“Xàm quá!” Ác Ma Nhỏ thổi thổi cái đuôi bị đốt trụi lủi, bây giờ nó cũng chỉ còn sót lại cặp sừng trên đầu mà thôi. Vì quá bực bội, nên nó bay đến gần và rút lông trym của anh mình.
“Thằng óc heo này! Mi làm gì đó?! Hỏng thấy anh sắp thành con gà khoả thân không lông rồi hả?!”
“Anh đần quá! Nếu anh không muốn bị Phàm Phàm và Cố tổng đập nhừ tử, thì tốt nhất là nên giả vờ đáng thương! Càng thảm càng tốt!”
377 tình yêu ghé thăm 💕


Leave a Reply