
Chương 107: Chàng Tiên Cá xinh đẹp của hắn (7)
Lăn lộn hơn nửa đêm, Cố Minh Tranh gần như không ngủ. Thân thể của hắn vốn dĩ còn hơi khó chịu, nhưng sau khi được Lạc Phàm đút cho thứ linh khí kỳ quái kia, cả người lại thoải mái lạ thường, thậm chí còn khỏe khoắn hơn thường ngày cả trăm lần.
Ngược lại, Lạc Phàm vì không biến trở lại được hình dáng nhân ngư, nên y buồn thêu, ỉu xìu như cọng bún.
Hai người dậy rất sớm. Thấy cả nhà vẫn còn ngủ, Cố Minh Tranh không quấy rầy ai, hắn chỉ dặn dò người giúp việc vài câu rồi dẫn Lạc Phàm ra cửa chuẩn bị về lại biệt thự.
Nhưng bọn họ còn chưa bước ra khỏi cửa chính, thì đã bị người khác chặn lại.
“Anh họ dậy sớm thế. Mới rạng sáng đã vội đi đâu rồi sao?”
Quý Tang thong thả bước lại từ cuối hành lang, quần áo hãy còn xộc xệch chưa kịp chỉnh chu; hắn vừa nói vừa ngáp dài một cái.
Cố Minh Tranh chỉ nhàn nhạt đáp:
“Có chuyện gì sao?”
Quý Tang cười tủm tỉm, phe phẩy tay:
“Có chuyện gì đâu, do em thấy anh họ vội vàng quá. Ai không biết chắc nghĩ đây là khách sạn, chứ không phải nhà anh đó. À đúng rồi, tối qua hơi chán, nên em đi dạo chung quanh, hình như tình cờ thấy anh họ với A Lạc đang ở cạnh hồ nước thì phải…” Hắn cố ý dừng lại nửa câu, để quan sát sắc mặt của Cố Minh Tranh.
Nhưng Cố Minh Tranh chỉ bình tĩnh đáp, “Thì?”
Quý Tang bật cười khi bị người đàn ông kia cắt lời. Hắn liếc đôi tay đang nắm lấy nhau rất tự nhiên của hai người họ:
“Em đùa chút thôi mà. Sao anh xoắn xít vậy.”
Cố Minh Tranh chỉ nhàn nhạt nhìn hắn, không buồn đáp lời, chỉ nắm tay Lạc Phàm rời đi.
“Thật hung dữ quá đi…” Quý Tang nhìn theo bóng bọn họ, lầm bẩm; rồi hắn cúi đầu lấy điện thoại ra gọi cho một người.
“Ê, tới đâu rồi?”
“Sau cửa phòng ăn.”
Quý Tang giật mình, rồi lập tức nép sang một bên để quan sát. Mãi đến khi hắn chắc chắn không ai để ý đến mình, mới chạy ra sau nhà ăn để tìm kiếm người nọ.
“Bên trái của cậu.”
Quý Tang vừa quay đầu liền bắt gặp bóng dáng của người đàn ông ngồi kế bên cửa sổ. Gã ta hơi nâng mủ bóng chày, để lộ gương mặt anh tuấn cùng đôi mắt sắc bén như chim ưng.
“Quào, đêm qua anh còn ở nước ngoài cơ mà. Nói bay về là bay về liền ha.” Quý Tang nhếch môi cười mỉa. Hắn ngồi xuống chỗ đối diện, rồi tiện tay rót cho mình một ly nước.
“Lâu rồi không gặp, Hạ Lai.”
Hạ Lai gõ nhẹ mặt bàn, không biết gã lấy con dao găm từ đâu ra, không ngừng chơi đùa với nó.
“Cũng không lâu lắm.”
Quý Tang quen thói nên cũng không so đo với gã, chỉ nhún vai:
“Anh thấy người đó chưa?”
“Rất giống,” Hạ Lai trầm giọng, ánh mắt lóe lên một tia kích động khó che giấu. “Nhưng cần phải kiểm chứng.”
Quý Tang bĩu môi:
“Tôi nói trước rồi đó. Anh họ tôi không dễ chọc đâu.”
Hạ Lai lập tức liếc hắn một cái, ánh mắt sắc lẻm.
“Tôi cũng thử rồi,” Quý Tang chắp tay sau đầu, “Anh không thấy cái cách hắn nhìn tôi khi nãy đâu. Không phải do tôi không tin tưởng vào năng lực của anh, nhưng nếu anh muốn ra tay, thì cơ hội cũng chỉ có một lần thôi đấy.”
“Một là đủ.” Khóe môi Hạ Lai cong lên thành nụ cười lạnh, “Tôi cũng không cần lần thứ hai.”
Quý Tang thở dài, “Tùy anh vậy.”
.
Trên đường về biệt thự, Cố Minh Tranh và Lạc Phàm lại xảy ra một trận xích mích nho nhỏ.
Xe vừa chạy được nửa đường, Lạc Phàm đã đòi xuống xe, khăng khăng muốn đi đâu đó một mình.
Cố Minh Tranh tất nhiên không đồng ý:
“Em muốn đi đâu? Tôi đi cùng.”
Lạc Phàm lắc đầu.
Dù y tin hắn đi nữa, nhưng người bà đã sinh sống lâu năm dưới đáy biển của y, lại không thích nhìn thấy nhân loại. Chưa được bà cho phép, y đương nhiên không thể dẫn hắn xuống biển, càng không thể để hắn nhìn thấy những thứ không nên thấy.
Huống chi… y cũng cảm nhận được dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ của Cố Minh Tranh, cho nên cứ gạt hắn trước đi đã.
Vì vậy, Lạc Phàm nghĩ nghĩ, liền làm thủ thế: Em muốn ăn bánh kem~.
“Ra là vậy. Nhưng trong tiệm đông người lắm, hơi bất tiện. Để tôi bảo người mang bánh thẳng đến biệt thự cho em, được không?”
Lạc Phàm gật đầu đồng ý.
Cố Minh Tranh vui vẻ hôn lên khóe môi của y, giọng đầy thoả mãn:
“Bé ngoan.”
Lạc Phàm thầm nghĩ: Quả nhiên mà…
Dù y ngây thơ nhưng y cũng không phải ngu ngốc. Dù Cố Minh Tranh có che giấu kỹ đến mấy, thì vẫn không thoát khỏi trực giác bén nhạy của chàng tiên cá.
Cố Minh Tranh chỉ vừa gọi một cuộc điện thoại, chỉ trong thời gian ngắn, bánh kem đã được giao tới cổng biệt thự.
Lạc Phàm vui vẻ ăn từng miếng, dáng vẻ vẫn giống mọi ngày, hoàn toàn không nhìn ra chút sơ hở nào.
Cố Minh Tranh vừa xử lý văn kiện vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu ngắm y. Mỗi lần hắn nhìn sang, Lạc Phàm liền rạng rỡ cười lại với hắn.
Cố Minh Tranh còn chưa kịp nói gì thì y đã dúi một miếng bánh kem vào miệng hắn, làm miệng hắn chỉ toàn là mùi kem bơ thơm ngọt béo ngậy.
Sau đó, Lạc Phàm lại rót một ly nước. Y uống một ngụm trước, rồi lại đưa cái ly sang cho hắn uống một hớp tiếp theo.
Cố Minh Tranh không chút phòng bị, trong đầu chỉ tràn đầy sự viên mãn. Dáng vẻ chủ động của chàng tiên cá, thật khiến hắn *thụ sủng nhược kinh.
(Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái đến mức kinh ngạc).
Thế là được voi đòi tiên, hắn trực tiếp kéo y vào lòng, cúi đầu muốn ôm hôn y.
Nhưng chỉ mới hôn được một nửa, mí mắt của hắn đã nặng trĩu, còn cả người thì mềm ngoặt. Trước khi ngất đi, hắn chỉ kịp thấy đôi mắt xinh đẹp và bình tĩnh của ai kia.
Lạc Phàm đỡ lấy Cố Minh Tranh, sau đó bế thốc hắn lên một cách nhẹ nhàng rồi đặt lên giường, còn không quên đắp chăn cho hắn cẩn thận.
Diễn kịch ư?
Đây vốn là thiên phú của y, làm sao Cố Minh Tranh có thể đấu lại.
Đáng tiếc ký ức hiện thế của Cố Minh Tranh bị phong ấn, nên hắn không biết điều đó. Trong mắt của hắn, Lạc Phàm chỉ là một sinh linh thuần khiết, ngây thơ, không biết lừa ai bao giờ.
Lạc Phàm đưa tay chọc chọc gò má của người đang ngủ say kia. Ánh mắt y dừng trên ánh lam nhàn nhạt phát ra từ lồng ngực hắn. Y giơ tay lên muốn lấy lại miếng vảy, nhưng dừng lại và rút tay về.
Y chỉ muốn xuống biển gặp bà lão nhân ngư một chút thôi, chứ không phải rời khỏi Cố Minh Tranh.
Dù Cố Minh Tranh có hơi kỳ kỳ, nhưng y vẫn là một con cá ba tốt có tinh thần trách nhiệm cao.
Nghĩ thế, y không buồn lấy lại miếng vảy nữa, mà chỉ chịu đựng cơn đau dưới gan bàn chân và lặng lẽ đi ra ngoài.
Nhưng Lạc Phàm không hề hay biết… chỉ vài phút sau khi y rời khỏi căn biệt thự, người trên giường đột nhiên siết chặt nắm đấm, sau đó chậm rãi mở mắt.
Bóng tối như thủy triều dâng lên cuồn cuộn trong mắt hắn, sâu hoắm và lạnh lẽo.
Vì sao phải gạt tôi?
Vì sao em vẫn muốn rời đi?
Có phải chỉ khi khoá chặt em lại, em mới chịu ngoan đúng không?
Hắn ngồi dậy; ngay lúc chân vừa chạm đất, miếng vảy màu xanh bạc được giấu trong lồng ngực bỗng rơi xuống, vang lên hai tiếng “lạch cạch”.
Đôi mắt hắn run rẩy, ám sắc tan đi đôi chút.
Chàng tiên cá… không mang theo miếng vảy.
Y… còn quay về sao?
Trong đầu như có hai giọng nói vật lộn với nhau. Hắn day day nhân trung, sau đó hít sâu một hơi. Chi trong giây lát, bóng tối lại dâng lên, bao phủ toàn bộ đôi mắt hắn.
Hắn chưa bao giờ chỉ biết ngồi yên chờ đợi. Con người của hắn, phải tự tay giành lại đồ của mình.
Trên không trung, một giọng bé như muỗi kêu than thở:
“Trời ơi Cố tổng ơi…Ông cố ơi…”
Âm thanh của nó vừa vang lên đã bị đè bẹp không thương tiếc. Thiên Thần Nhỏ dù đã chứng kiến hết tất cả, nhưng nó chẳng thể can thiệp.
Vì đó là quy tắc.
“Thằng ranh con này!!!”
Một chiếc lông chim trắng toát rơi xuống, vừa chạm đất đã hóa thành màu đen. Thiên Thần Nhỏ tức đến giậm chân liên tục:
“Mi đợi đấy thằng quỷ nhỏ, có ngày anh xử chết nhà mi!!!”
Nó vốn hy vọng ký chủ của mình cường đại lên theo từng thế giới, chứ không phải để hắn bước lên con đường hắc hoá này.
Lạc Phàm bị đứa em mất nết của nó dắt mũi bao nhiêu năm mà còn không xảy ra chuyện gì; hỏng lẽ tới lượt ký chủ nhà nó lại bị trúng chiêu?!
Cố Minh Tranh cuối cùng cũng bước ra khỏi cửa, hắc ám vì hắn mà mở ra một con đường.
Lúc Lạc Phàm đến được bờ biển thì đã cũng đã đau đớn đến muốn ngất đi. Hoá ra đây là cảm giác đi trên lưỡi dao ư?
Dù sao Cố Minh Tranh cũng không ở cạnh y, y cũng không mong manh dễ vỡ đến vậy.
Đôi khi… việc được chiều quá mà sinh hư, chỉ xảy ra khi có người cưng chiều mình mà thôi.
Mãi đến giờ Lạc Phàm mới nhận ra, y thật sự… thật sự thích Cố Minh Tranh. Vì chỉ ở cạnh hắn, y mới có thể vô tư vô lự, làm trời làm đất.
Mặt biển tĩnh lặng. Đêm trăng đầy sao.
Lạc Phàm bước chân trần vào làn nước biển, mái tóc đen dài buông xuống như thác đổ, dung nhan mỹ miều lấp lánh dưới ánh trăng. Y ngẩng đầu, ngân nga tiếng hát, khiến cho sóng vỗ từng cơn.
Dù không có chiếc đuôi, y vẫn là chàng tiên cá xinh đẹp nhất.
“A Lạc!”
“A! Hoàng tử, hoàng tử trở lại rồi!”
“Hoàng tử ơi, hoàng tử!”
Bà lão nhân ngư trồi lên khỏi mặt nước, bà bơi lại gần và ôm chầm lấy y.
Lạc Phàm cũng vui vẻ ôm lấy bà.
Bà lão nhân ngư cười hiền hậu hỏi han y:
“A Lạc, con giải quyết xong mọi chuyện chưa? Mình về biển thôi nào…”
Lạc Phàm vội vàng lắc đầu, y xua đi tụi tôm cá đang bơi tới xem náo nhiệt, sau đó quơ tay múa chân bảo: Bà ơi, con… bây giờ chưa thể về biển được.
Bà lão nhân ngư sửng sốt.
Lạc Phàm chỉ chỉ xuống hai chân, ý bảo rằng mình không thể biến về lại đuôi cá được nữa.
Nụ cười trên mặt của bà lập tức tắt ngúm. Bà trầm mặt, nghiêm túc nhìn y hỏi:
“Bé con, đã xảy ra chuyện gì?”
Đôi tai Lạc Phàm bỗng đỏ lên một mảng.
Bà lão nhân ngư nhìn y một hồi, rồi chợt nhớ đến biểu hiện lúc nãy của y, cả người bà đều cứng lại.
“…… A Lạc, con và nhân loại kia phát sinh quan hệ với nhau rồi sao? Ý bà là mối quan hệ giữa người yêu với nhau.”
Lạc Phàm ngoan ngoãn gật đầu.
Bà lão nhân ngư ngẩn ra nửa ngày không nói nổi lời nào.
Lạc Phàm chỉ đành đưa tay quơ quơ trước mặt bà, hòng gây sự chú ý.
Ánh mắt của bà trở nên phức tạp, tự lẩm bẩm:
“Đây là nguyền rủa sao… đời đời kiếp kiếp đều trốn không khỏi vận mệnh dây dưa với nhân loại…”
Lạc Phàm nghiêng đầu, không hiểu.
Bà lão nhân ngư thở dài, sau đó nhẹ giọng giải thích:
“A Lạc à… Khi còn nhỏ, con lén rời biển để đi tìm thân tộc, nên mới vô tình đánh rơi miếng nghịch lân tượng trưng cho tín vật hôn ước. Vì miếng vảy đó dính máu của con và cả nhân loại kia, nên mới thành lập hôn khế.”
Bà lão nhân ngư thở dài một tiếng:
“Nhưng đó vốn là một sai lầm. Nhân ngư với nhân loại… sao mà ở bên nhau được? Cho nên con mới muốn lấy lại miếng vảy để phá bỏ hôn khế, sau đó rời khỏi nơi này, đúng chứ?”
Lạc Phàm chớp mắt, như thể đồng ý với cách nói của bà.
Ánh mắt bà lại lia xuống hai chân của y:
“Chân của con… Vậy người khiến con thành thế này, chính là người năm đó cứu con sao?”
Lạc Phàm lại gật đầu, nhưng y vẫn còn mờ mịt.
Bà lão nhân ngư hít sâu, rồi chậm rãi nói:
“Tộc nhân ngư… vốn là một chủng tộc mang trên mình nguyền rủa. Vì vậy, nên nửa thân trên là người, nửa thân dưới là cá, ngay cả thế nhân cũng không chấp thuận họ. Từ rất lâu về trước, tổ tiên của chúng ta cũng cùng chung sống với nhân loại, cuối cùng lại đôi ngả chia ly… con có biết vì sao không?”
Không chờ y trả lời, bà đã nói tiếp:
“Vì bản tính của nhân ngư là đố kỵ, còn nhân loại thì tham lam.”
“Trong truyền thuyết, nhân ngư đố kỵ với đôi chân của nhân loại, ghen ghét việc họ có thể tự do bước đi dưới ánh mặt trời còn mình thì không. Nên nhân ngư mới tìm đến vu thuật, muốn biến bản thân thành con người. Đúng là cuối cùng bọn họ cũng tìm ra được phương pháp đó bằng cách… ăn thịt con người.”
“Đổi lại, con người vì biết thịt của nhân ngư có thể khiến bọn họ trường sinh bất lão, nên liền tàn sát tứ phía.”
Lạc Phàm nhíu mày, sự thật là như vậy sao?
“Thú thật, nhân loại cũng đã từng săn bắt nhân ngư đấy. Ngay cả con còn không phải từng bị bọn chúng bắt đi sao…” Bà lão nhân ngư vuốt đầu y, giọng bà đầy đau xót.
“Còn chuyện nhân ngư có thể hóa người hay không, thì còn là một ẩn số. Nhưng theo ghi chép của sách cổ: từ xưa đến nay, không một nhân ngư nào có thể thật sự trở thành con người.”
Lạc Phàm nghiêng nghiêng đầu, y chỉ vào đôi chân của mình.
Bà lắc đầu:
“Bà cũng không chắc, nhưng chúng ta phải xuống đáy biển, để gặp lão già kia hỏi một cái. Nhưng…… con có mang vảy của mình theo không?”
Lạc Phàm chớp mắt, rồi lắc đầu.
Sắc mặt bà biến đổi ngay:
“Con—!”
Lạc Phàm vội làm thủ thế: Vậy bà hỏi dùm con trước đi, có gì mai con ghé lại tìm bà.
Bà lão nhân ngư lập tức giữ chặt tay y:
“Bé con, con trả lời bà câu này trước cái đã, con nghĩ gì về nhân loại đó? Con… thích cậu ta sao?”
Lần này, Lạc Phàm không hề do dự, y gật đầu vô cùng kiên định.
Bà lão nhân ngư nhắm mắt, thở dài nặng nề:
“A Lạc, con đừng quên kết cục của thân tộc chúng ta. Bà không nói rằng thế gian này không có người tốt, nhưng phần lớn nhân loại, đều không đơn giản như con nghĩ.”
Lạc Phàm hiểu rõ điều đó vì y cũng từng trải qua.
“Không, con không hiểu đâu bé con à.” Bà lão nhân ngư nhìn y, ba phần tiếc thương, bảy phần bất lực.
“Con quá hồn nhiên! Con ở bên cậu ta mới bao lâu đâu, mà đã bị cậu ta mê hoặc, chứng tỏ thủ đoạn của cậu ấy không đơn giản như con nghĩ. Cậu ta chắc chắn là muốn dụ dỗ con!”
“Cậu ấy dù nhận ra được thân phận của con năm đó, nhưng giờ lại dùng trăm phương nghìn kế để giữa con lại. A Lạc, con thử nghĩ xem…… cậu ta làm vậy là vì cái gì?”
Lạc Phàm hơi hé môi, y muốn phản bác lại bà lão nhân ngư.
Nhưng mà, anh ấy nói… anh ấy yêu con.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng thì—
“ĐOÀNG!!”
Một tiếng súng xé tan mặt biển, khiến cho bầy cá kinh hãi tản ra, bọt nước bắn tung toé.
368 tình yêu ghé thăm 💕


Leave a Reply