
Chương 25: Ăn tối
Chiếc xe dừng lại trước quán lẩu mà Hà Lạc đã cho Tấn Viễn phiếu giảm giá.
Mãi đến lúc này, cơ thể nóng bừng bừng từ nãy giờ của Giang Hạc mới dần nguội lại.
Quán lẩu nằm ở một khu vực không quá náo nhiệt trong nội thành, vì thế dù đã đến giờ dùng bữa, trước cửa cũng không có quá nhiều xe cộ.
Giang Hạc đánh xe vào bãi đỗ trước tiệm, rồi cùng Tấn Viễn xuống xe.
“Quán này…”
Giang Hạc phải lần theo chỉ dẫn của Google Maps mới đến được. Bởi trước giờ, anh chưa từng đặt chân đến khu này lần nào.
Lúc này nhìn quán lẩu trước mặt với cách bày trí khá đơn giản, khác xa hoàn toàn những nơi anh từng đưa người khác tới dùng bữa. Nhất thời, anh lại không biết nên nói gì.
Thấy anh đứng chần chừ mãi vẫn chưa chịu bước vào, Tấn Viễn mới quay đầu nhìn anh, cất tiếng hỏi:
“Sao vậy anh?”
“Không có gì.” Giang Hạc lắc đầu, rồi thử dò hỏi, “Viện Viện này, hay là mình đổi sang nhà hàng khác để ăn nhé?”
“Ăn đại quán này đi anh, em thấy ổn mà.” Tấn Viễn hiểu Giang Hạc đang bận lòng điều gì. Nhưng với khoảng cách kinh tế giữa hai người, thì dù có đổi sang nơi khác, sự chênh lệch ấy vẫn luôn tồn tại. Vậy nên chi bằng thực tế một chút.
“Quán này rẻ, khẩu phần cũng nhiều, đảm bảo ăn no.”
Thấy hắn đã kiên quyết như vậy, Giang Hạc cũng không nói thêm gì nữa. Anh đưa hắn đi vào trong quán, chọn một vị trí khuất tầm nhìn, có thể chắn được phần lớn ánh mắt xung quanh rồi mới ngồi xuống.
Khi nhân viên phục vụ cầm thực đơn đến gọi món, ánh mắt cậu ta cứ vô thức lướt về phía cổ áo Tấn Viễn.
Mà không chỉ riêng cậu nhân viên đó, mấy bàn xung quanh cũng đang âm thầm trộm nhìn hắn. Người thì tò mò dò xét, người thì lại tăm tia trắng trợn chẳng buồn che giấu.
Lộ liễu đến mức Giang Hạc cảm thấy vô cùng khó chịu.
Anh giơ tay nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ, sau đó cởi áo vest ngoài ra và đứng dậy bước tới bên cạnh Tấn Viễn. Anh nhẹ nhàng khoác áo vest lên người hắn, nhầm che kín nửa thân trên gợi cảm.
Lập tức, những ánh nhìn khiến người ta không thoải mái kia liền giảm đi phân nửa.
Chiếc vest màu xám bạc còn vương hơi ấm bất ngờ phủ xuống người Tấn Viễn, người đang mãi cúi đầu chọn món. Ngón tay của hắn hơi khựng lại một chút, nơi chóp mũi chợt thoảng qua mùi hương thanh mát và nhã nhặn.
Hắn nhớ rất rõ.
Mùi hương ấy, chỉ thuộc về một mình Giang Hạc.
Tấn Viễn ngẩng đầu nhìn anh:
“Sao vậy ạ?”
Giang Hạc đáp lời rất tự nhiên:
“Giúp em che lại một xíu.”
Tấn Viễn cúi đầu nhìn lướt qua phần ngực phẳng lì của mình, rồi cười cợt một tiếng:
“Không che cũng có sao đâu anh, có gì hay ho mà nhìn chứ?”
Ánh mắt Giang Hạc vô thức men theo hướng nhìn của hắn mà hạ xuống.
Lúc này anh đang đứng ngay bên cạnh hắn, từ góc độ trên cao nhìn xuống, đương nhiên còn thấy rõ hơn người khác vài phần.
Anh lập tức dời đi tầm mắt, vành tai thoáng ửng đỏ, rồi xoay người trở về ngồi xuống ghế đối diện.
“Anh thấy mình vẫn nên che lại thì tốt hơn.”
Tấn Viễn nhìn sắc đỏ nhàn nhạt trên mặt anh mà thấy buồn cười. Hắn liếm môi, hàng mi vừa dày vừa dài khẽ nâng lên, gương mặt tinh nghịch đầy ý xấu của hắn đẹp đến khó tả. Giọng hắn hơi kéo dài ở cuối câu, vừa lười biếng vừa câu người:
“Sao, anh thích cỡ to hơn à?”
Giang Hạc: “…”
Bị người trong lòng hỏi thẳng một câu bất ngờ như vậy, Giang Hạc nhất thời á khẩu. Anh im lặng rất lâu mà không nói nổi lời nào.
Tấn Viễn cũng chẳng lấy làm lại khi không nhận được câu trả của anh, sau một hồi, hắn lại tự mình hỏi tiếp:
“Vậy để em ráng mặc ép lên cho to xíu nhé?”
“Khụ khụ…”
Thật tình, em ấy định nói về chuyện này đến khi nào nữa vậy?!
Giang Hạc khẽ ho một tiếng. Anh cầm lên bộ bát đũa vẫn còn bọc trong màng nilon trước mặt hắn, rồi dứt khoát chuyển chủ đề:
“Để anh tráng bát đũa cho em.”
Tấn Viễn thấy thế cũng không từ chối.
Hắn nhìn anh xắn cao tay áo sơ mi, để lộ cánh tay rắn rỏi cùng đường gân xanh mờ nhạt nơi cổ tay. Từng cử chỉ của anh đều tao nhã và lịch thiệp. Lúc này, anh lại đang vô cùng cẩn thận giúp hắn tráng rửa bát đũa.
Tấn Viễn khẽ mím môi, trong miệng chẳng hiểu sao lại bắt đầu thèm vị kẹo ngọt.
Sao người đàn ông này làm cái gì cũng thấy sexy vậy chứ?
Giang Hạc tráng bát đũa xong, còn dùng khăn nóng lau sạch từng món một rồi mới đặt ngay ngắn trước mặt hắn.
Thật ra động tác của anh vẫn còn khá vụng về.
Trước kia ra ngoài dùng bữa, mấy việc này đều có nhân viên phục vụ lo liệu sẵn. Nhưng quán lẩu này rõ ràng là không có kiểu phục vụ đó, mà anh lại không thể để hắn tự tay làm, nên đành tự mình xử lý.
Tấn Viễn nhìn bộ bát đũa trước mặt đã được tráng sạch đến mức không vương chút bụi nào, rồi lại liếc sang mấy bàn xung quanh đang ngồi khá tùy tiện, bật cười nói:
“Thật ra anh không cần rửa kỹ dữ vậy đâu. Người xưa có câu mà, ở dơ sống lâu mà.”
“Anh biết.” Giang Hạc hiếm khi không phản bác.
“Nhưng vì người đối diện là em, nên anh muốn dành những thứ tốt nhất cho em.”
Anh chống cổ tay đeo đồng hồ lên mặt bàn, trông chẳng khác gì một tay doanh nhân lão luyện chốn thương trường cả.
“Vì em mãi không chịu nhận tấm lòng thành của anh. Nên anh chỉ có thể làm cho em mấy việc nhỏ như này thôi.”
Tấn Viễn: “…”
Xưa nay toàn là hắn trêu người khác, hiếm lắm mới bị ai đó trêu ngược lại.
Tấn Viễn không muốn thừa nhận, nhưng vừa nãy, tim của hắn có hơi xuyến xao vì lời nói của Giang Hạc.
May mà đúng lúc này, nhân viên phục vụ cuối cùng cũng đem lên nồi lẩu và mấy món nhúng kèm.
Vì để ý đến tình trạng dạ dày của Giang Hạc, Tấn Viễn không chọn nước lẩu cay, mà chỉ gọi một nồi lẩu canh xương cá.
Giang Hạc nhìn phần nước lẩu trên bàn, rồi hỏi hắn:
“Em không thích ăn cay à?”
“Em sao cũng được. Không bị kén ăn.” Vì trong nhà có một ông bố là đầu bếp, nên từ còn tấm bé, Tấn Viễn đã được nếm thử đủ món ngon trên đời.
“Vậy được rồi, vậy em có kiêng món nào không?” Giang Hạc gật đầu, lại hỏi tiếp.
Tấn Viễn nghĩ nghĩ rồi trả lời:
“Ngoại trừ hẹ ra thì món gì em cũng ăn hết.”
“Ừm.”
Giang Hạc đáp một tiếng, rồi đứng dậy đi về phía quầy pha nước chấm. Lúc quay lại, trong tay anh đã có thêm hai chén nước chấm vừa mới tự tay pha xong.
“Đây là công thức nước chấm mà một vị đầu bếp rất nổi tiếng từng chỉ anh. Em nếm thử xem.”
Tấn Viễn nhìn hai chén nước chấm được pha tỉ mỉ đầy dụng tâm, khẽ gật đầu:
“Vâng.”
Hắn vừa mới đồng ý, thì Giang Hạc lại xắn tay áo cao lên tới tận khuỷu tay.
Anh cầm đũa dùng để gắp chung, nhìn mấy đĩa thức ăn nhúng lẩu trên bàn, và hỏi hắn:
“Em muốn ăn gì?”
Tấn Viễn khẽ nheo mắt.
Được của ló quá đấy. Anh ấy đường đường là đại gia số một thành phố S, mà lại tự tay phục vụ cho mình. Hắn cũng có số hưởng quá mà.
Tấn Viễn liếm môi, mở miệng gọi món đầu tiên:
“Em muốn ăn sách bò.”
Lời vừa dứt, Giang Hạc đã nhanh tay gắp miếng lá sách bò nhúng xuống nồi, canh chuẩn thời gian rồi đặt vào bát cho hắn. Xong xuôi, anh còn hỏi tiếp:
“Em còn muốn ăn gì nữa?”
“Dạ, hoàng hầu ạ~.”
Anh lại gấp thêm một đũa nữa để nhúng xuống nồi lẩu.
Tấn Viễn chấm thử miếng lá sách vừa chín tới kia, vào thứ nước chấm bí truyền của Giang Hạc và bỏ vào miệng. Ngay lập tức, hai mắt của hắn bừng sáng:
“Ngon quá đi!”
“Thật không?” Thấy hắn ăn vui vẻ đến vậy, khóe môi của Giang Hạc cũng vô thức cong lên. Xem ra, mấy ngày nay anh bỏ công bỏ sức để học mấy tuyệt chiêu này, quả thật không uống phí mà.
“Anh đừng gắp cho em mãi. Đưa đây, để em nhúng cho anh ăn.” Tấn Viễn ăn được một lúc thì thấy anh gần như không đụng đũa quá nhiều. Hắn bèn cầm đũa dùng để gắp chung lên, cũng muốn giúp anh nhúng đồ ăn.
“Anh tự làm được mà.”
Giang Hạc đứng dậy, anh cầm mấy đĩa thức ăn sống lên, rồi thả vào nồi theo đúng thứ tự. Động tác của anh rất đỗi nhẹ nhàng. Thức ăn được anh bỏ xuống nồi cũng hiếm bị bắn nước lẩu.
Người đàn ông này, vừa kiên nhẫn, lại còn vừa ga-lăng.
Tấn Viễn nhìn vậy, không khỏi cầm ly nước trái cây bên cạnh lên uống một ngụm. Ngay sau đó, chân mày hắn liền cau lại.
Nước trái cây của quán này là loại pha sẵn, chẳng có mùi vị gì, lại khó uống vô cùng.
Hắn thất vọng đặt ly xuống bàn, tâm trạng cũng theo đó mà kém đi vài phần, chỉ đành tiếp tục cúi đầu ăn lẩu.
Hắn vốn quen lúc ăn phải có sữa hoặc nước trái cây đi kèm. Bây giờ không có thứ gì để làm dịu vị giác trong miệng, nên hắn vừa thấy không quen, vừa có chút khó chịu.
“Viện Viện.”
Ăn trong yên lặng được một lúc, Giang Hạc ở đối diện bỗng nhiên kêu tên hắn.
Tấn Viễn đang ngậm đũa, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn anh.
“Hửm?”
Giang Hạc đặt đũa xuống.
“Đợi tí, anh ra ngoài một lát.”
Tấn Viễn gật đầu.
“Ừm.”
Giang Hạc thả đồ ăn vào nồi rất có thứ tự, món dễ chín thì để bên ngoài, món lâu chín hơn thì đặt vào phía trong. Thành ra lúc ăn, Tấn Viễn chỉ cần theo thứ tự anh đã sắp sẵn mà gắp, vô cùng thuận tay.
Đồ ăn trên bàn còn chưa vơi đến một nửa, thì Giang Hạc đã quay trở lại.
Trên tay anh còn cầm theo hai chai sữa bò.
Anh đứng cạnh bàn, nhìn hắn rồi nói:
“Xung quanh đây không có chỗ bán nước ép tươi. Em uống tạm sữa bò được không?”
“Được ạ.”
Ánh mắt Tấn Viễn từ chai sữa chậm rãi nâng lên gương mặt anh. Hắn ngập ngừng một chút rồi hỏi:
“Anh làm gì mà nhân viên quán chịu cho anh mang sữa từ ngoài vào thế?”
Thông thường, những quán ăn kiểu này đều không cho thực khách tự mang đồ uống bên ngoài vào.
Giang Hạc vặn nắp chai, lấy chiếc ly trống bên cạnh rót sữa cho hắn, rồi cười nói:
“Anh chỉ bảo với phục vụ rằng làm vậy là vi phạm Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng. Nói xong, họ liền cho anh mang vào.”
Tấn Viễn rõ ràng không tin lắm:
“Đơn giản vậy thôi hả anh?”
Giang Hạc đáp rất bình thản:
“Ừm, chỉ đơn giản vậy thôi.”
Anh không muốn nói thật, Tấn Viễn cũng chẳng hỏi thêm.
Dù sao cuối cùng hắn cũng được uống thứ mình muốn, vậy là đủ rồi.
Bữa ăn này nhờ có ly sữa bò, nên nửa sau Tấn Viễn ăn đến vô cùng dễ chịu.
Ăn xong, Tấn Viễn mới cầm hai tờ phiếu giảm giá Hà Lạc đưa cho mình, nhầm đi ra quầy để thanh toán. Nhưng vừa đến nơi, thì hắn lại được nhân viên phục vụ thông báo rằng, hóa đơn đã được trả xong xuôi.
Hắn cũng chẳng thấy bất ngờ lắm, chỉ quay sang nhìn Giang Hạc.
“Em còn chưa được dùng phiếu giảm giá của mình mà.”
Thật ra hắn không khó chịu vì chuyện Giang Hạc giành trả tiền.
Chỉ là mục đích hôm nay hai người tới đây, chẳng phải để dùng hết hai tờ coupon ấy sao? Giờ anh làm vậy, chả khác nào để chúng hết hạn trong vô ích.
Giang Hạc còn chưa kịp lên tiếng, cô nhân viên thu ngân đã cười nói trước:
“Nếu chị muốn, thì có thể đưa phiếu giảm giá cho bên em kiểm tra. Nếu coupon vẫn còn hiệu lực, thì bên em sẽ hoàn lại số tiền tương ứng cho mình ạ.”
“Xịn sò vậy luôn hả?”
Tấn Viễn dù vẫn hơi ngờ ngợ, nhưng hắn vẫn đưa ra hai tờ phiếu. Quả nhiên chẳng bao lâu sau, bên nhân viên nhà hàng đã hoàn lại cho hắn bốn mươi tệ tiền mặt.
Hắn cầm số tiền ấy đưa cho Giang Hạc.
“Vì anh là người thanh toán, nên số tiền này trả anh.”
Giang Hạc khẽ nâng tay, nhưng lại không nhận tiền.
Tấn Viễn cũng không ép anh. Vì hắn vẫn đang khoác áo vest của anh trên người, thế là tiện tay nhét luôn tiền vào túi áo vest.
Ra khỏi quán lẩu, hắn hỏi:
“Chiều nay mình đi đâu?”
Hai người đã hẹn dành trọn một ngày thứ bảy cho nhau, mà lúc này mới hơn một giờ chiều thôi. Nên họ vẫn còn dư rất nhiều thời gian.
Sống tới từng này tuổi, Giang Hạc quả thật chưa từng nghiêm túc hẹn hò với ai bao giờ.
Bị hỏi như vậy, anh cũng nghĩ một lúc rồi đáp:
“Hay mình đi xem phim đi?”
Tấn Viễn vừa định gật đầu, nhưng chợt nhớ ra quy trình hẹn hò của mọi cặp đôi hầu như đều là vậy.
Ăn cơm. Xem phim. Rồi lên giường.
Giờ hai người đã ăn xong rồi.
Nếu tiếp tục đi xem phim, không khí trong rạp lại quá thích hợp để nảy sinh tình cảm. Xem phim xong, thì sẽ bước sang giai đoạn tiến triển tiếp theo.
Mà điều Tấn Viễn muốn, là chặt đứt đoạn nhân duyên này, và quay về mối quan hệ bạn bè bình thường.
Chứ không phải tiếp tục tiến tới.
Hắn lập tức nuốt ngược câu đồng ý đã lên đến miệng, vội vàng đổi giọng:
“Xem phim có gì vui đâu anh. Ngồi trong đó một hai tiếng để chả làm gì hết, chán òm à.”
“Thà để em dẫn anh đi chơi thứ gì đó kích thích hơn, có phải okie la không.”
Nghe ba chữ ‘Kích thích hơn’, Giang Hạc liền ngước mắt nhìn hắn, chậm rãi lặp lại:
“Kích thích hơn?”
Rồi anh lại hỏi thêm một lần, giọng đầy hoang mang:
“Là kiểu kích thích nào vậy em?”
“Đi đi rồi biết. Nếu nói trước bây giờ, thì còn gì bất ngờ nữa.” Tấn Viễn cố tình úp mở.
“Cũng được.” Tim Giang Hạc đập mạnh hơn một nhịp, nhưng anh vẫn không hỏi thêm.
Đúng lúc thấy hắn chuẩn bị lên xe, anh bỗng gọi lại:
“Khoan đã, Viện Viện.”
Tấn Viễn quay đầu.
“Sao thế anh?”
Giang Hạc bước tới gần hắn. Từ túi của chiếc áo vest đang khoác trên người hắn, anh rút ra một chiếc khăn tay màu lam đậm, bên góc khăn còn thêu một chữ ‘Hạc’.
Anh giơ tay lên, dừng trước môi hắn, rồi nhẹ nhàng lau sơ một cái.
“Chỗ này của em… bị dính chút son rồi.”
309 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply