
Chương 27: Thiên vị
Sau khi nắm được bí quyết, bất cứ máy gắp thú bông nào, Giang Hạc gần như cũng muốn thử một lượt.
Quả nhiên, một khi đã thông thạo thì chuyện gì cũng chỉ nhỏ như con kiến. Từ đó về sau, bất kể là máy gấp thú nào, anh đều có thể gắp trúng chính xác con mà mình muốn. Hệ quả là khiến ánh mắt của ông chủ tiệm game, càng ngày càng chất chứa oán niệm đối với anh.
Đống thú nhồi bông trong tay của Tấn Viễn cũng theo đó mà càng lúc càng nhiều, nhiều đến mức hắn sắp ôm không xuể.
Hắn ho khẽ một tiếng, tốt bụng nhắc nhở người nào đó đã chơi vui vẻ đến quên trời đất:
“Em thấy cũng đủ rồi. Anh mà gắp nữa, thì chắc ông chủ tiệm game đuổi tụi mình ra ngoài mất.”
Lúc này Giang Hạc mới chịu dừng tay. Anh quay sang cười với hắn, trong mắt còn mang theo vài phần áy náy:
“Xin lỗi em.”
“Sao lại xin lỗi em? Nếu mình thật sự bị đuổi, anh cứ kiện ông ấy vì tội vi phạm Luật Bảo vệ quyền lợi của người tiêu dùng là được.” Tấn Viễn vì ôm một đống thú bông trong tay, nên hắn đành xin ông chủ một cái túi nilon để đựng. Tiện thể, hắn đem nguyên câu Giang Hạc vừa nói lúc nãy để đối đáp lại với anh.
Giang Hạc bật cười, ngoan ngoãn đáp:
“Anh biết rồi.”
Ông chủ dù ngoài mặt không mấy vui vẻ, nhưng vẫn bỏ hết đống thú nhồi bông vào túi nilon giúp họ. Xong xuôi, ông ta mới đưa túi Tấn Viễn, miệng thì không ngừng nói lời khách sáo:
“Bạn trai của cô chơi cũng giỏi phết. Có gì lần sau quay lại, hai người nhớ dẫn thêm bạn bè tới chơi nha.”
“Okay chú luôn! Có gì để lần sau, tôi hú hết mấy ‘chị em’ của mình tới đây chơi.” Chơi cho ông sạt nghiệp luôn mới thôi.
Hồi mới lên đại học, vì muốn nghiên cứu cơ chế của máy gắp thú, nên Tấn Viễn cùng với đám đực rựa từng thuê hẳn một máy gắp thú về để tháo ra mổ xẻ.
Từ cấu tạo cơ khí, lực kẹp của càng gắp, độ lệch điểm rơi, cho đến cách hệ thống điều khiển vận hành, đều bị đám bọn họ nghiên cứu sạch sẽ không chừa thứ gì.
Có thể nói, cả phòng【3-3 Những Đấng Mày Râu】của Tấn Viễn, ai cũng là cao thủ trong ngành gắp thú.
Nếu thật sự kéo cả đám đó tới đây rồi chơi thả cửa, Tấn Viễn thật không dám chắc cái tiệm này của ông ta còn có thể hoàn vốn nữa không.
Ông chủ vừa nghe vậy, chút u ám ban nãy lập tức tan thành mây khói. Ông cười đến mức nếp nhăn hằn lên đầy mặt:
“Chốt vậy nha! Sau này cô cậu nhớ ghé thường xuyên đó!”
Tấn Viễn ậm ừ cho có lệ, rồi kéo Giang Hạc đi về phía dãy máy game khác trong khu trò chơi.
Ngược lại, Giang Hạc lại ghi nhớ kỹ cuộc trò chuyện vừa rồi bọn họ, anh vừa đi vừa hỏi:
“Em rành về mấy thứ này thật. Bộ hồi trước, em hay tới chơi lắm hả?”
Tấn Viễn dùng đầu lưỡi đẩy qua đẩy lại viên kẹo trong miệng, nghiêng đầu cười ẩn ý:
“Anh đoán xem.”
Giang Hạc dừng lại một chút, rồi gật đầu:
“Anh đoán là có.”
Tấn Viễn chỉ cười, nhưng lại không cho anh câu trả lời chính xác.
Vì hai người vừa nãy đứng ở máy gắp thú khá lâu, nên tiệm game vốn không đông người, nay đã chật ních.
Tấn Viễn dẫn Giang Hạc đi một vòng khá lâu mới tìm được một máy game còn trống.
Hắn nhìn trái nhìn phải, mắt thấy hai bên xung quanh toàn là học sinh tiểu học mặc đồng phục, cổ thì đeo khăn quàng đỏ, biểu cảm lập tức cứng đờ.
“Hay là tụi mình đổi tiệm khác đi anh?”
“Không sao đâu em. Dù gì anh cũng không biết chơi, nên đứng xem em chơi là được.” Giang Hạc xua tay.
“Dạ, vậy cũng được.”
Mục đích Tấn Viễn kéo Giang Hạc tới khu game vốn là để cho anh hiểu, hai người bọn họ căn bản không sống cùng một thế giới.
Hắn cũng nhân cơ hội này để khiến anh từ bỏ ý định muốn tiến triển xa hơn với mình.
Mà hoàn cảnh hiện tại, thì quá hợp lý rồi còn gì.
Tấn Viễn giao túi thú nhồi bông cho Giang Hạc, còn bản thân ngồi vào một máy game. Hắn chọn một trò bắn súng khá kích thích.
Từ sau vụ việc kia, hắn đã tự nhốt mình trong thế giới riêng, và cũng không dám chủ động tiếp xúc người lạ nữa.
Rất lâu rồi, Tấn Viễn chưa từng bước vào đông người chỗ thế này. Ngay cả con game mà hắn yêu thích, Tấn Viễn cũng đã không đụng tới mấy năm trời.
May thay, dù kỹ thuật của hắn tuy có chút xuống cấp, nhưng vẫn còn ký ức cơ thể (muscle memory).
Chỉ mới chơi thử hai ván, Tấn Viễn nhanh chóng tìm lại cảm giác. Từng ngón tay trắng nõn, thon dài, không ngừng gõ lên nút bấm lách tách. Dưới sự điều khiển của hắn, nhân vật trong màn hình tung hoành quét sạch bốn phía.
Chẳng bao lâu, màn hình đã hiện lên hai chữ “Chiến Thắng”.
Tấn Viễn nhếch môi.
Cũng được của ló nhỉ, tay nghề của hắn vẫn chưa bị lụt.
Ván tiếp theo, hắn bỏ qua level dễ với trung bình, trực tiếp chọn độ khó cao nhất của con game chiến đét này.
Vì bị hạ đường huyết bẩm sinh, Tấn Viễn không thể để bản thân căng thẳng quá lâu được. Hễ mỗi lần hồi hộp, là y như rằng hắn lại nhai nát sạch viên kẹo trong miệng. Mà cắn xong viên này, thì hắn lại muốn ăn tiếp viên mới.
Nhưng vì con game đang tới giai đoạn quan trọng, nên hắn mới không rảnh tay để lấy kẹo.
Đúng là phát cáu mà!
Giang Hạc đứng sau nãy giờ vẫn luôn để ý đến hắn. Lúc này thấy hắn bực bội ra mặt, anh chợt nhớ từ lúc gặp mặt tới giờ, ngoài lúc ăn cơm ra thì gần như không lúc nào là hắn không ngậm kẹo cả.
Giang Hạc lập tức hiểu ra vấn đề, anh hỏi nhỏ bên tai hắn:
“Em muốn ăn kẹo sao?”
Ngay lúc Tấn Viễn đang vừa né đạn vừa tranh thủ định mò túi lấy kẹo, âm thanh ôn hoà và trầm thấp đó bỗng dưng lọt vào tai hắn. Tựa như cơn gió xuân nhẹ vuốt ve trái tim, làm cho mọi nôn nóng trong lòng của Tấn Viễn đều biến tan.
Tông giọng của hắn trở nên mềm mỏng hơn vài phần:
“Dạ.”
“Muốn anh lấy giúp không?”
Tấn Viễn ngẩng đầu nhìn anh, rồi tiện tay headshot một đứa trong game. Hắn hất cằm nói:
“Trong túi váy bên phải của em.”
Tầm mắt của Giang Hạc dừng lại nơi chiếc váy ngắn màu đen của hắn. Vạt váy ngắn đến mức chỉ vừa đủ che chắn bờ mông. Phía dưới là cặp chân vừa dài vừa trắng trẻo, đẹp đến mức không thật.
Giang Hạc hít sâu một cái, giọng của anh hơi run nhẹ:
“Thất lễ rồi.”
“Không sao mà. Em cho phép anh muốn sờ đâu thì sờ hì ~.” Đôi khi Tấn Viễn cảm thấy người này quá mức tử tế.
“Ừm.” Chỉ một câu bắn trúng tim đen của Tấn Viễn, mà khiến tâm trạng của anh tốt lên hẳn.
Giang Hạc khụy gối hơi hơi ngồi xổm, cẩn thận nhầm tránh chạm vào làn da của hắn, rồi luồn tay vào túi váy và lấy ra một viên kẹo.
Anh bóc ra lớp giấy gói, và đút viên kẹo cho hắn ăn.
Tấn Viễn vừa tiếp tục nã súng trong game, vừa nghiêng đầu ngậm lấy ngón tay đang kẹp viên kẹo. Đầu lưỡi mềm mại của hắn khẽ quấn quít giữa đầu ngón tay, rồi cuốn lấy viên kẹo đi mất.
Giang Hạc bất thình lình bị người nọ mút vào ngón tay và còn bị liếm một chút. Ngay lập tức, anh cảm thấy như có ngọn lửa cháy bỏng, thiêu đốt từ đầu ngón tay lên đến đỉnh đầu.
Rõ ràng chỉ mới là đầu Hè, thời tiết lại không quá oi bức. Ấy thế mà anh lại cảm thấy nóng đến khô cổ.
Nhất là khi nhìn thấy hai bên Tấn Viễn còn ngồi đầy mấy đứa nhóc học sinh tiểu học. Cái cảm giác tội lỗi mơ hồ, xấu hổ ngầm ngầm, lại xen lẫn kích thích khó nói cùng lúc dâng lên. Khiến cổ họng anh khô khốc.
Tấn Viễn mới vừa được ăn kẹo, tâm trạng tốt lên thấy rõ.
Bên tai lại vang lên giọng Giang Hạc:
“Viện Viện, anh có chút việc phải đi một lát.”
Hắn ngẩng đầu nhìn anh, vừa hay bắt gặp sắc đỏ nhàn nhạt vẫn còn vương nơi gò má Giang Hạc.
Tấn Viễn khựng lại mấy giây, rồi mới gật đầu cụt lủn:
“Ờ.”
Sau đó hắn kéo nhẹ chiếc áo vest đang khoác trên người, định cởi ra đưa lại cho anh:
“Vậy em trả áo khoác cho anh nhé?”
Giang Hạc khoát tay:
“Không cần đâu.”
Tấn Viễn rũ mắt xuống:
“Ồ.”
Giang Hạc đi một cách gấp gáp ra khỏi khu chơi game, nhìn thế nào cũng như thể anh đang rất vội vã.
Tấn Viễn thu lại tầm mắt, rồi quay về nhìn màn hình.
Kết quả nhân vật mà hắn điều khiển, khi nãy còn tung hoành vô địch, vậy mà chưa đầy hai phút sau đã bị đối thủ bắn nổ đầu.
Trò chơi kết thúc: Game Over.
Tấn Viễn nghiền nát viên kẹo chẳng còn vị ngọt nào ở trong miệng, sau đó hắn lại tự bóc thêm một viên mới để bỏ vào miệng, và nạp thêm xu chơi tiếp.
Nhưng không hiểu sao… dù hắn có cố tập trung thế nào đi nữa, thì cảm giác quen tay ban nãy cũng đột ngột biến mất sạch. Chơi mãi mà vẫn không vượt nổi ải game này.
Bên cạnh Tấn Viễn, một thằng nhóc tiểu học vừa tiêu tốn hết một mớ xu, đang không ngừng cười cợt hắn:
“Chị ơi, sao chị chơi dở quá dị???”
Tấn Viễn lạnh lùng liếc nó một cái:
“Nhóc gọi ai là chị đó? Gọi anh.”
Thằng bé quay đầu đầy khinh bỉ:
“Xí! Chị chơi cùi vậy mà còn đòi làm anh em á? Hỏng ấy chị gọi em là anh đi, rồi em phá ải giúp cho.”
Tấn Viễn: “……”
Hắn siết chặt ngón tay đang đặt trên nút bấm, sau đó đáp không chút nể nang:
“Nhóc làm bài tập xong chưa? Thi cử được bao nhiêu điểm? Thi toán nâng cao được hạng mấy? Có từng đứng nhất khối bao giờ chưa? Có đạt giải cấp thành phố chưa? Có được tuyển thẳng vào trường top chưa? Chưa đạt được cái gì, mà nhóc còn đòi làm anh hả?”
Thằng nhóc đứng hình xịt keo tại chỗ.
Có lẽ vì giọng hắn của quá lạnh lùng. Cũng có lẽ là vì câu nào của hắn cũng là đòn chí mạng với nhóc. Hoặc đơn giản là ánh mắt khinh bỉ của hắn, khiến nhóc quá tổn thương.
Thằng nhóc môi run lên, hai giọt nước mắt rơi lộp bộp.
“Huhu chị bắt nạt con nít!!!”
Hét xong, thằng nhóc liền vừa khóc vừa chạy ra ngoài. Trùng hợp thay, nhóc còn đâm sầm vào Giang Hạc đang quay trở lại.
Tấn Viễn: “……”
“Em không hề bắt nạt nó.” Hắn ngẩng đầu nhìn anh, cảm thấy bản thân mình mới là người oan uổng nhất. Tự nhiên khi không bị chê chơi dở.
Nói xong, hắn lại quay sang hỏi anh:
“Mà anh quay lại làm gì?”
Giang Hạc vui vẻ đến mức đáy mắt toàn ý cười:
“Sao anh không được trở lại? Vừa về đã xem được một màn hay thế này rồi, không quay lại thì tiếc quá.”
Tấn Viễn nhìn đôi mắt đang cười của anh, hắn mím môi và xoay người lại định tiếp tục chơi game.
“Em giỏi lắm.”
Giang Hạc bỗng lên tiếng, rồi đặt hai ly trà sữa xuống trước mặt hắn.
“Phần thưởng vì em đã cãi thắng. Chọn một ly em thích đi.”
Tấn Viễn nhìn hai ly trà sữa, hắn hơi ngẩn người:
“Anh đi mua trà sữa à?”
“Ừm. Em cũng không còn nhiều kẹo mà, với lại ăn nhiều cũng sẽ đau răng. Nên là uống miếng trà sữa xem có đỡ hơn không.” Giang Hạc tháo ống hút, rồi cắm sẵn vào ly cho hắn.
“Em sao cũng được. Miễn ngọt là được.” Tấn Viễn tiện tay cầm ly trà sữa trân châu, hắn hút mạnh một ngụm.
Hắn sờ thử túi váy. Quả nhiên là chỉ còn cỡ hai ba viên kẹo.
Vậy là tâm trạng của hắn lại càng tệ hơn, hắn mạnh bạo hút thêm một ngụm trà sữa nữa.
Giang Hạc bị mấy hành động nhỏ của hắn làm cho nhũn tim, anh bật cười hỏi:
“Em thích đồ ngọt lắm à?”
“Dạ rất thích.” Tấn Viễn nhìn thẳng vào anh, đáp cực kỳ thản nhiên.
Nghĩ ngợi một chút, hắn lại hỏi:
“Vừa nãy, anh có thấy việc em cãi nhau với con nít là ấu trĩ không?”
Người lớn bình thường sẽ chẳng ai chấp nhất với trẻ con cả. Huống hồ là Tấn Viễn cũng cỡ bốn, năm năm nữa là gần ba mươi rồi.
Cãi nhau với học sinh tiểu học, đúng là hết sức ấu trĩ.
Ngay cả hắn cũng thấy vậy.
“Anh không thấy vậy, em giỏi lắm.” Giang Hạc phủ nhận.
Sau đó, anh còn nghiêm túc nói thêm:
“Nếu mà anh gặp tình huống ấy, có lẽ anh sẽ chọn mặc kệ.”
“Thoạt nhìn thì rộng lượng, không chấp nhặt gì, nhưng thật ra lại là bản thân chịu thiệt mà không hay biết. Có khi còn bị người ta âm thầm chê là ngốc nữa. Nhưng em biết phản đòn, như vậy rất tốt. Bất kể đối phương là người lớn hay trẻ con, lúc bị xúc phạm mà em vẫn biết tự bảo vệ mình, không để bản thân phải chịu ấm ức…”
“Nên anh thấy em rất giỏi, cũng rất tuyệt.”
Tấn Viễn vừa uống trà sữa, vừa nghe anh nghiêm túc biến chuyện hắn chọc khóc trẻ con thành tự bảo vệ bản thân.
Suýt nữa ngay cả hắn cũng bị anh tẩy não.
Thảo nào trong giới thương trường, mỗi lần nhắc tới Giang tổng, lời khen lúc nào cũng nhiều hơn tiếng chê.
Một người đàn ông vừa khéo ăn khéo nói như vậy, ai nỡ lòng mắng cho được.
Tấn Viễn nhìn anh hồi lâu, bỗng mở miệng hỏi:
“Anh đang bênh vực người mình à?”
Giang Hạc ngồi xuống bên cạnh Tấn Viễn, rồi nghiêng đầu cười nhìn hắn:
“Em muốn nghe thật lòng không?”
Tấn Viễn không đáp.
Giang Hạc tự nói tiếp:
“Thật lòng mà nói thì đúng, anh đang bênh vực người mình. Bất kể là việc em phản đòn khi bị người khác bắt nạt, hay là em đi bắt nạt người khác. Chỉ cần là em, anh đều mãi mãi thấy em là người đúng. Vì ngay từ đầu, lòng anh đã hướng về em rồi.”
“Việc này chẳng có gì là khó thừa nhận cả.”
Ầm!
Trong đầu Tấn Viễn như thể có pháo hoa nổ tung.
Hắn không muốn thừa nhận mình vừa được anh dỗ dành rất khá, nhưng từ cơ thể cho đến trái tim của hắn đều đang không ngừng hò hét… Hắn thích được người khác thiên vị một cách trắng trợn như thế.
Chỉ là lúc này, ngoài việc im lặng ra, Tấn Viễn chẳng biết nên đáp lại thế nào nữa.
Giang Hạc nhìn người bên cạnh đang ôm ly trà sữa ngẩn ngơ, rồi âm thầm dán nhãn cho hắn.
Thích ăn đồ ngọt.
Thích được cưng chiều.
Và là… cô bạn gái bé bỏng của anh.
309 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply