Giả gái – Chương 34

Chương 34: Đánh nhau

Bên trong quán bar K5.

Sau một tháng tăng ca liên tục, Tấn Viễn giống như đột nhiên nghĩ thông suốt vậy. Cuối cùng hắn không còn liều mạng ôm đồm công việc nữa, mà gọi cả đám anh em ra ngoài uống rượu cùng mình.

Ban đầu mọi người còn tưởng hắn chỉ muốn ra ngoài thả lỏng một chút mà thôi, nên cũng không nghĩ nhiều. Mãi đến khi thấy hắn một hơi gọi cả bàn rượu mạnh, ai nấy đều sợ đến tái mặt.

“Tụi bây cứ uống tùy ý đi.”

Tấn Viễn nâng một ly cocktail lên, đôi chân thon dài của hắn chống xuống góc bàn. Gương mặt xinh đẹp và diễm lệ ấy dưới ánh đèn loang lổ của quán bar hiện ra một nụ cười rực rỡ mà quỷ dị.

“Chầu này, tao mời.”

“Tấn Viễn này… Mày có phải xảy ra chuyện gì rồi không?” Đậu Gia nhìn hắn, nuốt nước miếng rồi cười gượng hỏi.

“Không có ba. Chỉ là tao đột nhiên muốn uống rượu thôi. Tụi mày muốn uống cùng thì uống, ai sợ thì cút về.” Tấn Viễn uống cạn ly cocktail trong tay, rồi lại cầm thêm một ly khác, rất tự nhiên mà nhìn tên đấy.

Chỉ trong lúc nói chuyện, Tấn Viễn đã uống một hơi liền năm ly.

“Được rồi được rồi, mày là cha là mẹ.” Hà Lạc vội vàng đẩy ly rượu trước mặt Tấn Viễn sang một bên, rồi cậu chàng vội nói.

“Mày uống chút cho đỡ thèm là được rồi. Mấy hôm trước còn cấm cọc ở bệnh viện, mà giờ lại muốn tàn phá thêm cái thân xác rách nát này à?”

“Nếu trong lòng mày thật sự khó chịu,” Phùng Kha nhìn ra tâm trạng Tấn Viễn không tốt, bèn xách hai chai bia đặt trước mặt hắn, “hay là uống trà lúa mạch đi. Đảm bảo đủ để giải khát.”

“Thôi tao hông thèm uống cái này. Bị pha nước rồi nên uống không đã.” Tấn Viễn nhìn chai bia trước mặt, lắc đầu.

“Ê nha. Với cái thân hình và cái tửu lượng này của mày mà còn muốn uống cho đã hả mày? Đừng để chưa đã rượu mà người đã bay màu nha cha.” Đậu Gia nhìn hắn cười một tiếng.

Nói xong, gã ta quay sang phục vụ đi ngang qua:

“Phiền cậu cho bàn này thêm mười chai sữa bò nha.”

Phục vụ rất nhanh đã mang sữa tới. Đậu Gia đưa một chai vào tay Tấn Viễn rồi nói:

“Nào nào, bé sữa của tụi tao. Hôm nay mấy anh em bọn tao uống với mày tới sáng luôn.”

Hà Lạc và Phùng Kha cũng rất biết phối hợp, mỗi người tự cầm một chai sữa lên vào nốc liền tù tì.

“Đúng đúng đúng, thời buổi này uống rượu thì có mẹ gì hay. Muốn uống thì phải uống sữa.”

“Người uống rượu trong quán bar thì đầy ra,” Hà Lạc cũng cười hùa theo, “nhưng uống sữa trong bar chắc chỉ có mấy đứa mình thôi. Không biết lát nữa, bọn mình có bị say sữa không ha.”

Đậu Gia cũng phụ họa:

“Cũng không nói trước được đâu.”

Dù sao ba người bọn họ cũng vây chặt lấy Tấn Viễn, nhất quyết không cho hắn chạm vào rượu thêm một lần nào nữa.

Tấn Viễn quét mắt nhìn bọn họ:

“Tao gọi tụi mày ra là để uống với tao, chứ không phải để tụi mày tới chọc gan tao.”

“Uống uống uống, thì tụi tao đang uống đây còn gì. Uống gì mà chẳng là uống chứ mày.” Phùng Kha giơ chai sữa lên, gã ngửa đầu làm một ngụm cho đã khát.

“Tụi mày không cần nhìn tao cẩn thận như vậy. Tao cũng không yếu ớt như tụi mày tưởng đâu.” Tấn Viễn đặt chai sữa trong tay xuống, đang định đưa tay lấy ly rượu cocktail trên bàn.

Đầu ngón tay hắn còn chưa kịp chạm vào ly rượu, thì đã nghe một tiếng cụng ly rõ to vang lên từ ghế sofa phía sau.

Ánh đèn trong quán bar này rất tối, bố cục các khu ngồi cũng cách nhau khá xa. Nếu không nhìn kỹ, thì người quen đi ngang qua cũng chưa chắc nhận ra nhau.

Nhưng trùng hợp thay, Tấn Viễn lại nghe ra vài giọng nói quen thuộc trong tiếng cụng ly vang dội ấy.

“Tân Vũ, lần hợp tác này với Vương tổng, may mà nhờ có cậu.”

“Là thành quả của mọi người cùng cố gắng thôi, mọi người đừng đẩy hết công lao lên một mình tôi như vậy chứ.”

“Chỉ tiếc là, nếu không phải tên Giang tổng của bên Hạc Thành cũng không chịu nhường nửa bước, thì lựa chọn đầu tiên của bọn tôi đã là anh ta rồi. Bây giờ, cũng chỉ có thể lui một bước để chọn Vương tổng mà thôi.”

Ban đầu Tấn Viễn không định nghe lén chuyện phiếm của kẻ khác. Hắn chỉ cụp mắt xuống, đang định tiếp tục đưa tay để lấy ly rượu.

Nhưng sau khi nghe mấy câu tiếp theo, đầu ngón tay sắp chạm vào ly rượu của hắn khựng lại, xoay hướng, trực tiếp cầm lấy một chai bia.

“Ha, con người Giang tổng ấy mà. Nhà lớn nghiệp lớn, khẩu khí đương nhiên cũng lớn theo. Cứ làm như bọn tôi thiếu anh ta thì không sống nổi vậy. Nhưng cũng đừng quên, hệ thống trong tay chúng tôi hiện giờ cũng đang hot lắm. Dù không có Giang tổng, bên ngoài vẫn có cả đống người tranh nhau hợp tác. Nếu không phải muốn mượn gió đông của Hạc Thành để đẩy độ thảo luận về chúng tôi lên thêm một bậc, bọn tôi cũng chẳng cần dây dưa với họ lâu như vậy.”

“Hơn nữa, mọi người cũng không cần nản chí đâu. Tân Vũ cũng coi như đã lấy lại thể diện cho chúng ta rồi. Mấy cậu không thấy cảnh hôm đó ký hợp đồng với Giang Hạc đâu. Tân Vũ chuốc anh ta uống gần hai cân rượu trắng, kết quả đến phút cuối bên mình lại đổi ý.”

“Cái vẻ mặt nghẹn khuất của Giang Hạc lúc ấy á… ha ha ha ha, làm tôi sướng rơn. Nghe nói là sau khi về nhà, anh ta còn bị xuất huyết dạ dày đến mức phải nhập viện luôn. Đúng là hả lòng hả dạ tôi mà.”

“Đại Thành, cậu cũng đừng thần thánh hóa tôi như vậy…” Cao Tân Vũ còn chưa nói hết câu, thì một chai bia từ trên trời giáng xuống đã đập thẳng vào đầu gã ta.

Khi chai bia vỡ tan tành, rượu trong chai cũng theo đỉnh đầu chảy xuống, trộn lẫn với máu, khiến gã ta lập tức đờ cả người.

Biến cố xảy ra quá nhanh, khiến cho tất cả mọi người đều không kịp phản ứng. Đến khi ai nấy cũng định thần lại được rồi, thì Tấn Viễn đã xuất hiện ngay trước mặt bọn họ.

Cao Tân Vũ ôm cái đầu bị thương, giận dữ nhìn Tấn Viễn đang đứng trước mặt mình:

“Tấn Viễn! Cậu dám đánh tôi! Dựa vào cái gì, cậu có tư cách gì…”

Còn chưa để gã nói xong, Tấn Viễn trực tiếp túm tóc gã ta, rồi lôi cả người gã ra khỏi ghế sofa.

Những ngón tay thon dài của hắn siết lấy cằm của gã. Sau đó, Tấn Viễn vung tay tát thẳng hai cái vào mặt đối phương, rồi lại đấm thêm một cú vào bụng gã.

Đôi mắt đen của hắn lạnh lẽo đến đáng sợ, bên trong ngập đầy vẻ hung ác không hề che giấu.

“Tao thích đánh thì đánh đấy, ok chưa? Cần đếch gì tư cách?”

Cao Tân Vũ bị đánh đến cong gập người, đau đớn gào lên không ngừng. Nhưng tóc gã vẫn bị Tấn Viễn siết chặt trong tay, mặc cho gã giãy giụa đến thế nào đi nữa, thì toàn thân vẫn đau nhức đến bất thường.

Bạn bè của Cao Tân Vũ vừa định đứng lên can ngăn, thì Tấn Viễn đã nheo mắt lại quát to:

“Thằng nào nhúc nhích tao đập thằng đó!”

Đám người này đều là những kẻ năm đó, khi Tấn Viễn viết code, đều ở một bên phụ việc. Bọn họ cũng từng mặt dày cầu xin hắn chỉ điểm vài câu.

Bây giờ bọn họ đem hệ thống của Tấn Viễn ra bán thốc bán tháo, còn bị chính hắn bắt gặp ngay tại trận. Ai nấy đều chột dạ như rùa rụt cổ, đứng im không dám nhúc nhích.

Không còn ai quấy rầy, Tấn Viễn túm chặt cổ áo Cao Tân Vũ, ra tay cực kỳ tàn nhẫn. Hắn nện từng cú đấm cú đá thẳng lên người gã ta.

Tất cả uất nghẹn đè nén trong lòng suốt mấy ngày nay, giờ phút này như tìm được chỗ trút ra, bị hắn dồn hết lên người Cao Tân Vũ.

Hắn đánh đến mức khiến cho Cao Tân Vũ đau đớn gào thảm không ngừng.

Xung quanh dần trở nên yên lặng. Ngay cả tiếng nhạc DJ trong quán bar cũng ngừng lại.

Khách khứa trong quán, ai nấy đều vây quanh bọn họ để hóng hớt.

Hà Lạc đương nhiên đã đá xi nhan trước với Đậu Gia và Phùng Kha. Ba người bọn họ vốn đã cực kỳ bất bình với loại người như Cao Tân Vũ. Bây giờ thấy Tấn Viễn bắt được chính chủ, còn đánh cho gã một trận hả giận như vậy, trong lòng ai nấy đều thấy sảng khoái.

Tuy nhiên, dù có hả dạ tới đâu, thì bọn họ vẫn sợ chuyện này sẽ kéo thêm phiền phức về sau.

“Không sao, không sao, người quen đùa giỡn với nhau thôi ấy mà.”

“Tên này có khuynh hướng bị ngược ấy mà. Một ngày không bị đánh, là gã lại ngứa ran cả người. Này chỉ là lên cơn nghiện mà thôi, bọn tôi đang chữa bệnh giúp gã đó.”

“Đừng báo cảnh sát, đừng báo cảnh sát. Mọi người nhìn bạn đi cùng gã ta cũng đâu nói gì, không sao đâu. Bệnh này phải bị đập mới trị được, đập càng mạnh càng tốt. Tốt nhất là cho ra bã luôn cũng được!”

Người xung quanh thấy ba người nói rất có lý, dù ban đầu còn hơi không tin lắm. Nhưng nhìn đám bạn của Cao Tân Vũ, đúng là không có ai can ngăn thật, nên cuối cùng cũng đành tin tưởng.

Xã hội bây giờ đúng là chuyện quái gì cũng xảy ra. Không ngờ cũng có người khoái bị cho ăn hành như vậy.

Tấn Viễn liên tục đấm đá Cao Tân Vũ cho đến khi gã nôn ra một ngụm bọt máu, cả người bầm tím, mặt sưng thành đầu heo thì mới dừng lại.

Hắn dùng mũi giày đá tỉnh Cao Tân Vũ đang lâm vào hôn mê, rồi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt gã để tra hỏi:

“Bố mày đập mày rồi đấy, thì sao?”

“Tôi sẽ kiện cậu!” Miệng mồm của Cao Tân Vũ toàn là máu. Vừa nói, hàm răng lẫn máu cũng run lên cầm cập. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn Tấn Viễn, tràn đầy oán độc.

“Kiện đi, bố mày đợi mày. Dù sao tao cũng đập mày xong rồi, nên cũng không lỗ.” Đến lúc này Tấn Viễn cũng chẳng quan tâm nữa, bật luôn chế độ mỏ hỗn.

Cao Tân Vũ ho ra mấy ngụm máu, rồi đột nhiên bật cười:

“Cậu lúc nào cũng sống nghẹn khuất thế này à? Sao, nhìn tôi kiếm được bộn tiền, nên khó chịu đúng không?”

“Cao Tân Vũ, đời mày cũng đáng giá chút tiền đồ thế này mà thôi.” Tấn Viễn túm tóc Cao Tân Vũ, ép gã ta ngẩng đầu nhìn mình.

“Một thằng cái gì cũng đếch bằng tao, mở cái công ty cỏn con này còn phải dựa vào việc trộm đồ của tao để kiếm cơm, thì tao có gì phải nghẹn khuất?”

“Tao đánh mày, đơn thuần chỉ là vì hôm nay tao thấy ngứa ngáy muốn đập ai đó cho hả giận.”

Nói xong, Tấn Viễn cũng không thèm nhìn vẻ mặt của gã nữa. Hắn buông tóc ra tóc của gã, lau vết máu dính trên tay mình vào người Cao Tân Vũ, sau đó dẫn đám Hà Lạc rời khỏi quán bar.

Lúc này, đám bạn của Cao Tân Vũ mới đỡ gã đứng dậy. Gã nhìn bóng lưng rời đi của Tấn Viễn, độc địa bảo:

“Tấn Viễn, đừng để tôi biết cậu làm việc ở đâu. Nếu không, cậu vào công ty nào, tôi sẽ phá hỏng cả cái công ty đó! Để xem cậu làm nên trò trống gì!”

“À, xém nữa thì tao quên. Vừa hay mày lại nhắc cho tao nhớ đấy.” Tấn Viễn vốn đang chuẩn bị rời đi bỗng quay người, rồi tung mạnh một cú đá xoáy vào bụng của Cao Tân Vũ.

Hắn nhìn Cao Tân Vũ nôn máu và ngất đi, rồi mới quay sang nói với hai người đang đỡ gã:

“Tụi mày cầm tiền bán đồ của tao mà chữa bệnh cho nó đi. Đủ cho nó chữa cả đời đấy.”

Ra khỏi quán bar, Tấn Viễn sảng khoái chỉnh lại quần áo xộc xệch vì mới đánh nhau xong.

Hắn nhìn ba người Hà Lạc, Đậu Gia và Phùng Kha vẫn luôn im lặng đi bên cạnh mình, vừa cài lại nút áo sơ mi, vừa hỏi:

“Sao, tụi mày sợ rồi à?”

“Không có!” Ba người Hà Lạc lập tức hoàn hồn, ánh mắt nhìn Tấn Viễn tràn đầy sùng bái.

“Mày ngầu dữ rồi Tấn Viễn ơi! Hôm nay mày đẹp trai vãi lồng luôn bạn hiền!”

Phùng Kha hưng phấn nói:

“Kích thích quá, đã quá! Với loại người đó thì mày phải đánh mạnh như vậy!”

Trước khi ra khỏi quán bar, Đậu Gia còn thuận tay lấy luôn cả mấy viên đá trong thùng đá. Lúc này gã dùng góc áo bọc lại, rồi chườm lên mu bàn tay đầy vết máu của Tấn Viễn.

“Ê, tay mày có đau không? Một đôi tay đẹp như vậy, trắng trẻo như vậy, nếu vì đánh thằng đó mà bị thương thì lỗ vốn quá.”

“Không sao đâu, máu dính trên đó đều là của nó đấy.” Tấn Viễn nhìn mu bàn tay hơi đỏ sưng của mình, mặc cho Đậu Gia dùng góc áo bọc đá chườm giúp hắn.

“Mà nói thật, mày đánh hay lắm. Lần sau gặp nó ở đâu, thì đập nó ở đó. Mày trả cho nó nhiều tiền thuốc men như vậy, không đánh cho đáng tiền thì tiếc quá.” Hà Lạc vỗ tay một cách sảng khoái.

Tấn Viễn âm u mấy ngày nay, nghe vậy bỗng nhiên bật cười:

“Được!”

Bốn người khoác vai nhau, cùng đi về phía con đường bên ngoài quán bar.

Tiếng còi xe cứu thương réo vang lướt qua bên cạnh bọn họ, rồi lao thẳng về phía quán bar ở phía sau.

Ánh đèn đường trắng lạnh kéo bóng dáng bốn người dài ra trên mặt đất, càng tôn lên vẻ tiêu sái đến mức chẳng gì sánh được.

Khi về tới nhà, trời cũng đã gần rạng sáng.

Tấn Viễn nằm trên giường, lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ được.

Cuối cùng, hắn dứt khoát với tay lấy điện thoại, mở WeChat đã rất lâu không đụng đến, rồi bấm vào số liên hệ được ghim ở trên cùng.

Suy nghĩ một lúc, hắn gửi cho đối phương một tin nhắn.

Viện: [Anh ngủ chưa?]

Viện: [Có thể nói chuyện một chút không?]

Đợi một lúc vẫn không thấy trả lời.

Tấn Viễn thở dài, tắt điện thoại, chuẩn bị tiếp tục lăn qua lăn lại trên giường như cái bánh áp chảo.

Kết quả điện thoại lại đột nhiên vang lên một tiếng.

Giang Hạc: [Có chuyện gì sao em?]

Tấn Viễn vội vàng cầm điện thoại lên trả lời.

Viện: [Không có chuyện gì, em chỉ là đột nhiên muốn tìm người để nói chuyện.]

Viện: [Nếu anh chuẩn bị ngủ rồi thì thôi.]

Giang Hạc: [Anh chưa.]

Tấn Viễn lập tức gọi điện thoại cho anh:

“Anh… sao muộn rồi mà còn chưa ngủ?”

Giang Hạc ho khan một tiếng:

“Anh có chút việc cần xử lý.”

Tấn Viễn nhíu mày:

“Giọng anh nghe hơi không ổn… Anh bị bệnh à?”

Giọng Giang Hạc cố trở nên ổn định hơn một tí:

“Không sao, chút bệnh vặt mà thôi nên em không cần lo.”

“Em muốn nói gì với anh hửm?”

Tấn Viễn mím môi:

“Hình như em quên mất mình muốn nói gì rồi. Chút bệnh vặt của anh… là bệnh dạ dày tái phát ạ?”

Giang Hạc cười khẽ hai tiếng, giọng nói có chút bất lực:

“Sao ngay cả mình muốn nói gì cũng quên được vậy.”

“Ừm, là bệnh dạ dày tái đi tái lại thôi. Anh bây giờ đang ở bệnh viện điều trị, cũng đỡ hơn nhiều rồi.”

Tim của Tấn Viễn bị siết chặt lại từng chút một, hắn vội nói:

“Đã vào bệnh viện rồi mà anh còn bảo là bệnh vặt hả?! Vừa hay em biết một phương thuốc kết hợp với cháo, dùng để hỗ trợ chữa trị dạ dày. Anh cho em địa chỉ, em nấu xong là mang qua cho anh liền.”

Hơi thở ở đầu dây bên kia bỗng trở nên gấp gáp hơn hẳn.

Tấn Viễn vừa nói xong thì mới nhận ra mình lỡ lời, nên hắn vội vàng chữa cháy lại:

“À em xin lỗi, vậy thì phiền anh quá.”

“Hay là thế này đi, để em gửi phương thuốc đó qua WeChat cho anh. Anh có thể nhờ đầu bếp thử làm xem thế nói.”

Giang Hạc lập tức nói:

“Không, anh không thấy phiền. Nhưng mà Viện Viện, em không bận tăng ca sao?”

Tấn Viễn ngẩng đầu nhìn trần nhà, dứt khoát nói luôn:

“Ừm, em không bận nữa. Vậy nên… Em có thể tới thăm anh không?”

304 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading