Khoái Xuyên – Chương 106

Chương 106: Chàng Tiên Cá xinh đẹp của hắn (6)

Vì Lạc Phàm đã gật đầu, Cố Minh Tranh không thể kỳ kèo gì thêm nên chỉ đành chấp nhận. Hắn cũng viện cớ để mẹ Cố không sắp y vào phòng cho khách.

“Đây là phòng của tôi.”

Cửa phòng vừa khép lại, Cố Minh Tranh mới thở phào. Hắn nhìn Lạc Phàm đang tò mò quan sát xung quanh, thoáng nở một nụ cười nhạt:

“Em thích không?”

Phòng ngủ của hắn rất rộng rãi và ngăn nắp, đã vậy còn đầy đủ tiện nghi. Nội thất của căn phòng được thiết kế theo sở thích của Cố Minh Tranh; mọi thứ đều trông tối giản và tinh tế.

Nhưng Lạc Phàm chẳng để tâm mấy thứ đó. Y thu hồi ánh mắt, miệng ngáp một cái, mí mắt sụp xuống như thể y có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào.

“Mệt rồi sao?” Cố Minh Tranh giang hai tay ra trước mặt y.

Lạc Phàm theo thói quen nhào vào lòng hắn, ngoan ngoãn gật đầu. Bình thường kêu y làm cái gì y còn phải làm trời làm đất một hồi, vậy mà giờ chỉ nhắm mắt mặc người ôm tới ôm lui.

“Sao nay ngoan vậy?”

Cố Minh Tranh bật cười, vuốt gò má y, rồi bế cả người y đặt vào bồn tắm lớn.

Lạc Phàm hé mắt, vô thức nắm lấy tay hắn.

Cố Minh Tranh cúi xuống, khẽ hôn lên khóe môi y:

“Ngủ ngon.”

Lạc Phàm bắt chước hắn, cũng chồm lại hôn môi hắn một cái, rồi bất giác ngẩn người khi nhận ra bản thân vừa làm gì. Do quá ngại ngùng, nên y xoay người lặn vào đáy bể tắm.

Cố Minh Tranh chạm nhẹ môi mình, sau đó bật cười thành tiếng.

Có lẽ y vẫn còn hơi hoang mang về tình cảm của nhân loại, nhưng ít nhất là y không kháng cự hắn.

Đèn tắt. Căn phòng chìm vào màn đêm, chỉ để lại ánh trăng le lói được soi chiếu phía bên ngoài khung cửa sổ. 

Cố Minh Tranh lên giường nằm, chạm tay lên vách tường ngăn. Có người nọ bên cạnh khiến lòng hắn an yên, cứ thế mà chìm sâu vào giấc ngủ.

Không biết qua bao lâu. Đêm càng lúc càng khuya, càng lúc càng yên ắng.

Ngay kệ tủ đầu giường, miếng vảy cá được cất trong một chiếc hộp gỗ bí mật, ánh lên tia sáng màu xanh bạc.

Bánh răng vận mệnh bắt đầu chuyển động; chiếc đuôi cá của Lạc Phàm cũng vì đó mà nhói lên.

Y đột ngột choàng tỉnh; vừa mở mắt, y liền thấy một gì vật đó rớt xuống từ chiếc kệ tủ đầu giường.

Lạc Phàm bơi sang phía bên kia, y định cuộn người ngủ tiếp. Nhưng vừa thay đổi vị trí, ánh mắt y liền bắt gặp một vật quen thuộc.

Nhân loại không thể nhìn xuyên qua được vách tường ngăn, nhưng với nhân ngư, không gì có thể che được đôi mắt của họ.

Huống chi ánh sáng phát ra món đồ ấy, quá đỗi quen thuộc với y.

Là sắc bạc của ánh trăng.

 Là lam quang thuộc về biển cả.

Đó chẳng phải là miếng vảy của y sao?

Lạc Phàm trồi lên, y lặng người vài giây rồi vội vàng nhảy ra khỏi bể tấm, khiến cho bọt nước văng tung tóe khắp nền nhà.

Y quỳ bên mép giường, đôi mắt lấp lánh rực sáng. Sau đó, y mừng rỡ đưa tay chạm vào chiếc hộp gỗ đang phát sáng, định bụng mở nó ra.

Một bàn tay đột ngột chụp lấy cổ tay y, mạnh mẽ ngăn lại.

Có lẽ vừa mới giật mình khỏi cơn mộng mị, giọng của Cố Minh Tranh vẫn còn trầm khàn:

“Không ngủ được sao? Em chạy qua đây làm gì?”

Lạc Phàm chỉ vào chiếc hộp gỗ bí mật, y cười cong cả mắt: Em tìm được đồ của mình rồi này!

“Hửm?” Cố Minh Tranh như cố ý giả vờ như không hiểu.

Lạc Phàm đẩy đẩy hắn, y định mở hộp ra cho hắn xem. 

Ánh mắt của Cố Minh Tranh bỗng trở nên âm u. Hắn siết chặt cánh tay, dùng sức kéo y lên giường. Chiếc chăn bông bị ai kia mạnh bạo hất tung, rồi lại phủ xuống, bao trùm cả hai người họ.

Trong nháy mắt, khoảng cách giữa họ được rút ngắn, da thịt dán sát vào nhau, và hơi thở hòa chung một nhịp.

Giữa khoảng không tối mờ, ánh mắt hai người lẳng lặng giao nhau.

“Đừng nhúc nhích.” Hắn khàn khàn nói.

Lạc Phàm vốn định giãy ra khỏi hắn, nhưng nghe vậy liền dừng lại, ngoan ngoãn chờ hắn nói tiếp.

Nhưng y chờ mãi chờ mãi, đối phương vẫn giữ im lặng.

Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy hơi thở của cả hai.

“……”

Lạc Phàm nghiêng đầu, cắn hắn một cái.

Dây thần kinh cuối cùng của Cố Minh Tranh, lập tức đứt hẳn.

Lạc Phàm còn chưa kịp phản ứng, Cố Minh Tranh đã cúi xuống ngậm lấy môi y.

Có lẽ vì dựa vào người hắn quá gần, hơi thở nóng bỏng của người trước mặt khiến y mềm nhũn.

Đại dương vốn dĩ rất lạnh lẽo, không bao giờ có thể ấm áp và triền miên được như vậy.

Lạc Phàm ngẩn người một hồi lâu, tay chân lúng túng không biết nên phải ứng thế nào.

Cho đến khi bàn tay nghịch ngợm của ai đó men theo đường cong của cơ thể y, Lạc Phàm liền tỉnh táo hẳn. Y nhíu mày bất mãn, sau đó trở tay, khống chế hành động của hắn.

Cố Minh Tranh hơi nâng tay, muốn giành lại thế chủ động.

Nhưng hắn quên mất: chàng tiên cá nhà hắn, nhìn liễu yếu đào tơ vậy thôi, nhưng sức lực vô cùng cường đại.

Hắn không thoát ra được sự kìm kẹp của y.

“……”

Lạc Phàm mở to mắt nhìn hắn.

Trong bóng tối, đôi mắt trong trẻo ấy, có thể phản chiếu cả góc khuất âm u nhất của lòng người.

Chỉ trong một khoảnh khắc, Cố Minh Tranh cảm thấy mọi suy nghĩ, dục vọng, và ngay cả bí mật của hắn, đều bị y nhìn thấu. 

Toàn thân của Cố Minh Tranh bỗng chốc lạnh ngắt.

Dù biết đó chỉ là ảo giác, nhưng hắn ngăn không được nổi sợ hãi của mình.

Không biết qua bao lâu, Lạc Phàm khẽ chớp mắt.

Cố Minh Tranh bỗng nở nụ cười, trầm giọng nói với y:

“A Lạc, bỏ ra nào.”

Lạc Phàm nghiền ngẫm nhìn hắn.

Cố Minh Tranh vẫn kiên nhẫn dỗ dành: 

“Ngoan.”

Y chậm rãi buông tay, sau đó ngồi thẳng dậy dậy.

Cố Minh Tranh mở ra chiếc hộp gỗ, ánh mắt hắn bỗng thay đổi.

Một lát sau, Cố Minh Tranh lấy miếng vảy màu lam bạc ra khỏi hộp gỗ, chăm chú quan sát như thể lần đầu thấy nó. Hắn khẽ cong môi, nở một nụ cười bình thản:

“Bảo sao đêm nay em lại nhiệt tình đến vậy…Nhưng sao em biết nó ở đây?”

Lạc Phàm chỉ vào mắt mình, sau đó mong mỏi mà chìa tay về phía hắn.

Cố Minh Tranh khép tay lại, vẫn không chịu đưa cho y. Giọng của hắn trầm xuống một cách nặng nề, không buồn ngẩng đầu:

“Em lấy lại vẩy rồi… thì sẽ rời đi sao?”

Lạc Phàm hơi sững lại, chậm rãi gật đầu.

Cố Minh Tranh nhìn chằm chằm vào miếng vảy trong tay, nói một cách quả quyết:

“Vậy thì tôi không trả.”

“……”

Y không ngờ hắn có thể vô lý đến mức này, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.

“A Lạc.”

Hắn giữ lấy vai y để y không thể né tránh, sau đó nhìn thẳng vào Lạc Phàm nói một cách nghiêm túc:

“Đừng đi.”

Đôi mắt Lạc Phàm mở to, vừa ngây ngô vừa tràn đầy mờ mịt.

Cố Minh Tranh ghé sát tai y, tiếng nói như thở:

“Tôi yêu em. Cho nên…đừng đi.”

Thân thể vốn lạnh lẽo của y, bỗng bừng lên một ngọn lửa nóng rực. Cái cảm giác xa lạ ấy khiến cho Lạc Phàm hoảng sợ, y ôm lấy khuôn mặt đang đỏ bừng của mình, sau đó xoay người bỏ chạy. 

Hiện giờ y chỉ muốn lao nhanh xuống biển, để làm lạnh đi nhiệt độ bất thường của mình.

Cố Minh Tranh thấy y định chạy, đã vội giữ người lại bằng một tay:

“Em không ghét tôi làm vậy với em, đúng chứ?”

Cố Minh Tranh cúi người, hôn lên hàng mi ướt mềm của Lạc Phàm. Giọng của hắn vừa như trần thuật, lại vừa như dụ dỗ, hơi thở nóng đến run rẩy:

“Em cũng thích tôi mà phải không?”

Vì không muốn nghe bất cứ lời từ chối nào từ y, hắn lại một lần nữa phóng kín đôi môi đỏ mọng ấy. Hơi thở của họ quấn quít đan xen, tiếng tấm tắc tràn ngập không gian. 

Là dụ dỗ, là dục vọng, là vực sâu sa đoạ.

Nhân ngư vốn chẳng thể chết đuối.

Nhưng y lại cảm giác ngộp thở đến muốn mệnh.

Y không nhịn nổi hé môi, lộ ra hàm răng sắc nhọn, sau đó gặm cắn đôi môi và cần cổ của hắn, thưởng thức vị máu tanh ngọt.

Cố Minh Tranh liếm khóe miệng, khẽ phì cười một tiếng rồi bỏ qua, lại tiếp tục ngấu nghiến đôi môi của y một cách tham lam. Nụ cười trên mặt hắn vì vấy máu, mà trở nên càng thêm tà khí:

“Bé cưng, tiếp tục nào…”

Cơn khát tình của bọn họ bùng nổ như biển lửa, vải vóc vướng bận bị cả hai xé nát vụn. Chiếc đuôi cá của Lạc Phàm không nhịn được mà biến thành đôi chân người, quấn chặt lấy hắn.

Y không biết mình đang làm gì, lại cũng biết rõ mình đang làm gì.

Chỉ là bản năng hoang dã từ trong cốt tuỷ bị hắn kích thích, nên y không thể ngừng được.

Cố Minh Tranh dù cảm thấy vô cùng đau đớn, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng mỹ mãn. Bởi vì đây vốn là kết quả mà hắn mong muốn — cứ như vậy, chàng tiên cá đã rơi vào tấm lưới tình mà Cố Minh Tranh cẩn thận dệt lên.

Đôi mắt của Cố Minh Tranh ánh lên sự âm u. Hắn siết chặt cánh tay của y, không ngừng gia tăng cơn kích thích, khiến cho trận tình ái của hai người trở nên càng thảm thiết.

Ga trải giường dần dần bị nhuốm đỏ, có máu của hắn, cũng có máu của y.

Trên gương mặt ngọc ngà của y, đôi mắt xinh đẹp trở nên đỏ ngầu. Y hé môi cắn vào cổ của Cố Minh Tranh, móng tay sắc như lưỡi dao, bấu xé ga giường như thể một con quái thú.

Nhưng mà… y quá xinh đẹp.

Dù có cho hắn lựa chọn lại bao nhiêu lần đi nữa, thì hắn vẫn sẽ vì y mà mê muội, vì y mà rơi vào vực sâu vạn trượng.

Thứ tình cảm gần như cuồng si này, mang tính chất gây nghiện chẳng khác gì ma tuý. Nó khắc sâu vào linh hồn hắn, chẳng thể nào xoá bỏ.

Nếu trên đời thực sự có nhất kiến chung tình, vậy hẳn là giây phút đôi tình nhân trùng phùng, sau vô vàn ly biệt.

Cơn đau giảm dần, khoái cảm tràn ngập khiến họ bỗng chốc quên đi tất cả. Cả hai không chút kiêng dè quấn chặt lấy nhau, đắm chìm trong mê loạn.

Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, màn đêm càng thêm tĩnh lặng.

Trong lúc mơ màng, Cố Minh Tranh lại nghe thấy âm thanh huyền diệu tựa tiếng trời ấy. Vẫn trong vắt êm tai, nhưng sao nghe thật não lòng.

Cố Minh Tranh bỗng hoàn hồn, tim hắn dường như thắt lại.

Trải qua màn mây mưa, chàng tiên cá cũng trở nên tỉnh táo. Sắc mặt của y trắng bệch đến đáng sợ, y chỉ lặng lẽ ngồi đó, khuôn mặt lạnh lẽo vô thần. Y cũng không cất tiếng hát, chỉ là trong mắt hiện lên từng trận sương mù.

“A Lạc, A Lạc…” Hắn chợt mất bình tĩnh, sau đó ôm chặt y và vỗ lưng trấn an, “Không sao đâu, không sao đâu…”

Y không khóc, chỉ là nước mắt vô thức tuôn rơi.

Trong miệng của Lạc Phàm vẫn còn vương vị máu tanh ngọt; y nhìn những vết thương trên người hắn, ánh mắt cũng trở nên âm trầm, chỉ im lặng mím môi.

Hắn nhận ra ánh mắt của y, vội vàng an ủi: 

“Tôi không sao đâu, không sao cả.”

Y im lặng hồi lâu, rồi lắc đầu, đẩy hắn sang một bên. Chỉ chớp mắt vài cái, hai hàng lệ châu liền lăn dài xuống đôi gò má, thấm ướt lòng bàn tay y.

Đầu của Cố Minh Tranh còn chưa kịp nhảy số, Lạc Phàm lấy tay che mắt hắn. Sau y đặt đôi môi mềm mại của mình lên môi hắn, truyền qua một luồng linh lực.

“Khục khục…”

Cố Minh Tranh ho sặc sụa, và rồi hắn phát hiện tất cả những vết thương trên người mình đang dần biến mất.

Hắn bỗng ngẩng đầu nhìn y.

Lạc Phàm không giải thích, chỉ khẽ nhắm lại đôi mắt đẹp, khi mở ra, đôi mắt của y đã không còn ngấn lệ.

Y im lặng đến khác thường.

Bị dọa rồi sao?

“A Lạc,” hắn hơi đoán mò trong lòng, sau đó đưa tay vuốt ve gương mặt y,  “Tôi muốn ở bên em mãi mãi, không muốn rời xa em. Chúng ta…”

Những lời này tựa như chạm vào chốt mở nào đó trong lòng Lạc Phàm. Chưa kịp nghe hắn nói hết, y đã nhảy xuống giường, rồi lặn sâu xuống đáy bể đến tận một lúc lâu vẫn chưa chịu ngôi lên.

Cố Minh Tranh tuỳ tiện khoác hờ một chiếc áo len, sau đó đuổi theo y.

Hắn đưa tay vào nước, nắm lấy cổ tay y để kéo lên.

Lạc Phàm từ trong nước trồi lên, rủ mắt nhìn xuống đôi chân của mình: thon dài, hoàn mỹ, rõ ràng là dáng chân của nhân loại.

Sự biến đổi hình thái trước kia, chỉ là hiệu ứng nhất thời do thuốc ma thuật mang đến, nên chỉ duy trì trong khoảng thời gian ngắn. Tuy nhiên bây giờ, chiếc đuôi cá xinh đẹp của y lại hoàn toàn biến thành hai chân rồi.

Y không thể biến trở lại được nữa.

Ý thức được sự thật ấy, Lạc Phàm hoảng hốt dùng chân vỗ mạnh mặt nước, y theo bản năng tái hiện động tác quen thuộc của chiếc đuôi cá. Y chống tay ở mép hồ định rướn người lên, nhưng cơn đau nhói lại xuyên thẳng từ gan bàn chân lên tận lồng ngực, khiến y lập tức khuỵu gối, ngã nhào vào bể tắm.

Mọi thứ xảy ra quá đột ngột, khiến đầu óc y trống rỗng.

“Đừng cử động nữa… Có đau không em?”

Cố Minh Tranh vội vã ôm chầm lấy y, cũng lờ mờ nhận ra được tình huống hiện tại. Hắn đành im lặng, siết chặt lấy Lạc Phàm, sợ y lại tự tổn thương chính mình.

Hắn vốn dĩ chỉ muốn dụ dỗ chàng tiên cá hoan lạc, khiến y động lòng, tự nguyện ở lại bên cạnh hắn. Hắn không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Tuy nhiên, hắn cũng không hề hối hận.

Hắn vừa tự cười nhạo sự đê tiện của bản thân, vừa tự an ủi chính mình; vì chỉ có như vậy, A Lạc mới không rời bỏ hắn.

Cố Minh Tranh lấy chiếc áo tắm bọc người cho y, không nói thêm gì nữa. Hắn biết rõ không thể ép Lạc Phàm quá chặt, vì cái gì cứng quá thì dễ gẫy.

Màn đêm đạm dần, bình minh cũng ló dạng sau khung cửa sổ.

Lạc Phàm chỉ an tĩnh ngồi bên mép bể tắm, trông y giống hệt một đứa trẻ ngoan nhưng hoang hoải. Mãi đến khi Cố Minh Tranh mở ra cửa sổ, khiến cho tia nắng sớm len lỏi khắp căn phòng. Lạc Phàm mới khẽ đưa tay lên che mắt.

Cố Minh Tranh bước đến để giúp y thay quần áo, cười nói:

“Trời sáng rồi, A Lạc. Em cười lên một cái nhé?”

Lạc Phàm ngẩn người.

Một lát sau, y ngẩng đầu, khóe môi cong lên, nở nụ cười mềm mại như thường ngày.

Cố Minh Tranh vốn chỉ thuận miệng dỗ dành y, không ngờ y thật sự cười với mình. Hắn kinh ngạc đến mức lúng túng tay chân, ngay cả nút áo cũng bị cài lệch. 

Cố Minh Tranh tưởng rằng Lạc Phàm đang giận hắn.

Nhưng Lạc Phàm hoàn toàn không có.

Chỉ là mọi thứ xảy ra quá đột ngột, khiến y không kịp trở tay. Nhưng khi định thần lại rồi, y liền trở về dáng vẻ ban đầu.

Tộc nhân ngư vốn dĩ đơn thuần, bọn họ không thấu hết cái ác của lòng người, mà chỉ vững tin vào những điều tốt đẹp.

Tựa như bây giờ, y cũng không tài nào trách Cố Minh Tranh, bởi vì ngay từ đầu y chưa từng từ chối những cái hôn hay sự thân mật của hắn.

Dù đối phương có cố ý dụ dỗ y đi chăng nữa, thì người chủ động trước, vẫn là chính y.

Việc gì đến cũng đã đến, y sẽ không trốn tránh trách nhiệm.

Y trầm ngâm nhìn đôi chân của mình một hồi, trong đầu bất giác hiện lên một câu hỏi: Liệu nhân ngư có bị biến thành con người, sau khi phát sinh quan hệ với nhân loại hay không?

Suy nghĩ này thật sự quá hoang đường. 

Dù Lạc Phàm ở cạnh bà lão nhân ngư từ nhỏ đến lớn, nghe không biết bao nhiêu là câu chuyện kỳ bí như là ma dược hay là về vu thuật; thế nhưng, y chưa từng nghe qua lời đồn thổi vớ vẩn nào như thế cả.

Vậy nên… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lạc Phàm nghĩ mãi không thông, cuối cùng y quyết định, sẽ đi hỏi tộc trưởng của mình.

“A Lạc.”

Cố Minh Tranh nhìn thấy nụ cười của y, trong lòng liền đỡ phần nào áp lực. Hắn cúi người, khẽ hôn lên khóe môi mềm mại kia:

“Hôm nay em muốn đi đâu chơi? Tôi có cả danh sách những nơi muốn dẫn em đến đấy. Em đói không? Tôi mang em ra ngoài ăn một chút rồi…”

Lạc Phàm nghe mà đau hết cả đầu, y thầm nghĩ người này lại bắt đầu nữa rồi đó. Nên y khó chịu, cắn vào môi hắn một cái cho bỏ ghét.

Tia nắng ban mai tràn ngập trong căn phòng, phủ lên đôi mắt của Cố Minh Tranh, như thể xua tan mọi cảm xúc âm u của hắn, chỉ để lại vô vàn ấm áp.

Hắn thầm nghĩ, cũng may là thiên tính của tộc nhân ngư vốn dĩ đơn thuần và lương thiện, nào có lắm mưu nhiều kế như nhân loại. Nếu không, hắn không dám chắc bản thân sẽ làm ra điều gì.

Lạc Phàm chống cằm nhìn đôi chân của mình, sau đó y nghiêng đầu thở dài. Nói y tuyệt vọng thì cũng không đến mức đó, chỉ là y cảm thấy không quen mà thôi.

Cố Minh Tranh dịu dàng vươn tay xoa đầu y, giấu đi toàn bộ những suy nghĩ đen tối vào trong lòng:

“Sợ cái gì. Em không quen… thì để tôi nuôi em cả đời.”

368 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading