
Chương 26: Kích thích
Giang Hạc lau son cho hắn rất dịu dàng, đến mức dù đã ngồi lên xe rồi, Tấn Viễn vẫn còn cảm thấy nơi khóe môi vừa bị anh chạm qua dường như vẫn vương lại chút hơi ấm mơ hồ.
“Chắc lúc em ăn thì vô ý quệt phải.”
Vừa ngồi xuống ghế phụ, hắn đã vội mở ra chiếc gương nhỏ ở miếng che nắng trên xe, lôi son ra dặm lại, tiện thể giấu đi sự lúng túng của mình.
“Hôm nay em quên mang gương ra đường.”
Lúc nãy ăn cơm, hắn hoàn toàn quên bén đi chuyện trên môi còn son. Nên ăn xong, cũng chỉ tiện tay lấy khăn giấy lau qua loa vài cái rồi thôi. Bởi vậy, hắn mới vô tình làm lem son ra khóe môi.
Giang Hạc cũng lên xe. Thấy hắn không mang túi xách, thỏi son lại được lấy ra từ bên trong túi váy ngắn, anh cố tự nhiên nói:
“Không sao cả. Anh có thể tạm làm chiếc gương cho em, để em dùng lúc nào cũng được.”
Nghe anh nói xong, tay Tấn Viễn đang dặm son khẽ run lên một cái.
Hắn cố gắng thoa nhanh để cất son đi, rồi giục ngay:
“Đi thôi anh.”
Giang Hạc khởi động xe, nghiêng đầu hỏi:
“Đi đâu?”
“Khách sạn An Thánh á.”
Tấn Viễn tiện miệng báo địa chỉ, cất thỏi son đi, rồi móc từ trong túi ra một viên kẹo. Hắn thong thả bóc vỏ, ném vào miệng.
Giang Hạc đang chỉnh tay lái, vừa nghe xong tên địa điểm, suýt chút nữa đã đánh lệch vô lăng, đâm thẳng vào giải phân cách bên vệ đường.
“Anh cẩn thận chút.”
Tấn Viễn hoàn toàn không thấy có gì bất thường. Vì cảm nhận thân xe hơi chao đi một cái, nên hắn mới tốt bụng nhắc nhở.
“Nếu hôm nay anh không tiện lái xe thì tụi mình bắt taxi cũng được mà.”
“Không cần, anh tiện lắm.” Giang Hạc hít sâu một hơi, cố giữ cho giọng điệu bình tĩnh. Anh chậm rãi đánh tay lái, điều khiển xe nhập vào dòng xe cộ ngoài đường.
Tấn Viễn vốn chỉ thuận miệng nói vậy, nên cũng chẳng hiểu rốt cuộc anh đang cố chấp chuyện gì. Hắn nhún vai, lười nghĩ thêm.
Chiếc xe dần chạy ổn định, Giang Hạc liếc mắt nhìn đồng hồ trên màn hình. Bây giờ, thời gian còn chưa tới hai giờ chiều.
Anh mím môi, giọng nói vòng vo hơn thường ngày vài phần:
“Viện Viện này, em không thấy… đi giờ này hơi sớm sao?”
“Không sớm đâu anh.” Tấn Viễn ngậm viên kẹo trong miệng, đáp rất tự nhiên.
“Hôm nay thứ bảy, chỗ đó chắc đông lắm. Tụi mình đi sớm còn may ra giành được vị trí đẹp. Có gì chơi tới khoảng sáu bảy giờ, rồi đi ăn tối là vừa.”
Nghe hắn sắp xếp đâu ra đấy, Giang Hạc hé môi, lại cố nói thêm:
“Thật ra cũng không cần gấp vậy đâu. Anh có thể gọi điện trước, nhờ bên đó giữ chỗ cho mình. Vừa mới ăn xong mà đã ‘chơi’ ngay, anh thấy cũng không tốt cho dạ dày lắm.”
“Úi, xin lỗi anh nhé.” Tấn Viễn được nhắc mới sực nhớ ra. “Em quên mất dạ dày anh không khỏe lắm.”
Giang Hạc chỉ cười nhạt, ý bảo không sao.
“Nhưng nói thật, em thấy không cần nhờ người giữ chỗ đâu. Mấy chỗ kiểu này, phải tự mình tranh chỗ thì mới vui.” Tấn Viễn nhìn thẳng phía trước, thẳng tay dập tan luôn ý định của anh.
Hắn nghiêng đầu, khóe môi cong cong:
“Nếu dạ dày anh chưa ổn, thì cứ đứng cạnh nhìn em chơi trước cũng được. Đợi anh đỡ rồi, tụi mình chơi cùng.”
Giang Hạc: “…”
Đầu ngón tay siết trên vô lăng của Giang Hạc hơi dừng lại.
“Mấy ‘trò’ này, chơi một mình cũng được sao em?”
“Tất nhiên là được rồi. Đã vậy, bên trong còn có nhiều ‘kiểu’ lắm nhé. Như là ‘chơi đơn’, ‘chơi đôi’, với lại ‘chơi nhóm’ nè. Càng đông càng vui đó anh.” Tấn Viễn rất kiên nhẫn phổ cập kiến thức cho Giang Hạc.
Nói tới đây, hắn còn hơi cảm thấy khó chịu:
“Chỉ là, hôm nay thứ bảy, chắc chắn sẽ đông người lắm đấy. Không những thế, có khi anh còn gặp nguyên cả đám học sinh cấp hai cấp ba nữa đó. Bọn oắt đấy có khi kỹ thuật dở lắm. Có đứa chơi không lại, còn quay sang khóc nhè bắt đền người khác nữa. Nên, anh ráng chuẩn bị tâm lý trước đi là vừa.”
Giang Hạc: “……”
Anh vô thức ngồi thẳng lưng hơn.
Và anh cảm thấy… cái tâm lý này e là mình chuẩn bị không nổi rồi.
Suốt quãng đường lái xe, Giang Hạc đều cảm thấy thấp thỏm bất an. Mãi đến khi xe dừng trước khách sạn An Thánh, tìm được chỗ đỗ ổn thỏa xong rồi, thì khi anh vừa bước xuống, đã bị Tấn Viễn kéo tay đi thẳng về phía… khu trò chơi điện tử nằm cạnh khách sạn.
Khu trò chơi này ở ngay con hẻm bên phải khách sạn An Thánh, không treo bảng hiệu rõ ràng. Nhưng vì cả con phố đều là tiệm game, nên dân cư xung quanh đây đều quen miệng lấy tên khách sạn làm mốc chỉ đường.
Giang Hạc bị hắn kéo vào con phố ồn ào náo nhiệt, bên tai anh là tiếng máy móc vang dội cùng âm thanh game inh ỏi không dứt. Vẻ căng cứng trên mặt anh cuối cùng cũng chậm rãi tan đi.
Anh quay sang nhìn Tấn Viễn và hỏi:
“Thứ em kích thích mà em nói đến… là cái này sao?”
Tấn Viễn bước vào một tiệm game còn chưa quá đông khách. Hắn chào ông chủ, rồi dùng WeChat đổi hai trăm tệ xu game. Nghe anh hỏi vậy, hắn quay đầu lại, đáy mắt lấp lánh ý cười:
“Nếu không thì là gì nữa?”
Bị hắn nhìn như thế, Giang Hạc bỗng thấy mất tự nhiên, liền hơi nghiêng tầm mắt sang phía cửa ra vào.
Đúng lúc ấy, anh thấy nơi góc tường lộ ra một máy bán đồ chơi người lớn tự động. Giang Hạc lập tức cứng người, rồi anh vô cùng lúng túng thu ánh mắt lại, hàng mi cụp xuống, và mím môi im lặng.
Chẳng bao lâu sau, ông chủ mang tới cho Tấn Viễn một chiếc cốc đựng đầy hai trăm xu game.
Tấn Viễn bưng chiếc cốc, liếc nhìn Giang Hạc đang cố ra vẻ trầm mặc bên cạnh, mở miệng:
“Được rồi, mình đi tìm chỗ chơi thôi anh.”
Giang Hạc đáp ngắn gọn:
“Ừm.”
Tấn Viễn rút ra mấy đồng xu, vừa tung qua tung lại trong tay vừa hỏi:
“Anh biết chơi không?”
Giang Hạc liếc nhìn dãy máy game rực rỡ sắc màu trong tiệm, rồi rất thành thật lắc đầu:
“Anh không biết.”
Tấn Viễn thật sự lấy làm lạ. Trên đời này vẫn còn đàn ông không biết chơi game sao?
“Thế gắp thú thì sao? Đừng nói với em anh cũng mù tịt luôn nhé?”
“Anh biết cách chơi. Nhưng chưa từng chơi bao giờ.” Giang Hạc nhìn dãy máy gắp thú xếp dọc hai bên, gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Uầy, tuổi thơ của anh cũng nhàm chán thật đấy.”
Tấn Viễn tiện miệng trêu chọc anh một câu, rồi dừng chân trước một máy gắp thú. Hắn thả vào máy hai đồng xu, và quay sang nói với anh:
“Thử đi. Có gì hôm nay em giúp anh đền bù tuổi thơ của mình nhé!”
Giang Hạc vừa nghe hắn mở miệng, ánh mắt mới hạ xuống chưa được mấy giây, lại nghe nửa câu sau, trái tim bỗng dưng đập dồn dập như trống bỏi.
Anh bước tới, nhìn đám thú bông sau lớp kính trong suốt, rồi mỉm cười đáp:
“Được.”
Sợ anh chưa từng chơi sẽ lúng túng, Tấn Viễn còn tiện tay giảng sơ qua vài quy tắc.
Những thứ như máy gắp thú này, nhìn thì đơn giản, thật ra thao tác chẳng dễ chút nào.
Tấn Viễn đưa cho Giang Hạc hai mươi xu.
Kết quả, anh tiêu sạch hai mươi xu mà vẫn không gắp được nổi một con thú bông.
Tấn Viễn còn định nhét thêm xu cho anh, nhưng Giang Hạc đã nhanh tay ngăn lại. Anh cười bất lực:
“Thôi bỏ đi. Em chơi phần của em là được.”
Tấn Viễn nào chịu buông tha:
“Sao mà được. Mình bỏ vào hai mươi tệ rồi đó. Giờ không gắp được con nào mang về thì lỗ chết.”
Giang Hạc nhìn hắn, nghiêm túc khuyên can:
“Đầu tư phải biết cắt lỗ đúng lúc. Em cứ tiếp tục đổ xu vào thế này, không những chưa chắc gỡ lại vốn, mà còn có thể lỗ thêm đấy.”
“Ây chà chà, đúng là ông chủ có khác ha.” Tấn Viễn nghe anh nói nghiêm túc như thể đang họp hội đồng quản trị, thì không ngừng cong môi.
Sau đó, hắn cúi đầu, ghé sát vào bên tai anh, hạ giọng tỉ tê:
“Vậy thưa ông chủ… anh có biết trong lập trình có thứ gọi là bug không? Bug ấy mà… một khi đã tìm ra được nó, thì anh có thể phá vỡ được mọi quy tắc.”
Vì Tấn Viễn ghé khá gần, nên hơi thở nóng ấm của hắn phả ngay bên vành tai của Giang Hạc, như thể muốn thiêu đốt mảng da ở nơi đó.
Đặc biệt là hai chữ “ông chủ” kia, hắn còn cố tình ép giọng thấp xuống vài phần, rót thẳng vào tai người nghe cảm giác vừa ngứa vừa tê.
Giang Hạc còn đang mơ màng vì câu nói ấy, bên tai đã vang lên hai tiếng xu rơi lanh canh.
Anh còn chưa kịp phản ứng, máy gắp thú đã kêu “tinh” một tiếng, ngay sau đó một con búp bê xinh xắn rơi xuống cửa nhận thưởng, được Tấn Viễn thong thả lấy ra.
Lúc này Giang Hạc mới sực tỉnh:
“Em gắp được rồi à?”
Thật ra ban đầu Tấn Viễn chỉ định gắp đúng một con này là đủ.
Nhưng hắn vừa đứng thẳng người dậy, ánh mắt liền chạm phải vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn vui mừng hiếm thấy của Giang Hạc. Bỗng dưng, hắn cảm thấy viên kẹo đang ngậm trong miệng cũng ngọt ngào hơn thường ngày.
Hắn đã nhìn qua rất nhiều dáng vẻ của Giang Hạc.
Chỉ duy nhất, nét vui mừng trẻ con này của anh, là hắn chưa bao giờ được thấy.
Mà nói thật… nhìn anh như vậy cũng không tệ.
Tấn Viễn tựa lưng vào thành kính máy gắp thú, hắn tiện tay đưa con búp bê cho anh, rồi lười biếng hỏi:
“Anh còn muốn nữa không?”
Giang Hạc nhận lấy con thú bông, nhớ lại câu hắn vừa ghé tai thì thầm khi nãy, lập tức hiểu ra.
“Em còn gắp được nữa à?”
Tấn Viễn nhướng mày:
“Chỉ cần anh muốn, sẽ có.”
Giang Hạc khẽ bóp con búp bê trong tay, rồi nhìn sang tủ máy bên cạnh. Anh chỉ vào đám thú bông bên trong, hỏi:
“Máy đó thì sao? Em cũng gắp được chứ?”
Tấn Viễn hiểu ý, khẽ cười:
“Chuyện nhỏ như con muỗi.”
Gương mặt hắn vốn đã xinh đẹp đến mức yêu dị, lúc này khóe mắt còn ngập ý cười. Dù trên người đang khoác chiếc vest rộng hơn size của mình một chút, nhưng vẫn chẳng che nổi sức hút mãnh liệt tỏa ra từ từng cử chỉ.
Yết hầu Giang Hạc khẽ động đậy.
Anh chỉ nói đúng một chữ:
“Muốn.”
“Quá dễ với em.” Tấn Viễn kéo nhẹ ống tay áo vest đang khoác trên người, để lộ đoạn cổ tay mảnh mai trắng ngần, giọng điệu của hắn vừa ngông cuồng vừa tự tin:
“Anh đứng đây nhìn cho kỹ nhé.”
Quả nhiên, chưa đầy hai phút sau, Tấn Viễn đã gắp thành công con thú nhồi bông trong máy kia ra ngoài, mà không tốn thêm lấy một xu.
Giang Hạc hỏi:
“Cái này cũng cần kỹ thuật sao?”
“Muốn biết không? Để em dạy anh.” Thấy anh quả thật đã nhìn ra chút manh mối, Tấn Viễn cúi mắt nhìn anh, nhoẻn miệng cười vui vẻ.
Giang Hạc cũng không nghĩ nhiều:
“Anh muốn.”
Tấn Viễn lùi sang một bên, nhường chỗ cho anh đứng vào vị trí ban nãy của mình.
Sau đó, hắn rất tự nhiên bước ra phía sau, rồi vòng tay ôm lấy eo anh. Bàn tay trắng nõn như ngọc quý phủ lên mu bàn tay Giang Hạc.
Cảm nhận được thân thể của người đàn ông trước mặt thoáng chốc căng cứng, hắn khẽ hạ giọng:
“Tập trung đi. Em chỉ dạy anh một lần thôi đấy.”
“Ừm, anh biết.” Giang Hạc cố thả lỏng tấm lưng đang cứng đờ vì người phía sau dán sát, anh nín thở một lát rồi chậm rãi điều chỉnh nhịp hô hấp. Yết hầu anh khẽ động.
Tấn Viễn thả hai đồng xu vào máy gắp, rồi nắm tay anh di chuyển cần điều khiển để tìm điểm mấu chốt.
Cần gạc vừa rà đến đúng vị trí, hắn lập tức ấn nút thả xuống. Giây tiếp theo, cánh tay máy đã gắp được một con thú bông, và chuyển thẳng ra lối thả đồ.
Xong xuôi, Tấn Viễn buông tay khỏi mu bàn tay của anh. Động tác của hắn nhanh đến mức gần như chẳng cho người khác cơ hội để níu kéo hơi ấm.
Hắn lùi sang bên cạnh anh, chừa ra một khoảng trống vừa đủ, rồi hỏi:
“Anh học được chưa?”
Trong không khí bên cạnh anh chỉ còn phảng phất chút hương kẹo sữa rất nhạt. Mùi hương ấy khiến đầu ngón tay của Giang Hạc khẽ run lên.
Anh gật đầu với Tấn Viễn:
“Anh cũng hiểu sơ rồi.”
Tấn Viễn đưa cốc xu game trong tay cho anh:
“Vậy anh thử lại xem.”
Giang Hạc nhận lấy cốc xu, rồi xoay người lại. Anh bắt chước đúng theo cách hắn vừa chỉ anh để mà thao tác.
Vì mấy lần đầu chưa quen tay, nên lần nào anh cũng gắp hụt. Nhưng dần dà, Giang Hạc cũng nắm bắt được vài mẹo nhỏ.
Khoảng đầu thì anh phải thử hai ba lần, thì mới trúng được một lần. Vậy mà đến cuối cùng, tay nghề của anh cũng gần như ngang ngửa với Tấn Viễn, bách phát bách trúng.
Đầu Hè, bộ vest Giang Hạc mặc vốn không dày, trái lại còn khá mỏng.
Vì anh đã đưa áo vest ngoài cho Tấn Viễn mặc tạm, nên trên người anh lúc này chỉ còn chiếc sơ mi trắng đơn giản, càng tăng thêm phần khí chất nho nhã nơi anh.
Vạt áo sơ mi được sơ vin gọn gàng vào quần tây, siết ra một đoạn eo chắc nịch, thon gọn đến hút mắt.
Chiếc quần bên dưới ôm vừa khít theo đường nét cơ thể, phác họa cặp mông tròn trịa và đầy đặn của anh.
Mỗi lần gắp thú, nửa người trên của Giang Hạc sẽ hơi cúi về phía trước.
Đường cong nơi sống lưng theo động tác của anh mà càng trở nên sâu hun hút, trông cực kỳ bắt mắt.
Tấn Viễn bất giác nhớ lại lúc nãy khi mình dính sát sau lưng anh, mùi hương thanh nhã trên người đối phương dường như vẫn còn lượn lờ xung quanh chóp mũi hắn.
Khiến cho viên kẹo trong miệng ngọt đến phát ngấy.
Hắn khẽ nuốt xuống viên kẹo, làm cổ họng hơi khô.
Rồi Tấn Viễn lặng lẽ dời ánh mắt vốn đặt sai chỗ sang nơi khác, vành tai cũng chậm chạp phủ lên một tầng phấn hồng.
309 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply