Giả gái – Chương 24

Chương 24: Lần đầu gặp gỡ

Bầu trời vào tháng sáu, tuy chưa đến mức oi bức, nhưng khi Tấn Viễn chậm rãi bước về phía Giang Hạc, đám người còn đang lưu luyến vây quanh hắn bỗng đồng loạt cảm thấy như có một cơn gió lạnh từ hướng Tây Bắc thổi tới, đóng băng trái tim đầy nhiệt huyết của bọn họ.

Tại sao một nữ thần tuyệt mỹ đến vậy… lại có bạn trai chứ?!?!

Dù cho đám đông có tan nát cõi lòng đi chăng nữa, thì Tấn Viễn vẫn đi đến trước mặt Giang Hạc.

Anh vẫn ăn bận chỉnh tề như mọi khi, vest vủng phối cùng giày da. Chỉ khác một điểm, bình thường Giang Hạc ăn mặc vô cùng nghiêm cẩn, tác phong của anh lịch thiệp không chỗ chê. Còn hôm nay, Giang Hạc lại ăn mặc thoải mái hơn đôi chút.

Bộ vest xám bạc ôm gọn thân hình cao lớn rắn rỏi của anh, phần cầu vai được cắt may tinh tế, ôm vừa vặn bờ vai rộng, kết hợp cùng đường chiết eo nhẹ càng tôn lên nét nam tính đầy cuốn hút. Tay áo sơ mi trắng được xắn lên gọn gàng, để lộ cánh tay săn chắc cùng cổ tay đeo đồng hồ. Phần gân xanh nhạt nổi lên nơi cánh tay, gợi cảm một cách tinh tế.

Đôi chân dài miên man được bao gọn bởi quần tây đen, ngay cả dáng đi đứng của Giang Hạc cũng trông vô cùng điển trai và lịch lãm.

Ánh mắt của Tấn Viễn lặng lẽ lướt qua phần eo và cổ tay của Giang Hạc một vòng, rồi lại bình thản nhìn sang chỗ khác. Môi hắn mím nhẹ, rồi tiếp tục thưởng thức cây kẹo mút trong miệng.

Khi Tấn Viễn bước về phía Giang Hạc, thì Giang Hạc cũng đang đi về phía hắn.

Khác với vẻ điềm tĩnh của Tấn Viễn, mỗi bước Giang Hạc đi lại khiến nhịp thở của anh càng thêm nặng nề.

Người con gái trước mặt anh sở hữu dáp dấp cao ráo mảnh khảnh, mái tóc ngắn cá tính, cùng ngũ quan xinh đẹp đến mức không có nổi một khuyết điểm.

Cô mặc một chiếc áo croptop tay ngắn màu đen ôm sát thân thể, vừa vặn tôn lên những đường cong mềm mại, và để lộ vòng eo nhỏ gọn đầy mê hoặc. Bên dưới là chiếc váy phong cách darkwear, với độ dài váy chỉ vừa đủ để che kín phần mông. Dưới chân cô nàng là đôi boots Martin màu đen cổ vừa, càng làm tổng thể trang phục của cô thêm phần phá cách.

Từng đường nét trên cơ thể được cô khéo léo phơi bày, nửa kín nửa hở, đẹp đến mức khiến kẻ khác khó lòng dời mắt.

Xương quai xanh tinh xảo, vòng eo thon thả, cùng đường cơ bụng mảnh mai. Đôi chân dài miên mang, cộng thêm làn da trắng ngần đến mức phát sáng, giống hệt đóa khuyên tai sơn trà mà cô hay đeo vậy.

Với bộ trang phục kiểu darkwear đầy gợi cảm ấy, từ đầu đến chân của cô, không có chỗ nào là không yêu nghiệt và quyến rũ. Trông cô nàng như thể một mị ma diễm lệ bước ra từ màn đêm, chuyên hút khô linh hồn của người khác.

Chưa kể, cô còn đeo thêm một chiếc vòng cổ choker đen cá tính, hấp dẫn đến kinh người.

Chiếc vòng choker còn được đính kèm một sợi xích bạc mỏng, kéo dài từ cần cổ trắng ngần xuống tận phần eo. Cứ hễ mỗi lần cô di chuyển, sợi dây xích bạc lại khẽ lướt qua vùng rốn và dụ hoặc tâm trí của biết bao nhiêu người.

Đùi trái của cô còn đeo thêm một chiếc vòng dây chân. Mỗi lần cô bước đi, chiếc vòng ấy lại nhẹ nhàng siết chặt làn da trắng nõn, để lại những vệt ửng hồng mờ nhạt xung quanh. Khung cảnh ấy còn kích thích hơn cả các loại mê dược nào.

Phong cách nửa kín nửa hở ấy, cộng thêm vẻ bề ngoài xinh đẹp phi giới tính, cùng với những nét mị hoặc đầy câu dẫn kia…

Sự hiện diện của Viện Viện, đối với đàn ông, không, phải nói là đối với bất kỳ người bình thường nào, đều là một loại cám dỗ trí mạng.

So với những tấm ảnh cô từng gửi cho anh, thì dáng vẻ ngoài đời này của cô nàng còn táo bạo hơn, và hấp dẫn hơn cả những gì anh tưởng tượng.

Ngay cả người luôn luôn tỉnh táo như Giang Hạc, cũng không kiềm lòng mà bị cô mê hoặc.

Chỉ có trời mới biết, anh đã phải dùng bao nhiêu công lực, hít sâu bao nhiêu lần, mới ép được trái tim đang rung động mãnh liệt kia bình ổn trở lại, và vững vàng đi đến trước mặt cô.

Nhìn dáng dấp của cô gái còn cao hơn cả mình vài phân, anh dịu dàng nói:

“Xin lỗi, để em đợi lâu rồi đúng không?”

“Cũng không lâu lắm đâu ạ.”

Giọng anh từ đầu đến cuối đều trầm thấp và ôn hoà, như thể dòng suối mát lạnh rót thẳng vào tai, chảy xuyên qua người, và cuối cùng là cuốn đi hết mọi sự bực bội của hắn.

Tấn Viễn khẽ cắn viên kẹo sữa trong miệng, rồi mới trả lời.

Có lẽ vì chờ đợi quá lâu, mà cây kẹo mút hắn ngậm từ nãy giờ, đã hết sạch sành sanh từ lúc nào. Sau đó, hắn cũng tiện tay rút que kẹo ra khỏi miệng, định lát nữa tìm đại thùng rác nào đó để vứt.

Cùng lúc ấy, Giang Hạc rất tự nhiên cầm lấy que kẹo không từ tay hắn.

Nhìn vết son nhạt bị dính trên que kẹo, Giang Hạc mới chợt nhận ra mình vừa làm gì. Sắc mặt của anh trở nên vô cùng lúng túng, luôn miệng giải thích:

“Xin lỗi em, anh chỉ định tiện tay vứt rác giúp em thôi.”

“À, vâng.”

Tấn Viễn hơi rũ mắt, hắn nhìn đầu ngón tay của anh vì căng thẳng mà vô tình quệt phải mảng son ấy, khiến cho ngón tay sạch sẽ bị bám một sắc màu đỏ.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

“Không cần xin lỗi đâu. Em còn phải cảm ơn anh vì chịu khó chạy việc giúp em ấy chứ~. Với lại… bộ hôm nay anh định xin lỗi em cả ngày luôn á hả?”

“Dù anh đúng là người có lỗi thật.” Giọng nói của cô giống y hệt trên WeChat, âm cuối có hơi nhếch lên, vừa trong trẻo vừa cuốn hút. Cũng nhờ thế, mà Giang Hạc trở nên thoải mái hơn phần nào.

“Nhưng xin lỗi em quài thì cũng không lịch sự lắm đâu nhé.”

“Chào em. Anh là Giang Hạc.” Bầu không khí gượng gạo của lần gặp đầu tiên cuối cùng cũng được giải quyết.

Giang Hạc chủ động đưa tay bắt chuyện với cô nàng.

“Chào anh ạ.”

Tấn Viễn cũng dùng bàn tay trắng trẻo của mình để nắm lấy bàn tay anh.

“Em tên là Tấn Viện.”

Lòng bàn tay của Giang Hạc vừa khô ráo, vừa ấm áp, khi nắm vào cứ như thể là đang chạm vào một khối ngọc có nhiệt độ cao, khiến hắn yêu thích đến mức không nỡ buông ra.

Tấn Viễn khẽ nắm tay anh vài giây, rồi nhìn vào đôi mắt từ nãy đến giờ vẫn luôn tránh né mình của anh, cất tiếng hỏi:

“Bộ nhìn em khác trên mạng lắm hả? Có làm anh giật mình không?”

“Không có đâu, anh chỉ hơi bất ngờ thôi.” Giang Hạc chủ động buông ra bàn tay trắng nõn của đối phương, ánh mắt của anh trở nên nhu hoà hơn rất nhiều.

Sau đó, anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh sao trời của hắn:

“Nhưng cũng không nằm ngoài tưởng tượng của anh cho lắm.”

Con người thật của cô, công nhận là khác xa so những gì anh suy nghĩ.

Nhưng gặp mặt nhau rồi, anh lại cảm thấy… cô nàng phải trông như này mới đúng.

Giống như mọi bánh răng cuối cùng cũng ăn khớp.

Tấn Viễn rút lại bàn tay của mình, hắn cười khẽ:

“Không khiến anh giật mình là tốt rồi.”

Tấn Viễn vốn nghĩ, mẫu người mà Giang Hạc thích thì phải thuộc kiểu nết na, thuỳ mị.

Cho nên hôm nay hắn mới cố tình ăn mặc theo phong cách khác xa hoàn toàn với bốn chữ đó.

Vì hắn nghĩ rằng, một khi Giang Hạc tận mắt nhìn thấy một “Viện Viện” vừa lẳng lơ vừa phản nghịch ở ngoài đời, thì anh sẽ lập tức thất vọng và từ bỏ ý định tiến xa hơn với cô ấy.

Dù sao, thì điều anh luôn tìm kiếm là một người vợ có thể cùng anh đi hết quãng đời còn lại, chứ không phải một người phụ nữ chuyên câu tam đáp tứ như thế.

Tấn Viễn không muốn làm anh quá chán ghét mình, cùng lắm thì cứ coi hắn như là một người bạn bình thường trên mạng xã hội. Lâu lâu chán quá thì tìm tới hắn để nói chuyện.

Cứ như vậy về lâu về dần, thì mối quan hệ của cả hai cũng nhạt đi mà thôi.

“Cẩn thận, coi chừng đụng đầu nha em.”

Tấn Viễn đang suy nghĩ miên man, chẳng biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh xe của Giang Hạc.

Giang Hạc rất ga-lăng mở ra cửa ghế phụ cho hắn, anh còn đưa tay chắn lên phía trên nóc xe, để đề phòng lỡ không may hắn cụng trúng đầu.

Xe của Giang Hạc là một chiếc sedan màu trắng khá kín tiếng, giá tầm một triệu tệ gì đó, rất hợp với khí chất ôn hoà và lễ độ của anh.

Chỉ là so với chiều cao của Tấn Viễn, chiếc xe này có hơi thấp một chút.

“Em cảm ơn.”

Tấn Viễn không nỡ từ chối lòng tốt của anh, hắn hơi khom người xuống rồi ngồi vào bên trong. Xong xuôi, hắn còn tự cài dây an toàn cho mình.

Dây an toàn màu đen kéo chéo từ xương quai xanh trắng mịn của hắn, lướt qua trước ngực rồi cài xuống bên phần eo hở, nhìn kiểu gì cũng thấy còn quyến rũ hơn.

Đặc biệt là khi hắn vừa ngồi xuống, chiếc váy vốn chỉ vừa đủ che phần khuất phần mông, tự nhiên bị kéo hẳn lên trên, vô tình để lộ ra một nửa cặp mông của hắn. Làn da mịn màng áp lên lớp đệm ghế da, khẽ hằn ra vài vệt hồng nhạt mơ hồ.

Chỉ một khung cảnh như thế đã khiến cho khoang xe xe đơn điệu này, bỗng dưng nhiễm thêm vài phần diễm sắc, ngay cả nhiệt độ trong xe dường như cũng âm thầm tăng lên.

Sau khi lên xe, Giang Hạc vẫn không kiềm được mà trộm ngắm hắn thêm hai lần.

Cuối cùng, ánh mắt của anh dừng lại mấy giây trên cặp chân dài miên mang đang hơi co lại, mũi chân của hắn chạm nhẹ vào thân xe. Giang Hạc khẽ nuốt yết hầu, sau đó anh nghiêng người ra đằng sau xe, đưa tay lấy lên một bó hoa hồng màu đỏ thẫm.

Đó là bó hoa mà anh đặc biệt tự mình đến vườn hoa vùng ngoại ô phía Tây để chọn lựa từ sáng sớm, xong rồi còn tự mình cẩn thận gói lại.

Anh đưa bó hoa cho Tấn Viễn, cố gắng nói một cách bình thản:

“Anh quên hỏi trước là em có thích hoa hồng hay không, nên ban nãy chưa dám đưa. Nhưng anh nghĩ, đây là phép lịch sự tối thiểu cho buổi hẹn đầu tiên, nên vẫn muốn tặng hoa cho em.”

Tấn Viễn hơi bất ngờ, hắn nhận lấy bó hoa hồng còn đọng lại giọng sương mai. Sau đó cúi đầu ngửi lấy mùi hương nồng nàn tỏa ra từ bó hoa trong tay, khóe môi không ngừng cong vút:

“Cảm ơn anh, em thích lắm ạ~.”

Làn da trắng ngần như ngọc kia, phối cùng sắc màu đỏ rực của hoa hồng, cộng thêm gương mặt diễm lệ đang không ngừng cười mị hoặc của Tấn Viễn. Tất cả những thứ đó, đều khiến cổ họng của anh hơi khát.

“Em thích là được.”

Bởi vì hồi sáng bị kẹt xe, nên lúc này đã gần mười một giờ rưỡi.

Dự định đi dạo xung quanh khu trung tâm thương mại của hai người, coi như là tan thành mây khói.

Giang Hạc đeo kính lên và khởi động xe, anh từ từ lái ra đường lớn rồi hỏi Tấn Viễn:

“Cũng trễ rồi, hay là mình đi ăn gì trước em nhé?”

Tấn Viễn cũng nghe theo anh:

“Được ạ.”

Hắn cúi đầu ngắm nghía bó hoa hồng trong tay, ngón tay trắng trẻo thon dài khẽ miết lên từng cánh hoa, khiến cho sắc trắng và sắc đỏ càng đan cài rõ rệt.

“Bộ trước đây…”

Tấn Viễn vừa mân mê cánh hoa mềm mại, vừa nghiêng đầu nhìn Giang Hạc đang chăm chú lái xe, hắn khẽ hỏi:

“Bộ lần nào đi xem mắt, anh cũng tặng hoa hồng cho người ta như vậy à?”

Trong xe không bật nhạc, mà hệ thống cách âm lại rất tốt, nên tiếng ồn bên ngoài gần như không lọt vào được. Vì vậy, cho dù hắn hỏi rất khẽ, thì Giang Hạc vẫn nghe rõ mười mươi.

“Anh có tặng cho họ vài món quà nhỏ. Nhưng tặng hoa thì… đây là lần đầu tiên.” Giang Hạc nhìn thẳng phía trước, thành thật trả lời.

“Từ lúc sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên anh tặng hoa cho ai đó.” Ngừng một chút, anh lại bổ sung thêm vế sau.

Tấn Viễn lập tức nở nụ cười tươi rói, nụ cười của hắn lấp lánh đến mức như thể cả dải ngân hà đang trút xuống. Giọng của hắn vang lên, xa xăm mà trong vắt:

“Đây cũng là lần đầu tiên trong đời, em được người khác tặng hoa hồng.”

Giang Hạc thoáng ngạc nhiên, anh quay đầu sang để nhìn hắn. Cũng đúng lúc ấy, anh vô tình bắt gặp cả một bầu trời sao lấp lánh.

Đồng tử của anh khẽ co lại, cổ họng cũng vì thế mà khô khốc.

Anh mở miệng, đem câu trả lời của lúc trước nói lại thêm lần nữa:

“Anh sai rồi. So với cô gái kia, em đẹp hơn nhiều lắm.”

Tấn Viễn biết anh đang đáp lại câu hỏi trước đó, câu mà hắn từng hỏi anh rằng: Giữa hắn và Tấn Tĩnh, thì ai mới là người đẹp hơn.

Mặc dù bây giờ, hắn cũng không còn quá để ý đáp án là gì nữa.

Nhưng một khi nghe được lời khẳng định chắc nịch từ người ấy, nụ cười trên gương mặt Tấn Viễn lại càng thêm tú sắc khả xan. 

Hắn rút một cành hồng nở đẹp nhất từ trong bó hoa, rồi đưa lên mũi ngửi nhẹ. Sau đó, hắn thè đầu lưỡi và liếm một chút lên cánh hoa. Cuối cùng là há miệng cắn xuống.

Chỉ trong nháy mắt, đóa hồng đang rực rỡ kia lập tức tan tác, từng cánh hồng bị xé ra khỏi cành. Chúng rơi lả tả lên đầu gối và bắp chân trắng ngần của Tấn Viễn; đỏ càng thêm đỏ, trắng càng thêm trắng.

Giang Hạc vốn đang nhìn về phía trước để lái xe. Nhưng thông qua kính chiếu hậu, anh thoáng thấy có gì đó rơi xuống, nên nghiêng mắt sang nhìn.

Rồi anh nhìn thấy ở khóe môi Tấn Viễn đang ngậm một cánh hoa hồng. Đầu lưỡi xinh xắn của hắn khẽ cuốn lấy cánh hoa ấy, kéo nó vào miệng, và chậm rãi nhai nát.

Gương mặt yêu dị của hắn hướng về phía anh và nở nụ cười mê hoặc, tựa như một mị ma chuyên hút cạn linh hồn của kẻ khác.

“Nó thơm quá, nên em muốn thử coi có ngọt không ấy mà.”

Một luồng nhiệt nóng hổi ập đến từ phần thân dưới, và xông thẳng lên não bộ của Giang Hạc. Tay anh siết chặt vô lăng đến mức run rẩy, khiến cho chiếc xe đang chạy thẳng bỗng dưng chao đảo, rồi nhanh chóng lấy lại cân bằng.

Giang Hạc hít một hơi thật sâu, xém nữa là đi tông cái mạng già này của anh rồi.

Trời còn chưa tối nữa bé Viện ơi, con kiềm chế xíu nào. Mới sáng sớm mà Giang tổng đã bị bắt kéo cờ thì cũng không nên lắm đâu 🤭

309 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading