Khoái Xuyên – Chương 108

Chương 108: Chàng Tiên Cá xinh đẹp của hắn (8)

Bà lão nhân ngư phản ứng nhanh nhất. Bà lập tức ôm chặt lấy Lạc Phàm, chiếc đuôi cá lớn đập xuống mặt biển, hất lên một màn nước che chắn khổng lồ. 

Nhưng vì viên đạn lao đến quá đột ngột; nó xuyên thẳng qua lớp tường nước còn chưa kịp dâng cao, cắm phập vào chiếc đuôi cá của bà, khiến cho máu văng tung toé khắp nơi.

Ngay sau đó, vô số lưới đánh cá bằng điện cao thế bao trùm cả mặt biển, dùng để vây bắt nhân ngư.

“Bé con! Cẩn thận!” Bà lão nhân ngư ngẩng đầu, tiếng kêu bén nhọn xé gió. Sóng âm chấn động, tạo ra từng đợt thuỷ triều.

Bầy cá từ bốn phương tám hướng lao tới để bảo vệ cho hai nhân ngư. Chú cá voi xanh tung mình bật khỏi mặt biển, công kích kẻ địch bằng dao nước.

Một con sò biển khổng lồ lao nhanh tới chỗ họ, nó há to cái miệng nhầm nuốt trọn Lạc Phàm, định nhanh chóng kéo y lặn sâu xuống đáy biển.

Nhưng tiếng súng vang lên từng đợt công kích, dữ dội như muốn xé nát hết thảy. Lưới điện từ bốn phía đồng loạt áp xuống, quét sạch mọi đường rút. Chúng đánh bật cả bầy cá và con sò khổng lồ lên trên bờ, thân thể trắng bạc va xuống bãi cát, cháy xém từng mảng, mùi khét lan khắp không trung.

Lạc Phàm rơi ra từ trong miệng con sò. Dòng điện cao thế lướt qua thân thể y, khiến sắc mặt của y trắng bệch trong tích tắc.

Con sò biển lại cố bao bọc lấy y, giọng nói của nó vốn dịu dàng, nay lại yếu ớt đến mức gần như đứt đoạn:

“Hoàng tử ơi… xin ngài đừng ra ngoài…”

Lạc Phàm nhẹ nhàng sờ sờ vỏ sò, sau đó y ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng đầy căm phẫn.

Trận phục kích này chắc chắn đã được mưu tính từ lâu.

Là ai?

Không lẽ là Cố Minh Tranh sao?

Trong đầu y còn vang vọng câu nói của bà lão. Nhớ đến hình ảnh dịu dàng cùng nụ cười cưng chiều của người nọ, Lạc Phàm thật sự không muốn tin.

Bà lão nhân ngư nhìn Lạc Phàm đầy lo lắng, bà cố dồn hết sức đẩy con sò biển trở lại lòng biển. Nhưng từng trận pháo đạn lại ầm ầm giáng xuống, chặn đứng đường thoát thân của bà, còn khiến vết thương của bà nặng thêm.

Bà ơi!

Lạc Phàm giận đến run người. Y đưa tay siết hàng lưới điện, mặc kệ cho cơn bỏng rát đốt cháy da thịt. Y dùng tay không xé toạc một gốc lưới.

Kẻ địch rõ ràng không định giết y, chúng đến để bắt sống y.

“A Lạc! Mau chạy ngay đi!” Bà lão nhân ngư hét lên trong tuyệt vọng.

Lưới điện nhanh chóng bao trùm y từ bốn phía, không chừa bất kỳ kẽ hở.

Lạc Phàm bị lưới điện siết lại, ánh sáng chói lòa vây lấy y.

Khung cảnh trước mắt quá mức quen thuộc, giống hệt năm đó vậy.

Y siết chặt bàn tay, cả người nóng ran như bị lửa đốt. Trên đôi chân nhân loại, bóng dáng của chiếc đuôi cá như ẩn như hiện.

Một chiếc trực thăng từ từ hạ cánh xuống mặt biển. Bên trong buồng lái, một người đàn ông tuấn tú, gã không ngừng chơi đùa con dao nhỏ trong tay, ánh mắt lạnh lẽo của gã tràn ngập phấn khích.

“Là cậu thật nè, bé cá nhỏ.”

Lạc Phàm nhìn thấy gã, trái tim ngược lại trở nên bình tĩnh.

Không phải Cố Minh Tranh.

“Cậu! Chính là cậu!!”

Bà lão nhân ngư nhận ra gương mặt ấy, cả người bà run lên vì cuồng nộ, “Ba mươi năm rồi… vậy mà cậu không thay đổi chút nào!”

Hạ Lai bật cười một cách thâm độc:

“Dùng thịt nhân ngư luyện dược, đích xác có thể trường sinh bất lão. Năm đó, lũ nhân ngư kia có kẻ thì chạy thoát, có kẻ lại chết ỉu, chỉ còn một tên là bị tôi tóm sống. Mùi vị không tệ… chỉ là hơi già, nên thịt dai một chút.”

“A!!!”

Cảnh tượng địa ngục trần gian năm ấy, bỗng chốc tràn về trong trí nhớ. Khuôn mặt khô quắt của bà lão nhân ngư vặn vẹo, thân thể già nua lao ra khỏi mặt biển, điên cuồng tấn công gã ma quỷ trước mặt.

Âm thanh súng đạn vang lên. Hạ Lai hoàn toàn không thèm nhìn bà, mà quay sang phía Lạc Phàm đang bị giam cầm bởi chiếc lưới điện.

“Lớn rồi nhỉ.” Gã nhảy khỏi trực thăng, ung dung bước đến trước mặt Lạc Phàm, nhìn chằm chằm y từ trên xuống dưới.

“Hồi xưa tôi cũng đã từng tò mò không biết khi cậu lớn lên sẽ trông thế nào đấy… Quả nhiên đúng là tuyệt sắc nhân gian.”

Lạc Phàm nhìn gã, khuôn mặt trước mắt dần chồng lên gương mặt năm xưa.

Từ khi hiểu chuyện đến giờ, dưới đáy biển chỉ còn mình y và bà, hai thế hệ nhân ngư duy nhất còn sống sót. 

Bà lão nhân ngư vốn thích yên tĩnh, nên quanh năm không rời biển sâu, chỉ luôn tận tâm chăm sóc y chu toàn. Chỉ là, dù y có hỏi thế nào đi nữa, bà cũng chưa từng kể cha mẹ y ở đâu.

Mãi đến về sau, khi mấy tên lính tôm cua cá vô ý lộ miệng, y mới biết được chân tướng.

Đó là một trận đồ sát, khiến tộc nhân ngư vốn đã hiếm hoi, gần như diệt chủng.

Kẻ thì chạy trốn, kẻ thì bỏ mạng.

Có lẽ đâu đó trên thế giới này, vẫn còn tồn tại đồng tộc của bọn họ, nhưng trong mảnh hải vực này, cuối cùng chỉ còn lại y và bà.

Lần y còn nhỏ trộm bơi lên mặt biển, thực ra cũng giống một ván cờ đã được bày sẵn.

Khi ấy vì y quá ngây thơ, chỉ nghe mấy ngư dân trên bờ loáng thoáng buôn chuyện về việc nhân ngư xuất hiện, khiến y tò mò mà lén bơi lên đất liền. Kết quả, y bị bọn chúng bắt ngay lập tức.

Cũng may là y gặp được Cố Minh Tranh.

Lạc Phàm ngẩng đầu, từng chữ đều như nghiến răng mà bật ra:

“Là mày.”

Bà lão nhân ngư cũng nói một câu khẳng định, “Là cậu.”

Cả Lạc Phàm lẫn bà đều đang nói về một người, chỉ khác là không cùng một sự kiện.

“Ôn chuyện để sau cũng được,” Hạ Lai nhếch môi, ánh mắt lạnh ngắt. “Hiện tại không rảnh. Nãy giờ gây ra động tĩnh ở đây cũng lớn rồi, người khác sẽ nhanh chóng kéo đến thôi. Bởi vậy, tôi phải giải quyết hai người nhanh mới được.”

May mà mục tiêu của gã rất đơn giản, chỉ cần bắt được Lạc Phàm.

“ĐỪNG ĐỘNG VÀO ĐỨA NHỎ!” 

Tiếng bà lão nhân ngư nghẹn lại trong cổ họng, bà không ngừng gào thét:

“Đồ ma quỷ! Cậu nhất định sẽ hối hận!”

Một tia sáng lạnh lẽo chợt loé lên.

Lưỡi đao của Hạ Lai còn nhanh và độc hơn cả đạn, chỉ trong khoảnh khắc, gã đã đâm thủng mắt trái của bà.

“A!!!”

Tiếng kêu xé ruột gan vang vọng mặt biển.

Mắt của Lạc Phàm trở nên đỏ ngầu. Y vươn đôi tay đầm đìa máu tươi của mình, xuyên thủng qua lớp lưới điện, bóp chặt lấy cổ Hạ Lai.

Sóng âm bùng phát dữ dội.

Biển động như trời gầm.

Đá ngầm nứt toác.

Tiếng kêu *vô thanh của y, thậm chí còn đáng sợ gấp trăm lần so với tiếng gọi của bà lão nhân ngư.

(*Vô thanh: Không có âm thanh hay tiếng động nào.)

Hạ Lai bị chấn động đến mức thất khiếu trào máu. Gã không ngờ một nhân ngư với vẻ ngoài yếu ớt như thế, lại có sức tàn phá của một quái vật. Gã vội siết lấy cổ tay Lạc Phàm.

“Quý…!”

Chưa kịp gọi hết tên, phía sau gáy Lạc Phàm bỗng truyền đến một cú sốc điện mạnh đến mức chấn động cả đầu óc của y.

Máu tươi tuôn trào, sóng âm ngừng hẳn.

Hạ Lai lau vệt máu bên khóe môi, gã lạnh giọng:

“Cậu chậm quá.”

Quý Tang đứng phía sau, lắc lắc tay; gã thảy cây chích điện sang một bên, sau đó tiếp được cơ thể xụi lơ của Lạc Phàm.

“Là anh quá chậm đó. Chậc… máu chảy như suối luôn.”

Hạ Lai bị nét diễn lố lăng của hắn chọc tức. Gã quay đầu nhìn chiếc trực thăng đang bốc cháy đằng xa, hỏi:

“Nó còn bay được không đấy?”

Quý Tang vừa định đáp, sắc mặt của hắn đột nhiên cứng lại.

Hạ Lai cũng lập tức siết chặt chuôi đao.

“Có người tới.”

Quý Tang nhìn vào rừng cây, lưng hắn lạnh toát, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an:

“Không thể nào nhanh như vậy… dù lái thuyền tới đây cũng không kịp mà…”

Từ lúc ban đầu phục kích đến giờ, thoạt nhìn đã trôi qua rất lâu, nhưng thật ra chỉ mới được một khoảng thời gian ngắn. Nơi này lại nằm giữa hải đảo, muốn điều thuyền hay gọi trực thăng đến đều tốn kha khá thời gian, sao lại có người đến nhanh như vậy được?!

Một bóng người thoắt cái xuất hiện.

Không ai nhìn rõ hắn đến bằng cách nào, chỉ biết trong một cái chớp mắt — hắn đã đứng ngay trước mặt họ.

“Anh..Anh họ?” Quý Tang bật thốt, giọng của hắn vỡ tan trong kinh hãi.

Kẻ trước mắt không còn là Cố Minh Tranh mà họ quen biết.

Người kia như hòa làm một với bóng đêm, toàn thân của hắn được bao vây bởi tầng tầng hắc khí, tựa như Tu La bước ra từ vực thẳm, mang theo vô tận sát tâm. Ánh mắt của hắn cuồng bạo, lạnh lẽo hơn cả băng tuyết ngàn năm.

“Các người… đều đáng chết.”

Bà lão nhân ngư chưa bao giờ tin trên đời có thần linh. Dù cho tộc nhân ngư từ lâu đã được người đời ví là sinh vật thần thoại đi nữa, thì bà vẫn luôn giữ vững quan niệm: Trên đời này, làm gì có thần?

Cho đến khi bà gặp hắn.

Chỉ một lần đối mặt.

Hạ Lai và Quý Tang thậm chí còn chưa kịp động thủ, thân thể đã đồng thời quỵ xuống, trên da thịt hiện lên chi chít vết thương nhỏ, như thể bị thiên đao vạn quả xẻ xuống, trông vô cùng khủng bố.

Thế nhưng, kẻ như thế, khi cúi mình bế bổng Lạc Phàm, bàn tay của hắn lại không ngừng run rẩy.

“A—A!!” Quý Tang đau đến sống không bằng chết, “Cố… cố…”

Thiên đao vạn quả cũng không đủ để làm nguôi ngoai cơn bạo ngược và cuồng nộ trong lòng Cố Minh Tranh.

Hạ Lai trơ mắt nhìn thân thể mình mục rữa từng tấc, gã vẫn liều mạng giãy giụa, định lấy thanh đao bên hông. Bỗng một luồng ánh sáng lóe lên, thân hình của gã tan biến tại chỗ.

Cố Minh Tranh chỉ cong môi, nở một nụ cười lạnh đến xương tuỷ.

“Hạ Lai!” Quý Tang nhận ra tử vong đang cận kề, “Anh họ! Xin anh… tha cho tôi! Tôi không dám nữa—”

Âm thanh đột ngột im bẵng, toàn thân của hắn nổ tanh bành thành một đống thịt vụn.

Từ trong vũng máu, một luồng sáng vụt lên và lao vun vút về hướng chủ trạch của Cố gia.

Cố Minh Tranh không ngăn cản và cũng không buồn để ý, hắn chỉ ôm Lạc Phàm vào lòng và nhẹ nhàng lau vết máu cho y.

Hắn cúi đầu, hôn lên từng vết thương chằng chịt trên người của chàng tiên cá. Toàn thân vẫn còn phảng phất sát khí cuồng bạo, thế nhưng từng cái chạm môi lại dịu dàng đến rợn người.

Đám tôm cá vừa định đến gần, nhưng nhìn thấy hắn liền kinh hãi mà lùi sâu xuống đáy biển.

Bà lão nhân ngư khàn giọng, run rẩy hỏi:

“Cậu… rốt cuộc là ai?”

Bà đã đoán được người trước mắt chính là “kẻ” mà Lạc Phàm từng nhắc tới, nhưng… làm sao người này có thể là nhân loại được? Tuyệt đối không có khả năng!

Cố Minh Tranh không nói một lời. Giây phút này, hắn không muốn đáp lại bất kỳ ai, trong lòng chỉ còn duy nhất một ý niệm là mang Lạc Phàm về nhà.

Sóng biển dâng cao như thể một bức tường nước, hộ tống bà lão nhân ngư và bầy cá trở về lại đáy biển. Còn hắn, ôm chặt Lạc Phàm trong ngực và biến mất không tung tích.

Trời vừa hửng sáng. Ánh dương mờ nhạt ló lên sau tầng mây, nhưng trong căn nhà tăm tối này, lại bị chiếc rèm lớn che chắn đến mức không một tia sáng nào lọt qua được.

Lạc Phàm tỉnh lại.

Đau đớn trên người y đã dịu hơn rất nhiều, thể lực của nhân ngư vốn dĩ cường đại, chỉ là mất máu quá nhiều khiến đầu óc của y choáng váng, tầm mắt cũng hơi nhoè.

Y phát hiện bản thân đang ngâm mình trong một hồ nước to lớn, cổ tay và cổ chân đều bị sợ dây xích kim loại khoá chặt.

Không ngoài dự đoán, y vẫn bị khoá lại.

Xem ra, y vẫn là bị bắt.

Lạc Phàm cũng chẳng lấy gì làm bất ngờ. Y lạnh lùng lướt nhìn từng cái mắc xích, rồi dừng lại nơi đôi chân nhân loại của mình.

Nếu không phải vì y không biến trở lại được hình dáng nhân ngư, y cũng chẳng đến mức phải nương nhờ vào sự bảo vệ của người khác. Mà cái tên Hạ Lai ngu xuẩn kia, gã thật sự nghĩ mấy thứ xiềng xích này có thể nhốt được y sao?

Nghĩ đến bà lão nhân ngư và bầy sò biển bị thương thảm đến thế, lòng Lạc Phàm chợt nặng nề. Y nắm chặt lấy xiềng xích, bàn tay y căng thẳng.

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân bỗng vang lên.

Lạc Phàm ngẩng đầu, dòng nước mềm mại dâng lên, hoá thành từng lưỡi dao sắc bén, chuẩn bị lao đến công kích người nọ. Nhưng vừa thấy rõ người đến là ai, y liền dừng lại.

“Em lại không ngoan rồi?” Hắn bưng một chén thuốc nóng, bình thản bước tới như mọi ngày.

Lạc Phàm: “…”

Tại sao lại là Cố Minh Tranh?

Sao hắn lại ở đây?

Nhưng nếu là hắn… hà cớ gì lại khoá y chứ?

Những cảm xúc lạnh lẽo và phẫn nộ bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại hoang mang cùng khó hiểu.

Như thể vừa gặp được người mình tin tưởng và ỷ lại, mọi lớp phòng hộ gai góc đều biến mất, chỉ để lộ phần mềm mại nhất ở bên trong.

Cố Minh Tranh đặt bát thuốc xuống mép hồ, bước đến xoa đầu y, nhẹ giọng hỏi:

“Còn đau không?”

Lạc Phàm cảm thấy khó hiểu.

Tại sao Cố Minh Tranh lại biết y bị thương?

Kể ra cũng lạ, chẳng phải hắn bị y chuốc thuốc nên bất tỉnh nhân sự hay sao?

Sao cái gì hắn cũng biết hết thế?

“Em còn đau không?” Thấy Lạc Phàm không trả lời, hắn cũng kiên nhẫn hỏi lại.

Lạc Phàm theo phản xạ lắc đầu.

Cố Minh Tranh nắm lấy tay y.

Do chạm phải lưới điện, đôi tay vốn trắng nõn mịn màng như ngọc của y, giờ đã trở nên thảm đến không nỡ nhìn. Tuy không chảy máu và cũng không quá đau, nhưng khắp nơi đều kết lại từng mảng sẹo cháy xém. Dù khả năng hồi phục của tộc nhân ngư có mạnh đến đâu đi chăng nữa, cũng khó mà lành lại trong một khoảng thời gian ngắn.

Cố Minh Tranh hôn lên từng đốt ngón tay của y, rồi dịu dàng hôn lên chân mày, khóe mắt, má, cuối cùng là đến môi y.

Lạc Phàm hơi giật mình, thân thể hơi rụt lùi về sau.

Sát ý nhầm vào Hạ Lai vào lúc đầu hoàn toàn tan biến, y mở to đôi mắt xinh đẹp, vô tội nhìn hắn.

Y hơi sợ hãi hắn sẽ tính sổ chuyện y hạ thuốc hắn. Dù sao y cũng là người có lỗi ngay từ đầu.

Nhưng rồi, tựa như bình yên trước cơn bão; gió lốc cuồng nộ, sấm sét ầm vang, thế mà trận mưa to mãi vẫn chưa chịu trút nước.

Cố Minh Tranh vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, hắn chỉ nhẹ nhàng đút cho y từng muỗng thuốc, giọng của hắn còn dịu dàng hơn mọi khi:

 “Tới giờ uống thuốc rồi.”

Lạc Phàm hơi thở dốc, y mở miệng hớp một ngụm, vừa định nuốt xuống liền suýt phun ra — Cái của nợ gì đây?! Đắng muốn chết!

Cố Minh Tranh nghiêng đầu, “Hửm?”

Lạc Phàm vội lắc đầu, rồi nhào lên hôn môi hắn, y cũng muốn cho hắn nếm thử mùi vị đắng ngắt và chát lưỡi này, ý bảo rằng: Đắng quá đi, anh đừng bắt em uống nữa!

Rồi lại chỉ chỉ xiềng xích trên tay chân, ánh mắt ủy khuất: Có thể mở ra cho em không? Như vậy nhìn kỳ lắm!

Này cũng không tính là hắc hóa đâu nhở, con giun xéo lắm cũng quằn, huống chi là Cố tổng 

(づ ̄3 ̄)づ

512 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading