Giả gái – Chương 22

Chương 22: Nhận lỗi

Giang Hạc liếc nhìn tin nhắn hồi âm của người nào đó, khuôn mặt thất thần suốt hai ngày nay cuối cùng cũng lộ ra nụ cười.

Giang Hạc: [Trà gừng ngon không em?]

Viện: [Dạ ngon.]

Giang Hạc: [Trong người còn mệt không?]

Viện: [Không ạ.]

“Tiểu Du.” Giang Hạc cầm điện thoại, quay sang trợ lý vẫn đứng bên cạnh chờ lệnh, “Có thể gửi cho tôi liên hệ của chỗ bán trà gừng lúc nãy không?”

“Được chứ ạ.” Phùng Du thấy sếp đã trở lại dáng vẻ bình thường, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Hai ngày trước, vì không liên lạc được với “bạn gái”, ông chủ nhà cô lo đến mức cả đêm không ngủ, còn gọi cả nhóm trợ lý đến bàn cách tìm người. Cuối cùng, trong điều kiện không thể dùng “công nghệ đen”, họ đành chọn cách… phát tờ rơi khắp thành phố.

Gửi xong thông tin liên hệ, Phùng Du tiện tay gửi thêm cho Giang Hạc một ứng dụng.

“App này cũng là sản phẩm đặc trưng của họ. Không chỉ dùng để ghi chép chu kỳ kinh nguyệt, mỗi ngày còn có nhắc nhở rất chu đáo, khá tiện.”

Giang Hạc vừa tải ứng dụng, vừa chăm chú nghe. Chờ cài đặt xong, anh lập tức đánh dấu hai ngày gần đây vào lịch. Như vậy, sang tháng anh có thể nhắc Viện Viện sớm hơn.

Phùng Du thấy động tác nhỏ ấy, không nhịn được cảm thán:

“Giang tổng, anh đúng là quan tâm bạn gái thật đấy.”

Giang Hạc đáp rất tự nhiên:

“Đương nhiên rồi.”

Phùng Du cũng không rõ từ khi nào Giang Hạc bắt đầu gọi người kia là “bạn gái”, nhưng nhìn thái độ nghiêm túc của anh, cô thầm nghĩ: vị này sau này e là bà chủ của mình rồi, đến lúc gặp mặt thật chắc phải cẩn thận mà tiếp đón.

Thời gian trôi rất nhanh, triển lãm công nghệ chẳng mấy chốc đã đi đến hồi kết. Sau khi Giang Hạc trao giải cho các đội đoạt giải, anh lập tức lên máy bay trở về thành phố S.

Máy bay vừa hạ cánh, Phùng Du, cô thư ký đã theo anh công tác hơn nửa tháng nay, liền xin phép về trước:

“Giang tổng, chồng tôi đến đón rồi, tôi xin về trước.”

Giang Hạc gật đầu. Nửa tháng qua, ngoài điện thoại công việc, thứ anh nghe nhiều nhất chính là những cuộc gọi hỏi han của chồng Phùng Du. Nghĩ đến đó, anh vừa ngưỡng mộ vừa có chút chạnh lòng.

Nhưng may mắn là… giờ anh cũng đã có người để quan tâm.

Giang Hạc mở điện thoại. Quả nhiên trong khung chat có một tin nhắn gửi từ mười phút trước, hỏi anh đã đến nơi chưa.

Anh khẽ mỉm cười, gửi lại một tin nhắn thoại trấn an:

“Anh tới rồi, đừng lo.”

Viện: [Vâng.]

Giang Hạc lại hỏi:

“Hôm nay tối anh không có việc. Hay anh đặt nhà hàng, chúng ta ra ngoài ăn một bữa nhé?”

Bên kia trả lời rất nhanh.

Viện: [Không khéo rồi, tối nay em phải tăng ca. Hôm khác được không?]

“Vậy à…” Giang Hạc cũng hơi thất vọng. Anh cất điện thoại đi và kéo vali đi về phía bãi đỗ xe ngoài sân bay.

Bên ngoài đã có trợ lý chờ sẵn để đón anh.

Anh vừa ra khỏi khu đỗ xe, đang định gọi điện hỏi trợ lý đang đứng ở cổng nào, thì khóe mắt chợt lướt thấy bên quầy trái cây gần đó có một góc mặt nghiêng quen thuộc.

Tay cầm điện thoại của Giang Hạc khựng lại, trong mắt thoáng hiện lên một tia vui mừng. Anh kéo vali, rảo bước xuyên qua dòng người đông đúc. Tâm trạng của anh bỗng chốc náo động, đi thẳng về phía quầy hàng trái cây kia.

“Viện Viện?”

Giang Hạc dừng lại bên cạnh người phụ nữ đang hơi cúi người lựa trái cây, rồi khẽ gọi một tiếng.

Tuy nhiên, cô gái với vóc người mảnh mai kia vẫn đang cúi đầu chăm chú chọn đồ, rõ ràng là không nghe thấy tiếng anh gọi.

Giang Hạc chờ thêm một chút, rồi lại cất tiếng gọi lại lần nữa:

“Viện Viện à.”

Tấn Tĩnh bỏ chín quả táo vừa chọn xong vào một chiếc túi nilon trắng, để đưa cho chủ quán cân ký. Đúng lúc ấy, cô chợt nghe thấy một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau lưng mình. Vì tò mò, nên cô bèn quay đầu nhìn sang.

Người đàn ông đứng phía sau lưng cô diện một bộ vest chỉnh tề, dáng người của anh ta cao ráo, cùng với đôi mắt sáng rực đang chăm chú nhìn cô. 

Tấn Tĩnh chợt ngừng lại, rồi lịch sự gật đầu với anh:

“Anh đang nói chuyện với tôi hả?”

Giang Hạc nhìn gương mặt có đến năm, sáu phần giống người mà anh ngày nhớ đêm mong nhớ. Nhưng tiếc thay, cô gái này lại không phải người anh muốn tìm. Ngay cả giọng nói cũng không phải âm thanh anh muốn nghe.

Ánh mắt anh lập tức trùng xuống.

“Xin lỗi cô, tôi nhận nhầm người.”

Tấn Tĩnh cũng thông cảm cho anh ta, cô nàng chỉ bật cười lắc đầu:

“Không sao đâu.”

Ngay lúc này, chủ quầy trái cây cũng vừa cân xong bịch táo mà cô vừa lựa, rồi đưa lại túi cho cô:

“Của cô hai mươi tệ.”

Tấn Tĩnh vừa định lấy điện thoại ra trả tiền, thì Giang Hạc đã nhanh hơn cô một bước.

“Vừa nãy làm phiền cô rồi, bịch táo này để tôi trả nhé.”

Tấn Tĩnh còn chưa kịp mở miệng từ chối, thì bên phía đối phương đã vang lên âm thanh thông báo chuyển khoản thành công.

Cô nàng ngơ ngác mất một hồi, rồi mới mở miệng nói:

“Cảm ơn.”

“Không sao đâu, lỗi tôi mà nên cô không cần khách sáo.” Giang Hạc cười cười. 

Im lặng được một hồi, anh nhìn lại gương mặt có vài nét tương tự Viện Viện của cô gái, rồi hỏi thêm một câu: 

“Hỏi câu này có vẻ hơi đường đột, nhưng nhà cô có chị em gái nào với vẻ ngoài rất giống mình không?”

Câu hỏi này đúng là kỳ cục thật đấy.

Thời buổi giờ người ta luôn dùng chiêu này để bắt chuyện à?

Tấn Tĩnh âm thầm bỏ trong lòng một dấu chấm hỏi to đùng, nhưng ngoài mặt vẫn thành thật đáp:

“Không có. Nhà tôi chỉ có mỗi thằng em trai thôi, chứ không có đứa em gái nào hết.” 

“Vậy à…” Giang Hạc nghe xong lại chẳng giấu nổi vẻ thất vọng, “Xin lỗi, nãy giờ tôi có hơi phiền cô rồi.”

Tấn Tĩnh quơ quơ túi trái cây lên trước mặt anh:

“Không sao đâu. Cảm ơn anh vì mấy quả táo nhé.”

Nói xong, cô nàng liền quay người rời khỏi quầy trái cây, rồi sang bên cạnh bắt một chiếc taxi.

Giang Hạc lặng lẽ dõi theo bóng dáng của Tấn Tĩnh. Cô nàng còn chưa đi được mấy bước, thì một thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi, đã bước ra từ cây cột gần đó và tiến đến trước mặt cô.

Dáng người của cậu chàng cao gầy, tỷ lệ gần như là hoàn hảo. Cậu ta đeo chiếc khẩu trang màu đen, mũ lưỡi trai kéo thấp che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt xinh đẹp và sắc bén. Ánh mắt của cậu ta lườm nhẹ Giang Hạc một cái, như thể muốn gây sự với anh.

Tấn Tĩnh vừa thấy cậu thiếu niên liền bất ngờ, sau đó, nét mặt của cô nàng trở nên vui vẻ hẳn. Cô hỏi han cậu chàng vài câu, rồi đưa cho cậu hai quả táo từ trong túi nilon.

Giang Hạc chỉ nhìn thoáng qua, trong lòng anh mặc định kia ắt hẳn là cậu em trai mà cô vừa nhắc đến, nên cũng không nghĩ nhiều. Anh nhanh chóng liên lạc với người trợ lý đang chờ ở bãi đỗ xe và kéo vali rời đi.

Buổi tối đó, Tấn Viễn ngồi trên chiếc sô pha trong nhà. Hắn một tay vừa cầm cốc trà gừng đường đỏ mới pha, một bên thì nhìn chằm chằm đoạn chat trong điện thoại, trong lòng lại rầu muốn chết.

Cuối cùng hắn cũng thắm thía cảm giác này.

Khi lời nói dối thứ nhất vừa cất lên, thì phải dùng vô vàn những lời nói dối khác để che giấu.

Hồi Giang Hạc còn chưa quay lại thành phố S thì còn đỡ, hắn không cần phải lo lắng nhiều. Nhưng bây giờ anh vừa về tới nơi là đã hẹn hắn để gặp mặt, cho nên Tấn Viễn chỉ có thể lấy cớ tăng ca để kéo dài thời gian.

Mà cái cớ này rõ ràng cũng chẳng câu kéo được bao lâu nữa.

Bên kia màn hình, Giang Hạc lại nhắn cho hắn.

Giang Hạc: [Nửa tháng sắp tới em đều phải tăng ca à?]

Tấn Viễn mím môi, hắn đặt cốc trà gừng xuống bàn và thở dài nhắn lại.

Viện: [Dạ… xin lỗi anh nhiều, em cũng không ngờ thời gian này lại bận bịu đến vậy.]

Giang Hạc: [Không sao, em nhớ giữ gìn sức khỏe là được.]

Giang Hạc: [À đúng rồi, hồi hôm nay ở sân bay, anh gặp một người rất giống em.]

Giang Hạc: [Lúc nhìn từ xa, anh còn tưởng là em cơ đấy.]

Tấn Viễn cũng không để ý lắm.

Viện: [Giống đến thế hả anh? Có khi nào anh nhìn nhầm không?]

Giang Hạc: [Không đâu. Anh còn trả tiền trái cây giúp cô gái ấy nữa. Mà cổ nhìn y hệt em luôn, làm anh cứ tưởng là chị em gái nào của em không ấy.]

Đúng lúc hắn đang nhắn tin với anh, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng mở khóa. Không bao lâu sau, Tấn Tĩnh liền bước vào nhà, sắc mặt của cô nàng có hơi tái mét.

Tấn Viễn ngước mắt lên nhìn cô chị:

“Bà về rồi à?”

Tấn Tĩnh nhanh chóng đá đôi giày cao gót sang một bên và thay vào đôi dép bông. Cô nàng một tay thì ôm bụng, còn tay kia thì đưa túi táo cho hắn. Thấy trên bàn có cốc trà gừng đường đỏ mà hắn vừa pha, cô bèn hỏi:

“Cho chị uống miếng đi mò?”

“Không là không.”

Tấn Viễn vừa nhìn dáng vẻ của cô nàng là biết tổng chuyện gì xảy ra. Hắn lấy ra túi ấm để đưa cho Tấn Tĩnh chườm lên bụng, rồi quay vào bếp nấu riêng cho cô chị một bát trà gừng.

“Mấy thứ hàng đóng gói này không ô kê bằng món em nấu cho bà đâu.”

“Bây xạo vừa thôi.” Tấn Tịnh vừa uống bát trà gừng hắn nấu, vừa trợn mắt. 

“Không ngon thì ngày nào em cũng uống làm gì? Kiệt sỉ thì nói đại đi, còn bày đặt.”

Vì hôm nay cô nàng không được khỏe, nên Tấn Viễn cũng lười cãi lại. Hắn cầm túi táo định mang đi rửa, thì Tấn Tịnh chợt lên tiếng:

“Mà nói mới nhớ, số táo hôm nay không phải chị mua đâu, là một anh đẹp trai bắt chuyện rồi trả tiền giúp chị đó.”

“Người gì đâu mà khí chất dữ lắm, nhìn một cái là biết kiểu sếp sòng chính hiệu luôn. Nhưng cách nói chuyện của ảnh thì chị hơi chê nha, vừa mở miệng đã hỏi nhà chị có chị em gái nào không rồi.” Tấn Tịnh lắc đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu. 

“Giờ người ta bắt chuyện toàn kiểu đó hả bây? Là chị bây già rồi hay là cái kiểu của thời này nó phải thế vậy?”

Cô chẹp miệng một cái, rồi lại nói tiếp:

“Nếu cách bắt chuyện của anh ta không quê đến vậy, thì có lẽ chị đã cho ảnh số điện thoại rồi. Mà ảnh bảnh bao ngon nghẻ lắm. Cái kiểu đẹp trai giống Giang Hạc, đại gia số một ở thành phố S ấy.”

Tấn Tĩnh vừa uống thêm một ngụm trà gừng, chợt nhướng mày:

“Ê mà nói mới nhớ, hai người đó trông cũng khá giống nhau nữa.”

Cả người Tấn Viễn cứng lại.

Hắn nhìn điện thoại, rồi lại nhìn Tấn Tĩnh, trong lòng bỗng cảm thấy bực bội không tả. Hắn thò tay lấy một quả táo ra từ trong túi, nhìn kỹ lại mới phát hiện số lượng không đúng, giọng lập tức đanh lại:

“Sao lại thiếu hai quả nữa vậy?”

“À. Ở sân bay chị gặp một đứa nhỏ hơi tội nghiệp, thằng oắt đó chưa ăn gì cả nên chị cho nó hai quả.” Tấn Tĩnh ngước mắt nhìn thằng em.

Tấn Viễn nhíu mày:

“Lại là ‘đứa nhỏ chưa ăn gì’ à? Bộ gần đây bà tới tuổi rồi hay sao, mà tự nhiên tình mẹ bao la dữ?”

“Tấn Viễn!”

Tấn Tịnh lập tức nổi khùng.

“Kiểu gì cũng có ngày chị khâu cái miệng em lại, rồi lấy kéo cắt, lấy bàn ủi dí, để xem coi cái mỏ của em có nát bươm không!”

Tấn Viễn rửa táo xong, thì cắn một miếng giòn tan.

“Tới đó đi rồi tính.”

Tấn Tĩnh nhắm mắt, nghiến răng nghiến lợi:

“Em đúng là không còn cu toe như hồi bé nữa rồi!”

Tấn Viễn nhàn nhạt bốp chát:

“Bà cũng đâu khác gì em. Hồi xưa còn chẳng dám lấy táo của em cho người khác cơ.”

“Ê? Em lớn đầu rồi còn đi hơn thua với một đứa nhỏ nữa hả?” Tấn Tĩnh tức đến bật cười.

Tấn Viễn cụp mắt xuống:

“Vậy bà hơn thua với thằng em này làm gì???”

“Đình chiến, đình chiến.” Tấn Tĩnh giơ tay đầu hàng. 

“Thôi, chị cãi không lại em. Chị ngủ xíu đây, đến giờ ăn thì gọi chị.”

Tấn Viễn cúi đầu nhìn điện thoại, không đáp lời.

Màn hình khung chat vẫn còn sáng đèn.

Viện: [Bộ giống dữ vậy luôn hả?]

Giang Hạc: [Giống thật.]

Viện: [Vậy anh thấy cô ấy đẹp không?]

Giang Hạc: [Cũng đẹp, đẹp giống em.]

Tấn Viễn siết chặt điện thoại.

Hắn cắn táo rôm rốp, tiếng nào tiếng đó đều vang dội.

Một lát sau, hắn nhắn tiếp.

Viện: [Em vừa nhớ ra, thứ bảy có thể nhờ người đổi ca một ngày.]

Giang Hạc: [Có phiền không?]

Viện: [Không đâu. Lần sau em đổi ca lại cho họ là được.]

Viện: [Vậy… anh có muốn ra ngoài xem thử, rốt cuộc em đẹp hơn, hay cô ấy đẹp hơn không?]

309 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading