
Chương: Tăng ca
Tấn Viễn nằm viện truyền glucose suốt hai ngày liền, mãi mới kéo được chỉ số đường huyết trở lại mức ổn định.
Đợi đến khi sắc mặt không còn tái nhợt như giấy nữa, trên môi cũng dần có lại chút huyết sắc, cả người trông khỏe khoắn hơn hẳn, hắn liền không chịu ở yên thêm phút nào. Vừa được bác sĩ cho phép xuất viện, Tấn Viễn đã lập tức thu dọn đồ đạc, làm thủ tục rồi trở về nhà.
Tấn Tĩnh nhịn không được mà càm ràm thằng em trai:
“Lần này em bệnh nặng mà, sao không ở thêm mấy ngày để theo dõi tình hình đi? Về sớm vậy làm gì?”
“Mai em phải đi làm rồi.”
Tấn Viễn vừa về đến nhà đã tiện tay rửa một quả táo, rồi cầm lấy nó ngồi xuống sofa, chậm rãi gặm từng miếng một.
Mấy ngày nằm viện, hắn bị ép uống đủ loại thuốc đến mức miệng đắng ngắt, khẩu vị cũng tụt xuống thảm hại. Gần như thứ gì ăn vào cũng nuốt không trôi. Chỉ có táo là miễn cưỡng còn ăn được vài miếng, vừa thanh mát vừa không khiến dạ dày khó chịu.
“Với lại, truyền glucose thì ở nhà cũng làm được mà, nằm viện làm chi cho chiếm chỗ?”
“Cái thân bây thế này mà còn đi làm cái gì!”
Tấn Tĩnh vừa nghe tới hai chữ “đi làm” là nổi cáu, cô nàng không ngừng mắng mỏ:
“Cái công ty rách nát đó có gì đáng để em đu bám hả? Mai nộp đơn xin nghỉ ngay cho chị, thà mi nằm ở nhà cho chị đây nuôi còn được hơn!”
Tấn Viễn liếc cô nàng một cái, giọng của hắn chỉ nhàn nhạt:
“Bà ví tui như chó vậy? Tưởng nuôi thú cưng hả má?”
Tấn Tĩnh nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, rồi làm bộ như bản thân cũng đang thật sự cân nhắc về vấn đề đó:
“Ê, chị thấy ý kiến này hay nè. Để bữa nào chị mua cho bây cái vòng lục lạc. Mỗi lần bây vừa về nhà là nó kêu leng keng liền. Chị thấy còn tiện hơn cả nuôi chó nữa là đằng khác.”
“Thôi cảm ơn, miễn đi bà.” Tấn Viễn vẫn gặm táo đều đều, giọng đầy kiên quyết, “Dù sao em cũng muốn đi làm. Thôi em quyết rồi, mai em đi làm.”
Tấn Tĩnh lập tức phản đối:
“Không được! Nghỉ thêm hai ngày cho chị, rồi đợi đường huyết ổn định, em hẵng đi làm.”
Tấn Viễn cũng không phục:
“Em nói rồi, em muốn mai đi làm.”
Tấn Tĩnh day day thái dương, giọng của cô nàng đã bắt đầu trở nên bực bội:
“Cái thằng oắt Tấn Viễn này! Rốt cuộc cái công ty rách đó cho em uống bùa mê thuốc lú gì, mà lại liều mạng đi làm đến vậy hả?!”
“Không ai ép em hết. Là em tự muốn đi làm.” Tấn Viễn đáp một cách bình thản.
“Thôi thôi, mi đủ lông đủ cánh rồi, chị không dám quán nữa. Lần sau mà mi có bị kích ứng bởi thuốc đặc trị thì cũng đừng kể cho chị! Chị hong dám nghe nữa đâu.”
Tấn Tĩnh từ nhỏ đã sợ nhất mỗi lần Tấn Viễn phát bệnh.
Trong ký ức từ rất lâu về trước của cô, thời thơ ấu của Tấn Viễn dường như đều gắn liền với bệnh viện. Có khi đang đi trên đường thì bị đưa vào viện, có khi đang đi học ở trường thì cũng bị đưa vào viện, thậm chí có lần đang ngủ giữa đêm hắn cũng bị người nhà vội vã đưa đi cấp cứu.
Mỗi lần vào bệnh viện, đối với cả gia đình mà nói, đều chẳng khác nào bước qua Quỷ Môn Quan một lượt.
Suốt những năm đó, cả nhà luôn sống trong cảnh thấp thỏm lo âu, sợ rằng một ngày nào đó thằng nhỏ sẽ không chịu đựng nổi nữa.
Mặc dù hiện tại tình trạng của hắn đã ổn định hơn rất nhiều so với khi còn nhỏ, nhưng nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tận xương tủy ấy vẫn chưa bao giờ biến mất.
Đó gần như đã trở thành bản năng của Tấn Tĩnh, muốn sửa cũng không sửa được.
“Không sao đâu.”
Tấn Viễn nhìn cô, giọng của hắn chậm rãi dịu xuống:
“Em sẽ tự chăm sóc mình thật tốt. Với lại, công ty em cũng đông người, lỡ chuyện gì xảy ra thì cũng sẽ có người giúp thôi.”
“Đủ rồi, em thích đi thì đi!” Tấn Tĩnh bị hắn chọc cho sôi gan, rồi “rầm” một tiếng đóng sầm cửa phòng, “Chị mặc kệ cái mạng của mi!”
“Ơ bà!”
Tấn Viễn bị tiếng đóng cửa của Tấn Tĩnh dọa giật mình. Hắn vừa gặm táo vừa gọi với theo cô chị gái:
“Bác sĩ nói tối nay em còn phải truyền thêm một đợt glucose mà!”
“Cạch” một tiếng, cửa phòng lại mở ra.
Tấn Tĩnh xách theo giá truyền dịch cùng một túi dụng cụ lớn và đi vào phòng. Mặt mày của cô nàng lạnh tanh, hùng hổ quát thằng em trai:
“Đưa tay đây!”
Tấn Viễn lập tức ngoan ngoãn chìa tay.
Động tác chích kim của cô thoạt nhìn rất mạnh tay, giống như muốn đâm chết hắn. Nhưng đến lúc đầu kim thật sự chạm xuống, nhìn thấy trên mu bàn tay hắn chi chít những dấu kim còn sót lại sau hai ngày nằm viện, động tác của cô vẫn bất giác nhẹ đi vài phần.
Tấn Tĩnh hỏi: “Đau không?”
Tấn Viễn lắc đầu: “Không đau.”
Tấn Tĩnh giúp hắn cố định kim, rồi thở dài một tiếng:
“Em cứ bán mạng mà làm đi. Đến lúc có chuyện thì mới biết đá biết vàng ha.”
Tấn Viễn nghe xong lập tức câm nín.
Hôm sáng thứ Hai, Tấn Viễn xách theo cả túi dụng cụ truyền dịch vào công ty đi làm như thường lệ.
Hà Lạc vừa nhìn thấy hắn xuất hiện ở cửa văn phòng, trên mu bàn tay còn dán băng keo cố định kim truyền, liền kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
“Ông nội của tao ơi, mày không đâu cần bán mạng tới mứa này đâu!” Cậu kéo ghế lại gần hắn, vẻ mặt khó tin.
“Ở nhà dưỡng thêm hai ngày rồi hẵng đi làm cũng có muộn đâu cha. Cùng lắm thì mày nghỉ thêm vài hôm thôi. Công ty đâu tệ đến mức sa thải mày đâu.”
“Không sao, nằm ở nhà miết thì cũng mốc meo thôi. Thà tao tới công ty làm việc, tiện thể giãn gân giãn cốt luôn.” Tấn Viễn đặt đồ xuống bàn làm việc, giọng điệu thản nhiên.
“…”
Hà Lạc nhất thời không biết nên bắt đầu phản bác từ đâu.
Hoạt động gân cốt?
Trên đời này làm gì có ai đi làm để hoạt động gân cốt chứ trời?
Hơn nữa, người khác không biết thì thôi. Cậu ta còn không hiểu Tấn Viễn sao?
Trước kia, tên này luôn thuộc kiểu có thể không đi làm thì tuyệt đối sẽ không đi, có thể ngồi thì sẽ không đứng, có thể nằm thì chắc chắn không ngồi.
Vậy mà dạo gần đây, tên này như bị ai ám vậy.
Không chỉ chủ động nhận thêm dự án, mà đến cả lúc hắn vừa xuất viện, cũng nhất quyết phải chạy tới công ty.
Tích cực đến mức khiến Hà Lạc cảm thấy hơi đáng sợ.
Cậu chàng càng nhìn càng thấy nghi ngờ. Hỏng lẽ thằng ôn này bệnh đến cháy não luôn rồi sao?
“Mày nghĩ cái gì đấy?”
Tấn Viễn vừa nhìn ánh mắt của Hà Lạc, liền biết cậu ta đang tưởng tượng linh tinh. Vì vậy, hắn trực tiếp cắt ngang:
“Không phải mày bảo tao, bắt đầu từ tuần này mình triển khai hai dự án mới à? Đâu? Gửi tao xem.”
Vừa nhắc tới công việc, Hà Lạc lập tức liền tỉnh táo. Cậu chàng nhanh chóng gửi file qua rồi nói:
“Cái này tao cũng xem qua rồi, lượng công việc rất chi là này nọ đấy. Lần này chắc bọn mình bận bù đầu.”
“Thế thì tốt.” Tấn Viễn mở ra file dự án game, giọng không chút mảy may, “Càng tăng ca càng có tiền mà.”
Hà Lạc nhớ lại ba tháng tăng ca địa ngục trước đó, không ngừng rùng mình:
“Thì đúng là vậy… Nhưng tăng quài thì cũng phiền chứ mày. Kiểu này quài thì tao kiếm đâu ra bạn gái?!”
Tấn Viễn vừa xem vừa hỏi cậu ta:
“Gì, mày muốn yêu đương rồi à?”
Hà Lạc thở dài, trong ánh mắt đọng chút cô đơn:
“Đến tuổi rồi mà mày. Bốn năm nữa thì bọn mình cũng ba mươi. Thôi thì cứ kiếm một người để hẹn hò yêu đương, rồi còn ổn định nữa.”
Tấn Viễn nghe xong liền gật đầu:
“Có kế hoạch là tốt.”
Hà Lạc vẫn lẩm bẩm:
Hà Lạc vẫn chưa nhận ra sự khác thường của Tấn Viễn, tự mình nói đến hăng say:
“Haiz, nghĩ cũng khổ thật. Ngày nào cũng tăng ca thế này, muốn yêu đương tử tế cũng khó. Lỡ mà có bạn gái, thì chắc chưa quen được bao lâu đã phải chia tay vì sự nghiệp mất rồi.”
Tấn Viễn nhìn chằm chằm vào tập tài liệu trước mặt.
Bên trong đều là tư liệu liên quan đến trò chơi mà hôm đó hắn và Giang Hạc đã cùng chơi.
Hắn hơi thất thần.
Trong đầu vô thức hiện lên hình ảnh người đàn ông mặc sơ mi trắng ngồi cạnh mình trong khu game. Dáng vẻ của anh ấy lúc học chơi game, vừa nghiêm túc lại vừa ngô đến lạ.
Cho nên hắn chẳng nghe rõ Hà Lạc đang lải nhải những gì.
Chỉ mơ hồ bắt được nửa câu cuối.
Tấn Viễn ngẩng đầu lên:
“Mày vừa nói gì?”
“Tao bảo đừng để vừa mới có bạn gái đã bị đá vì cái công việc của mình.” Hà Lạc nhún vai, lặp lại một lần nữa.
“Mày thử nghĩ xem, có cô gái nào chịu nổi bạn trai mình ngày nào cũng tăng ca hay không?”
“Không gặp mặt, không hẹn hò, thậm chí muốn cùng nhau ăn một bữa cơm tử tế cũng chẳng sắp xếp nổi thời gian.”
“Lâu dần, dù có thích đến đâu thì nhiệt tình cũng sẽ bị mài mòn hết thôi.”
Ánh mắt của Tấn Viễn khẽ lay động, có vẻ hắn vừa nghĩ đến chuyện gì đó, nên ánh mắt chợt lóe lên.
“Ý hay đó.”
“Hở?” Hà Lạc ngơ luôn.
Tấn Viễn mặt mày vẫn điềm nhiên, hắn chỉ vào màn hình:
“Tao nói dự án game này cũng hay ho đấy. Thị trường trong nước vẫn còn không gian để phát triển. Con game này lại thuộc tuýp kinh điển, nếu đi theo hướng game thực tế ảo, chắc chắn sẽ nổi lắm.”
Hà Lạc: “……”
Hà Lạc mãi vẫn không hiểu tại sao thằng bạn cốt của mình lại hưng phấn đến thế. Cậu chàng hỏi:
“Nhưng cũng đâu liên quan gì đến bọn mình.”
“Có chứ sao không. Dự án này mà mình làm càng tốt, thì tiền thưởng của tụi mình sẽ càng cao.” Tấn Viễn nghiêm túc đáp.
Nghe hắn nói vậy, Hà Lạc lập tức nhớ tới đợt trước cả nhóm tăng ca liên tục suốt ba tháng. Mệt thì mệt thật, nhưng tiền lương với tiền thưởng cuối cùng nhận được cũng khiến người ta vui vẻ không ít.
Nghĩ tới đó, cậu chàng lập tức gật đầu tán thành:
“Mày nói chí phải!”
Thấy đã thành công đánh lạc hướng Hà Lạc, Tấn Viễn vỗ vai cậu một cái rồi bảo:
“Làm việc đi.”
“Ô kê luôn!”
Hà Lạc lập tức hăng hái ôm đống tài liệu nghiên cứu tiếp.
Chỉ còn lại Tấn Viễn ngồi trước màn hình máy tính, nhìn chằm chằm vào đống tư liệu về trò chơi mà thất thần.
Kể từ ngày Giang Hạc tỏ tình muốn yêu đương với hắn, hai ngày nay Tấn Viễn vẫn luôn cố tình né tránh đối phương.
Đồng ý là chuyện không thể.
Nhưng bảo hắn thẳng thừng từ chối… thì hắn lại không nỡ làm thế.
Còn nếu nói hết sự thật cho Giang Hạc biết… Tấn Viễn lại sợ rằng đến cuối cùng, giữa bọn họ ngay cả tư cách làm người xa lạ cũng chẳng còn.
Nhưng Giang Hạc lại cố tình ép hắn phải đưa ra quyết định. Lập trường của anh vô cùng rõ ràng: nếu hắn không cho anh câu trả lời, thì anh sẽ tiếp tục chờ, tiếp tục dây dưa với hắn cho đến cùng.
Tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong.
Tấn Viễn đau đầu đến mức chỉ biết co mình lại trong vùng an toàn, hết lần này đến lần khác lựa chọn tránh né vấn đề. Hắn chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ, không dám bước thêm nửa bước.
Nhưng những lời Hà Lạc vừa nói lại vô tình khiến hắn nghĩ thông được một chút.
Dù nhiệt tình đến đâu, nếu chỉ có một người đơn phương cố gắng thì mối quan hệ cũng không thể duy trì mãi mãi.
Chỉ cần hắn vẫn luôn giữ nguyên khoảng cách hiện tại, không tiến tới, cũng không đáp lại. Dần dà theo thời gian, tình cảm của Giang Hạc với hắn tự nhiên sẽ nguội lạnh mà thôi.
Dù sao thì trong mắt anh, hắn từ đầu đến cuối vẫn luôn là một cô gái lẳng lơ. Miệng lưỡi thì trêu hoa ghẹo nguyệt, thích đùa giỡn với trái tim của người khác hơn là nghiêm túc.
Hiện tại Giang Hạc còn để tâm đến hắn, chẳng qua là vì lòng tò mò mà thôi
Đợi đến khi cảm giác mới mẻ ấy qua đi, khi anh thật sự hiểu Viện Viện là kiểu người thế nào… Thì anh sẽ không còn tiếp tục cố chấp nữa.
Hơn nữa, hai dự án lớn của công ty gần đây đều đang thúc đẩy tiến độ đến mức ngột ngạt.
Vừa hay cho hắn một lý do hoàn hảo để trốn tránh anh.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Tấn Viễn lại rơi xuống đống tài liệu trò chơi trong máy tính.
Rồi lại nhớ tới món quà mà mình đang ngày đêm cắm đầu làm ra là dành cho ai.
Hai gò má của hắn bất giác nóng lên.
Cảm giác này thật kỳ lạ.
Giống như trước khi nhận được quà, bản thân đã phải thức ngày thức đêm tăng ca liều mạng, chỉ để bảo đảm rằng món quà ấy có thể xuất hiện đúng hẹn trong tay mình.
Tấn Viễn lột một viên kẹo, nhét vào miệng.
Vị ngọt quen thuộc lan ra đầu lưỡi, nhưng hắn lại chẳng nếm ra được mấy hương vị.
Hắn khẽ thở ra một hơi, ép mình gạt bỏ hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Sau đó, hắn tiếp tục chuyên tâm làm việc.
Suốt một tháng sau đó.
Bất kể Giang Hạc có ngỏ ý muốn gặp hắn thế nào nữa, hắn đều dùng ba chữ “bận tăng ca” để làm lý do từ chối.
Ban đầu đối phương vẫn còn rất nhiệt tình. Nhưng về sau, anh trở nên mất kiên nhẫn thấy rõ.
Thậm chí, anh còn nhận ra rằng hắn đang né tránh anh nữa. Chỉ là anh không nói thẳng ra với hắn mà thôi.
Mãi cho đến tối hôm đó, Giang Hạc cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Anh trực tiếp đối chất với hắn trên WeChat.
Giang Hạc: [Viện Viện, em có phải đang tránh anh không.]
Tấn Viễn cắn ống hút, bình tĩnh trả lời:
Viện: [Không phải, do dạo này em bận tăng ca thật.]
Là thật sự mà, nhờ phúc phần của ai đó mà dạo này hắn toàn phải làm overtime.
Giang Hạc: [Nếu em không muốn gặp anh, có thể nói thẳng.]
Giang Hạc: [Không cần cố gắng lấy lệ anh như vậy.]
Viện: [Em không cố lấy lệ mà, là thật ấy.]
Giang Hạc rõ ràng đang rất không vui.
Giang Hạc: [Làm gì có ai tăng ca liên tục một tháng?]
Tấn Viễn nhấp một ngụm sữa bò, suýt thì tức đến bật cười.
Ông chủ à… công ty của anh vắt kiệt nhân sự như thế nào, anh còn không biết sao?
Viện: [Công ty em có.]
Viện: [Một tháng là còn nhẹ, trước đây em toàn tăng ca suốt ba bốn tháng thôi.]
Giang Hạc: […]
Giang Hạc: [Vậy em còn phải tăng bao lâu?]
Viện: [Chắc hai ba tháng.]
Giang Hạc: [Em không có ngày nghỉ luôn à?]
Tấn Viễn không trực tiếp trả lời thẳng vào vấn đề.
Viện: [Đợi cho dự án xong đã.]
Giang Hạc: [Em không muốn gặp anh phải không?]
Tấn Viễn lập tức đổi trắng thay đen.
Viện: [Không phải mà, là em bận.]
Khung chat lại rơi vào khoảng không im lặng.
Tấn Viễn tưởng anh giận rồi, hắn bỏ bình sữa rỗng xuống bàn, cũng thuận tay lau đi vệt sữa đắng chát đọng lại trên khóe môi.
Trong lúc hắn đang định vào phòng đi ngủ, điện thoại lại bất chợt rung lên từng đợt.
Giang Hạc: [Vậy gửi anh địa chỉ công ty của em đi.]
Giang Hạc: [Anh muốn xem thử là tên sếp vô lương tâm nào lại dám bóc lột nhân viên đến mức vậy.]
Giang Hạc: [Còn ác hơn cả Chu Bái Bì.]
308 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply