
Chương 33: Lời thật lòng
Tấn Viễn đang chuẩn bị kéo chăn đi ngủ, vừa nhìn thấy tin nhắn này thì sững người lại. Lúc ngồi trên giường, hắn không nhịn được mà ôm bụng cười đến phát run.
Nếu Giang Hạc biết cái “tên sếp vô lương tâm dám cả gan bóc lột nhân viên” mà anh vừa chửi rủa, thực ra chính là hắn. Thì không biết lúc đó, trên khuôn mặt anh sẽ có biểu cảm gì nữa.
Chỉ cần tưởng tượng tới cảnh đó thôi, Tấn Viễn lại không nhịn được bật cười.
Hắn cười suốt gần mười phút, đến khi ý cười trong mắt chậm rãi lắng xuống, hắn mới từ từ cụp xuống hai hàng mi dài.
Tấn Viễn bấm nút ghi âm, bắt đầu đáp lời.
“Không có đâu.”
“Sếp tụi em tốt lắm.”
“Đã vậy còn đáng yêu nữa.”
“Nên là, anh đừng nói anh ấy như thế.”
Tấn Viễn nghĩ ngợi một chút, rồi lại thay Giang Hạc “đính chính” thêm vài câu:
“Với lại, công ty tụi em tuy bị bắt phải tăng ca nhiều, nhưng phúc lợi với đãi ngộ thì không thiếu cái nào. Bảo rằng bóc lột sức lao động thì không đúng cho lắm, phải gọi là đang tạo ra giá trị tài sản cho tầng lớp lao động cơ sở.”
“Huống chi công việc này cũng là do em chọn mà.”
Không biết hắn nghĩ tới điều gì, hàng mi vừa dày vừa dài khẽ cong lên, ý cười lan ra trong mắt.
“Với lại, sếp tụi em còn đáng yêu lắm đấy. Làm việc cho anh ấy, em hoàn toàn không thấy vất vả chút nào.”
Tấn Viễn vừa nói đến đây, Giang Hạc cũng gửi lại một đoạn tin nhắn voice:
“Sếp em… là nam hay nữ?”
“Là nam.”
Tấn Viễn không nói dối anh, nên thành thật đáp lời:
“Anh ấy không những tuổi trẻ tuổi tài cao. Mà ngoại hình còn rất điển trai nữa.”
Hơi thở của Giang Hạc có chút vội vàng:
“Vậy so với anh thì sao? Anh và anh ta, ai trẻ tuổi tài cao hơn, ai điển trai hơn?”
Tấn Viễn: “……”
Tấn Viễn nói:
“Cái này… không có cách nào so sánh được đâu nhỉ.”
Giang Hạc cũng hỏi lại:
“Sao lại không thể so sánh?”
Tấn Viễn: “……”
Sao lại chấp nhất muốn biết tới vậy nhỉ? Dù sao bọn họ đều là cùng một người, so sánh kiểu gì?
Tấn Viễn nghĩ một lúc rồi nói:
“Nếu nhất định phải so, chắc chắn là anh trẻ tuổi tài cao hơn, cũng bảnh bao hơn.”
“Nhưng đối với em, anh ấy lại là vị sếp đặc biệt nhất, cũng đáng yêu nhất.”
Giang Hạc đột nhiên hỏi hắn:
“Viện Viện, em… mến mộ người đó sao?”
Tấn Viễn chợt khựng lại:
“Sao anh lại hỏi vậy?”
Giang Hạc lập tức gửi tới một đoạn tin nhắn voice rất dài:
“Có lẽ là em không nhận ra, nhưng mỗi lần em nhắc tới anh ta, âm cuối trong câu nói sẽ hơi vút cao. Giọng điệu cũng vui vẻ hơn hẳn.”
“Hơn nữa, tối nay em gần như cứ luôn miệng khen ngợi tên đấy. Không có nhân viên nào, mà lại khen một tên sếp bắt mình tăng ca mỗi ngày như vậy cả.”
Tấn Viễn nhận được tin nhắn Giang Hạc gửi tới. Hắn ngẩn người ra một lúc lâu.
Nếu anh đã nghĩ như vậy, thì cứ để anh tiếp tục giữ suy nghĩ đó cũng tốt.
Để anh cho rằng hắn sớm đã có người trong lòng, dù sao cũng tốt hơn để anh biết bản thân đang cùng một người đàn ông tán tỉnh, tỏ tình, rồi cuối cùng ghê tởm đến mức nôn cả cơm từ hôm trước ra.
Hơn nữa, có lẽ đây cũng là cơ hội cuối cùng để hắn có thể trực tiếp nói ra lòng mình với anh.
Tấn Viễn đặt đầu ngón tay lên màn hình.
Ánh sáng từ điện thoại hắt lên mặt Tấn Viễn, phác rõ đường nét xinh đẹp của chiếc cằm ấy. Đôi môi mỏng tinh xảo khẽ hé ra, giọng nói cất lên vừa quyến luyến, vừa sâu nặng:
“Đúng vậy.”
“Em thích anh ấy lắm.”
“Rất thích, rất rất thích.”
Tin nhắn lần này, phải hơn mười phút sau, bên kia mới có hồi âm.
Giang Hạc: [Xin lỗi em, vừa nãy điện thoại anh mới bị hỏng. Anh vừa đổi sang một cái mới rồi.
Giang Hạc: [Vậy nên, việc em né gặp anh, không chịu nhận lời làm bạn gái anh, đều là vì tên đó sao?]
Tấn Viễn nhắm mắt lại, trả lời tin nhắn của anh.
Viện: [Đúng vậy.]
Khung chat lại bắt đầu liên tục hiện lên “đối phương đang gõ chữ”.
Tấn Viễn lặng lẽ nhìn màn hình điện thoại, yên tĩnh chờ đợi phán quyết của anh.
Rất lâu sau, dòng chữ “đang nhập” trong khung chat cuối cùng cũng dừng lại. Nhưng lần này, bên kia không gửi lại bất kỳ tin nhắn nào cả, mà trực tiếp gọi điện thoại cho hắn.
Tấn Viễn gần như không nghĩ ngợi gì mà lựa chọn bắt máy.
Trong điện thoại, giọng Giang Hạc vừa trầm thấp dịu dàng, cũng mang theo vài phần khàn đặc:
“Nhưng Viện Viện à, trước đây em cũng từng bảo thích anh mà.”
Dừng lại một chút, giọng anh lại run rẩy thêm mấy phần:
“Vậy anh có thể cho rằng… cái thích mà em nói với tên đó, cũng giống cái thích mà hồi đầu em nói với anh không?”
Tấn Viễn nheo mắt suy nghĩ một lúc.
Giang Hạc cho rằng ban đầu hắn nói thích anh, tán tỉnh anh, đều chỉ vì cho vui.
“Không phải đâu. Em thích anh ấy nghiêm túc lắm.” Tấn Viễn phủ nhận rất chắc chắn.
“Là kiểu thích muốn cùng anh ấy đi hết quãng đời còn lại.”
Lần này, cách một màn hình, Tấn Viễn cũng nghe thấy tiếng hít thở nghẹn ngào của anh.
Giọng của anh có hơi sốt ruột:
“Nhưng trước đây, em cũng từng nói rất thích, rất rất thích anh mà.”
Đầu lưỡi Tấn Viễn khẽ đảo một vòng, vị đắng chả trong miệng lan thẳng tới tận tim gan.
“Khi đó… Em tưởng cả đời này em và anh ấy sẽ không có điểm nào giao thoa, cho nên em mới tán tỉnh anh một cách táo bạo như vậy.”
Nói xong, Tấn Viễn lại đặc biệt chân thành xin lỗi Giang Hạc:
“Giang Hạc, em xin lỗi.”
Hơi thở của Giang Hạc trở nên ngày một nhẹ hơn, giọng của anh khàn đặc không tài nào tả nổi:
“Vậy bây giờ em và anh ta… có cơ hội tìm hiểu nhau rồi sao?”
Ánh mắt Tấn Viễn trầm xuống:
“Cũng cũng đi.”
Sau đó, hắn giơ tay che khuất đôi mắt của mình.
“Em cũng không biết nữa.”
Trong lúc nhất thời, điện thoại của cả hai bên đều chìm vào sự yên lặng nặng nề.
Chỉ có tiếng hô hấp rất khẽ của đối phương, là vang lên rõ ràng qua điện thoại.
Mãi rất lâu, rất lâu sau, đầu bên kia mới vang lên giọng của Giang Hạc.
“Viện Viện, em có thể đừng bất công với anh như vậy được không?”
Tấn Viễn: “Hửm?”
Giọng Giang Hạc vô cùng bất ổn:
“Nếu tên đấy cũng có cơ hội, vậy có phải anh cũng có cơ hội không?”
“Cho anh một cơ hội để cạnh tranh công bằng với hắn.”
Tấn Viễn hoàn toàn sững người
Hắn đã vô tình đến mức này rồi, mà anh vẫn không chịu từ bỏ sao?
Im lặng một lát, hắn cụp mắt từ chối:
“Thôi bỏ đi, Giang Hạc. Cả đời này em chỉ thích mỗi anh ấy mà thôi.”
Giang Hạc trở nên càng thêm bối rối:
“Em còn chưa thử mà, thì làm sao em biết là không được?”
“Đời người vốn dĩ rất dài, sao em có thể phí hoài thanh xuân của mình vào một người mà chính em cũng không biết là có thành hay không?”
“Giang Hạc.”
Tấn Viễn nhẹ giọng cắt ngang lời của anh.
Lần này, cuộc gọi hoàn toàn rơi vào yên lặng.
Tấn Viễn nghe thấy đầu bên kia vang lên tiếng bật lửa rất khẽ.
Hắn biết thừa là anh đang hút thuốc.
Hắn hé miệng thở dốc, nhưng mãi vẫn không nói ra được gì.
“Anh thật sự không có một chút cơ hội nào sao em?”
Không biết đã qua bao lâu, giọng nói trong điện thoại trở nên trầm thấp, mơ hồ như lơ đễnh giữa không trung.
“Viện Viện, dù sao đây cũng là lần đầu anh thích một người.”
“Có lẽ có vài điểm anh vẫn làm chưa tốt, nhưng anh thật sự rất muốn có một tương lai với em.”
“Anh nói câu này có thể em không tin.”
Giọng của Giang Hạc càng trở nên trầm thấp hơn, anh ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Nhưng ngay từ lần đầu gặp em, anh cũng đã nghĩ xong tên cho con gái của chúng ta rồi.”
Tấn Viễn nhắm mắt lại, hàng mi như cánh bướm liên tục run rẩy.
Dừng lại đi, Tấn Viễn! Mày buông tha cho anh ấy đi! Để anh ấy quay về cuộc sống của một người bình thường đi mà.
Khi Tấn Viễn mở mắt ra lần nữa, ánh mắt của hắn đã kiên định hơn đôi chút.
Hắn khàn giọng nói:
“Thôi bỏ đi, Giang Hạc.”
“Anh đừng lãng phí thời gian trên người em nữa.”
“Em không xứng đáng với tình cảm của anh đâu.”
“Thậm chí, ngay cả người mà anh nhìn thấy hôm ấy, cũng không phải con người thật của em.”
Yết hầu Tấn Viễn khẽ lăn lên lộn xuống, hắn nói tiếp:
“Cái gì mà mê game điện tử, cái gì mà thích mấy trò SM, ngay cả dáng vẻ hôm ấy của em, cũng chỉ là giả vờ mà thôi.”
“Anh thấy không, từ đầu đến cuối, em cũng chỉ là một kẻ lừa đảo.”
“Mồm mép xảo quyệt, không có một lời nào là thật lòng cả.”
“Loại như em, báo cảnh sát tới bắt đi còn được.”
“Cho nên, anh đừng lãng phí thời gian với loại người như em nữa.”
“Không đáng đâu, Giang Hạc.”
Giang Hạc cười khẽ một tiếng não lòng:
“Cái gì cũng giả, nhưng em vẫn là thật mà. Là chính anh thấy bằng xương bằng thịt.”
Tấn Viễn cũng cười phụ họa:
“Chưa chắc, có khi cũng không phải thật.”
Giang Hạc đột nhiên hỏi:
“Câu em vừa nói khi nãy, còn tính không?”
Tấn Viễn ngẩn người:
“Câu nào?”
Giang Hạc cười bảo:
“Báo cảnh sát tới bắt em. Bắt em về nhà sinh con cho anh, rồi anh sẽ tha thứ cho em.”
Tấn Viễn cũng bật cười theo:
“Nếu thật là vậy, chắc em ngồi tù mọt gông.”
“Anh đùa thôi, đừng xem là thật.” Giọng Giang Hạc nghiêm túc hơn một chút.
“Em chưa từng lừa anh cái gì cả. Là anh cam tâm tình nguyện thích em. Những việc anh làm vì em, cũng đều là anh cam tâm tình nguyện. Em chưa từng cho anh bất kỳ lời hứa nào, cho nên không cần tự trách.”
Tấn Viễn nghẹn lại một chút, rồi khẽ đáp:
“Ừm.”
Sau đó, lại là một khoảng im lặng rất lâu.
“Nhưng Viện Viện, anh vẫn chưa muốn bỏ cuộc.” Giọng Giang Hạc càng thêm khàn đặc.
“Em nói những gì anh nhìn thấy đều không phải con người thật của em. Cho nên, anh muốn tìm hiểu thêm về con người thật của em. Có lẽ sau khi hiểu thấu rồi, anh mới có thể bỏ cuộc.”
“Vẫn là thôi đi, Giang Hạc.” Tấn Viễn khẽ thở dài. Hắn chưa từng nghĩ tới chuyện khiến cho Giang Hạc thích mình.
“Con người thật của em rất khô khan, cũng rất nhàm chán. Không có điểm sáng nào có thể khiến người ta thích được.”
“Hay là, chúng ta cứ như vậy thôi được không anh?”
Giang Hạc lại nói:
“Không sao cả. Thỉnh thoảng chúng ta cùng ra ngoài ăn một bữa, tán gẫu một chút thôi, được không em?”
“Em biết mà, anh không có nhiều bạn. Anh không muốn ngay cả cuối tuần, mà bản thân còn phải đi uống rượu, đánh bài hay đánh golf với mấy người bạn làm ăn.”
Tấn Viễn từ chối thẳng:
“Em cũng không rảnh lắm đâu. Anh biết đó, công ty em hay bắt nhân viên tăng ca lắm.”
Âm thanh của Giang Hạc lại càng nhẹ nhàng hơn:
“Anh có thể đợi lúc em rảnh. Bình thường anh cũng bận đi làm lắm. Với lại, thời gian của hai chúng ta cũng có giới hạn. Cho nên anh sẽ không chiếm quá nhiều thời gian của em đâu.”
Tấn Viễn vẫn đáp lời qua loa:
“Đợi khi nào em rảnh thì mình nói sau nha anh.”
Cúp máy điện thoại, Giang Hạc chỉ lặng lẽ ngồi một mình trong phòng khách rộng lớn, hút hết nửa bao thuốc lá.
Mang theo cả người đầy mùi khói thuốc, anh đi tới trước gương, nhìn gương mặt bảnh bao và điển trai được phản chiếu trong đó.
Ánh mắt của anh có chút âm u.
“Rốt cuộc là anh kém hơn tên đó ở đâu chứ?”
Tháng Bảy, nắng gắt như đổ lửa.
Cả thành phố S bị nướng đến mức chẳng khác nào một cái lò nung khổng lồ, mà tập đoàn Hạc Thành lại giống như trung tâm của cái lò ấy. Từ trên xuống dưới, tất cả mọi người đều bận đến mức sắp bốc cháy, ngay cả Giang Hạc cũng không ngoại lệ.
Vừa xuống máy bay, anh đã bị trợ lý Phùng Du gọi lại:
“Giang tổng, bên tôi đã tiếp xúc với công ty Tân Vũ được hai tháng rồi. Cuối cùng họ cũng có chút lung lay rồi. Anh xem có muốn gặp họ thử để bàn bạc không?”
“Chính là công ty có hệ thống giọng nói hoàn hảo kia sao?”
Giang Hạc suy nghĩ một chút rồi bảo:
“Hẹn gặp đi.”
Giang Hạc muốn tiến quân vào ngành sản xuất ô tô.
Những hệ thống thông minh thông thường dành cho xe hơi, đương nhiên không đủ để anh đặt vào mắt.
Thứ anh muốn là một hệ thống trí năng thật sự hoàn thiện. Mà muốn làm được điều đó, nhất định không thể thiếu một hệ thống cảm âm bằng giọng nói xuất sắc.
Hơn nữa, nếu thật sự có thể lấy được hệ thống giọng nói này, rồi kết hợp với các sản phẩm hiện có dưới trướng Kỹ thuật và Khoa học Hạc Thành, Giang Hạc có lòng tin mình hoàn toàn có thể thử tranh một phen vị trí của doanh nhân giàu có nhất trong nước.
Đường tình dù anh thua, nhưng ít nhất trên đường kinh doanh, thì anh cũng phải đắc ý một lần.
Hôm thứ Hai, Giang Hạc hẹn gặp người phụ trách của công ty Tân Vũ.
Mà lúc này, bản tài liệu liên quan đến hệ thống cảm âm giọng nói của bên phía Tân Vũ lại đang nằm ngay trong tay anh.
Giang Hạc lật xem tài liệu, rồi anh khó hiểu hỏi bọn họ:
“Trên tài liệu, team của các cậu ban đầu vốn dĩ có năm người. Sao tài liệu các cậu đưa cho tôi chỉ liệt kê mỗi bốn người thôi vậy?”
Cao Tân Vũ cười bảo:
“Còn một người nữa cũng không quan trọng lắm. Cậu ta chỉ là một chân chạy việc mà thôi. Trước khi thành lập công ty, cậu ta không coi trọng cái máng nhỏ như bọn tôi, nên đã rời đi rồi.”
Giang Hạc nhíu mày:
“Đáng tiếc thật.”
“Tôi cũng thấy vậy.” Cao Tân Vũ cũng phụ họa theo.
“Trước khi cậu ta rời đi, tôi còn đề nghị chia cho cậu ta một phần cổ phần trong ty nữa. Vậy mà cái tên tỏ vẻ thanh cao ấy lại không chịu nhận. Chắc giờ cậu ta cũng hối hận lắm.”
Không biết vì sao, Giang Hạc sau khi nghe xong những lời đó của Cao Tân Vũ, anh lại thấy có chút không thoải mái.
Anh bảo:
“Mỗi người ai cũng có mục tiêu riêng, cho nên không cần cưỡng cầu.”
“Cũng đúng.” Cao Tân Vũ ngẩn ra, rồi lại cười nói, “Vẫn là Giang tổng nói chí phải! Vậy theo Giang tổng, thì ngài thấy chuyện hợp tác này của chúng ta thế nào?”
Giang Hạc nhìn mấy khoảng yêu cầu trên tài liệu, có hơi nhíu mày:
“Các cậu thật sự không muốn bán đứt sao?”
Giọng Cao Tân Vũ nghiêm túc hơn:
“Giang tổng à, quyền trí tuệ độc quyền đến tận hai mươi năm, thật ra cũng không khác việc mua đứt là mấy đâu. Thời đại bây giờ, công nghệ cũng đang nâng cấp theo từng ngày. Biết đâu hai mươi năm sau, nước ta lại sẽ có thêm hệ thống giọng nói còn hoàn hảo hơn cả cái hệ thống này thì sao?”
Giang Hạc nhìn Cao Tân Vũ, anh cười một cái đầy ẩn ý:
“Cao tổng à, các cậu suy nghĩ chu đáo cho công ty của chúng tôi như vậy, có phải chúng tôi còn phải cảm ơn cậu một tiếng không?”
Cao Tân Vũ nhất thời nghẹn lời.
“Năm mươi năm bản quyền trí tuệ độc quyền.”
Ngón tay thon dài của Giang Hạc gõ nhẹ lên bản hợp đồng trước mặt. Giọng anh chém đinh chặt sắc:
“Chưa hết, các cậu phải thêm một điều khoản nữa vào hợp đồng. Một khi hợp đồng có hiệu lực, công ty Tân Vũ không có quyền can thiệp vào bất kỳ quyết sách nào của tập đoàn Khoa học và Kỹ thuật Hạc Thành.”
Nghe anh nói xong, sắc mặt của Cao Tân Vũ thay đổi hẳn:
“Giang tổng, ngài như vậy không khỏi…”
Giang Hạc chỉnh lại dây đồng hồ trên cổ tay, còn chưa đợi gã ta nói xong, anh đã trực tiếp đứng dậy muốn rời đi.
“Dù sao mức giá tôi đưa ra đã ở đây. Những chuyện còn lại, các anh tự cân nhắc. Thời gian của tôi cũng khá gấp.”
“Mọi chuyện cứ vậy đi. Cao tổng, cáo từ.”
Nhìn bóng lưng rời đi của Giang Hạc, sắc mặt Cao Tân Vũ vặn vẹo hết lần này tới lần khác.
Gã ta lấy từ trong tay ra một tờ giấy bị vo tròn. Trên giấy được in hình của một gương mặt xinh đẹp đến mức yêu nghiệt. Sau đó, gã ta hỏi mấy người ở phía sau:
“Ai đưa thông tin của Tấn Viễn vào đây vậy?”
Có một người vội rụt cổ, hắn bảo:
“Hệ thống này dù sao cũng là của cậu ấy mà… Việc chúng ta bán hệ thống này đi mà ngay cả tên cậu ấy cũng không nhắc tới một chút, như vậy không khỏi quá…”
Cao Tân Vũ nheo mắt nhìn người đó, gã khinh thường ném tờ giấy vo tròn đó vào thùng rác.
“Bộ trên bản quyền đứng tên có tên của Tấn Viễn à? Nếu mấy người dám bảo hệ thống là của cậu ta, thì phải chịu trách nhiệm pháp lý đấy.”
304 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply