Giả gái – Chương 13

Chương 13: Vô tình gặp gỡ

“Giang tổng, ngài không sao chứ?”

Trong phòng chờ VIP của sân bay, sắc mặt Giang Hạc trắng bệch đến mức có phần mất tự nhiên. Phùng Du đứng bên cạnh nhìn mà không khỏi lo lắng, cô nhịn không được hỏi một câu.

“Không sao.”

Lọn tóc đen trên trán Giang Hạc rủ xuống, phối với sắc mặt hơi tái, trông anh có vẻ thiếu sức sống hơn thường ngày, ngay cả khí thế cũng yếu đi mấy phần.

Bàn tay anh đặt hờ trên bụng, thỉnh thoảng lại vô thức xoa ấn nhẹ vài cái, rõ ràng là bị cơn đau bao tử tái phát đột ngột hành hạ đây mà.

Sau khi chốt xong hợp đồng với Ngụy tổng của tập đoàn Ô Tô Hồng Vận, mấy ngày liền anh đều bị kéo vào các buổi tiệc xã giao, cho nên uống không ít rượu. Đặc biệt là tối hôm qua, vì dạ dày của mình quá đau, nên anh ngủ cũng chẳng được bao nhiêu, nên thành quả là hôm nay cơ thể của anh vô cùng mệt mỏi.

Sáng nay anh cũng đã uống hai viên thuốc, cơn đau cũng dịu bớt đi phần nào. Cơn buồn ngủ lại từng đợt kéo tới, khiến cho mí mắt của anh nặng trĩu. 

Giang Hạc cất giọng hỏi:

“Tiểu Du, còn bao lâu nữa thì lên máy bay? Tôi muốn chợp mắt một lát.”

“Còn khoảng mười lăm phút nữa thưa ngài.”

Phùng Du nhìn đồng hồ, thấy rõ tình trạng của anh, liền nhẹ giọng nói,

“Giang tổng cứ nghỉ đi, đến giờ lên máy bay thì tôi sẽ gọi.”

“Ừ.”

Giang Hạc không cố gắng gượng thêm nữa. Anh dựa người vào ghế, nhắm mắt lại, rất nhanh đã rơi vào giấc ngủ say.

Giấc ngủ ấy dường như rất dài, dường như chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Đến khi cảm thấy trên người hơi lạnh, Giang Hạc mới tỉnh lại, giọng khàn khàn hỏi:

“Tiểu Du, vẫn chưa tới giờ lên máy bay sao?”

Phùng Du đang kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh anh, lập tức đáp lời:

“Thành phố A bị bão đổ bộ, nên tất cả các chuyến bay đến đó đều đang bị hoãn. Nhân viên sân bay vừa mới ghé qua xin lỗi chúng ta rồi thưa ngài.”

Giang Hạc gật đầu, lại hỏi tiếp:

“Cô đã báo cho bên Hoàng tổng chưa?”

Hoàng tổng, Hoàng Khai Minh, đồng sáng lập kiêm chủ tịch của tập đoàn đa quốc gia ABC. Người đàn ông đó cũng là người tổ chức buổi triển lãm khoa học kỹ thuật lần này.

“Tôi đã gọi điện cho ngài ấy rồi.” Phùng Du báo cáo, “Bên phía Hoàng tổng rất thông cảm cho chúng ta, ngài ấy cũng đã dời tiệc tiếp đón ngài sang buổi tối.”

“Ừ.”

Giang Hạc đáp một tiếng, đầu của anh hơi choáng. Đêm nay lại là một buổi tiệc xã giao lớn cần sự góp mặt của anh. Cũng may sau giấc ngủ vừa rồi, dạ dày của anh cũng đã đỡ hơn xíu, cố gắng gồng gánh qua bữa tiệc tối nay hẳn không thành vấn đề.

Điều hòa trong phòng chờ mở khá thấp. Cho nên vừa ngủ dậy, cổ họng Giang Hạc trở nên khô rát. Anh ngồi thẳng dậy, ánh mắt lướt qua quầy đồ uống trước mặt, cuối cùng dừng lại ở chai sữa bò đặt trong góc.

Anh mím môi.

Giang Hạc vẫn nhớ lần trước ở công ty, sau khi uống xong một chai sữa bò, bao tử của anh quả thật dễ chịu hơn nhiều. Dù loại đồ uống ngọt ngọt thơm thơm này trước giờ không phải thứ anh yêu thích. Nhưng xét thấy công dụng hỗ trợ dưỡng dạ dày của nó, nếu anh thử uống một chút, chắc cũng không sao đâu.

Phùng Du thấy ánh mắt anh dừng lại ở quầy đồ uống, liền hỏi anh:

“Giang tổng, ngài dùng cà phê nhé?”

“Không cần đâu.” Giang Hạc lắc đầu, lấy ra chai sữa bò từ đống đồ uống, “Tôi uống cái này là được.”

Phùng Du hơi bất ngờ khi thấy anh cầm ra chai sữa bò, thứ mà trước giờ anh chưa từng đụng tới.

Dù hơi khó hiểu, Phùng Du vẫn khôn ngoan không hỏi thêm gì, chỉ thầm nghĩ: dạo gần đây, ông chủ của cô hình như đang bắt đầu làm những thứ đó giờ chưa từng làm thì phải, cũng không biết việc đó là tốt hay xấu nữa.

Dòng sữa mịn màng trôi qua cổ họng khô khốc, chảy xuống dạ dày, nhẹ nhàng bồi bổ cho nó. Sắc mặt vốn không mấy tốt của Giang Hạc cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường, chỉ là giữa chân mày vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi.

Đúng lúc đó, loa phát thanh trong phòng chờ vang lên thông báo mời mọi người chuẩn bị thủ tục, để lên máy bay.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên sân bay, Giang Hạc đứng dậy, bước lên chuyến bay, khởi hành đi thành phố A.

Tận dụng thời gian rảnh trên máy bay, Giang Hạc định tranh thủ nghỉ ngơi thêm một lát.

Ai ngờ vừa mới ổn định chỗ ngồi, người ngồi ở buồng ghế đối diện anh lại đột ngột đưa tay sang chào hỏi, giọng mang theo chút ngạc nhiên lẫn vui mừng:

“Trùng hợp quá, Giang tổng.”

Giang Hạc theo hướng cánh tay nhìn qua, đối diện là một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Anh khẽ nhíu mày, lịch sự hỏi:

“Anh là…?”

“Xin lỗi, thấy ngài nên tôi vui quá.” Người kia vội rút tay về, rồi lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp đưa cho anh:

“Quên mất, tôi chưa kịp tự giới thiệu, mong Giang tổng đừng để ý.”

Chủ tịch của công ty công nghệ y tế Bác Việt, Từ Lạp.

Giang Hạc nhận lấy danh thiếp, liếc mắt nhìn sơ qua, rồi gật đầu nhã nhặn:

“Từ tổng.”

“Công ty của tôi nhỏ thôi, cho nên không dám nhận ạ.” Từ Lạp liên tục xua tay, hắn cười nói:

“Giang tổng cứ gọi thẳng tên của tôi là được. Không ngờ lại có thể gặp ngài trên chuyến bay này, đúng là vinh hạnh.”

Giang Hạc mỉm cười lịch thiệp, gật đầu đáp lại hắn.

“Giang tổng, ngài cũng đi tham dự buổi triển lãm khoa học kỹ thuật ở thành phố A đúng không?”

Từ Lạp rõ ràng là một người rất nhiệt tình, sau khi bắt chuyện xong thì lời nói cứ thế tuôn ra mướt rượt.

“Công ty tôi cũng dẫn đội ngũ tới tham gia. Lần này bọn tôi sẽ trưng bày công nghệ y sinh mới nhất…”

Từ khi lên máy bay, Phùng Du đã nhận ra Giang Hạc không được khỏe trong người, thấy đối phương có xu hướng thao thao bất tuyệt, cô định vội lên tiếng ngắt lời:

“Xin lỗi, Giang tổng dạo này sức—”

“Tiểu Du, không sao.” Giang Hạc giơ tay ngăn cô lại, sau đó quay sang Từ Lạp, “Khó có dịp gặp được Từ tổng. Tôi cũng rất muốn nghe thử ý tưởng công nghệ bên phía công ty anh như thế nào.”

Giang Hạc xuất thân từ mảng internet, sự tò mò của anh với các ngành khác chỉ mang tính tìm hiểu. Nay hiếm khi gặp được một người chuyên sâu về y học kết hợp công nghệ, anh đương nhiên cảm thấy là vô cùng hứng thú.

Trong quan niệm của anh, công nghệ không chỉ dừng lại ở việc mang lại sự tiện ích cho sinh hoạt hằng ngày, mà còn nên thâm nhập vào để bổ trợ đời sống của người dân. Việc kết hợp giữa y học và công nghệ chính là một ví dụ lý tưởng; vừa thúc đẩy sự phát triển của nền y học, vừa nâng cao trải nghiệm khám chữa bệnh cho người dân, lại còn giảm bớt áp lực cho nhân viên y tế nữa.

Thực ra từ rất lâu trước đây, Giang Hạc đã từng có suy nghĩ muốn rẽ một nhánh sang hướng này. Chỉ tiếc là chuyên môn không phù hợp, bản thân anh cũng mù tịt về y học, nên cuối cùng phải gác lại ý tưởng.

Phùng Du vẫn hơi lo lắng cho sếp lớn của mình:

“Nhưng Giang tổng, sức khỏe của ngài…”

“Không sao đâu.” Giang Hạc lắc đầu.

Phùng Du thấy vậy cũng chỉ đành im lặng.

Từ Lạp là kiểu người rất biết cách nói chuyện, công ty của hắn lại còn làm về lĩnh vực công nghệ y sinh. Dù Giang Hạc không rành về y khoa, nhưng ở phương diện công nghệ thì vẫn có thể trao đổi được với hắn.

Suốt hai tiếng trên máy bay, hai người nói chuyện vô cùng hợp ý. Đến khi hạ cánh, vẫn còn cảm giác chưa đã. 

Thế là Từ Lạp liền chủ động đề nghị tìm một nhà hàng nào gần đó, để mời Giang Hạc dùng bữa.

Bữa ăn này tất nhiên không thể thiếu rượu.

Tửu lượng của Giang Hạc trước giờ vẫn rất ổn, nên ai mời cũng không từ chối. Mà Từ Lạp lại là người sành uống, thế là mãi đến lúc kết thúc, cả hai đều có hơi quá chén.

Không khéo ở chỗ, vừa bước ra khỏi nhà hàng thì thành phố A, vốn mới vừa mưa xong, giờ lại bắt đầu lâm râm. Phùng Du đi mua mấy chiếc ô dự phòng, chuẩn bị cho đủ mọi tình huống, cả đoàn lúc này mới khởi hành lên xe, chạy thẳng về khách sạn.

Triển lãm lần này do ABC đứng ra tổ chức. Tài lực của tập đoàn này rất hùng hậu, đương nhiên sẽ không keo kiệt với khách quý. Bọn họ trực tiếp bao trọn một khách sạn lớn để tiếp đón các doanh nghiệp tham dự. Lúc này trước cửa khách sạn xe cộ tấp nập, kẹt lại thành một hàng dài, khiến cho tuyến đường bị ùn tắc.

“Giang tổng, cảm ơn ngài đã chịu nghe tôi lải nhải cả ngày hôm nay.”

Nói chuyện suốt cả dọc đường, lại còn ngồi chung một bàn ăn uống, Từ Lạp đã không còn ngại ngùng như lúc đầu. Lúc xe tạm dừng để chờ phía trước thông đường, hắn ta còn quay sang cảm ơn Giang Hạc thêm lần nữa.

“Từ tổng khách khí rồi.”

Giang Hạc quả thật uống không ít, nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo. Anh dù có uống rượu nhưng mặt ngoài vẫn không đỏ, người không thân nhìn vào cơ bản không biết được anh đã say hay chưa.

“Nói đến cảm ơn, thì phải là chúng tôi cảm ơn anh mới đúng. Nếu không có những người như các anh, rất nhiều người trên thế giới này vẫn còn phải chịu bệnh tật giày vò.”

Mị lực của Giang Hạc chính là ở điểm này; dù đối diện với ai, anh cũng không tỏ vẻ cao cao tại thượng. Sự lịch thiệp và phép tắc xã giao của anh, khiến cho người khác cảm thấy rất dễ chịu, dễ dàng thả lỏng, và tin tưởng anh.

“Công ty tôi nhỏ thôi, không đáng nhắc tới.” Từ Lạp uống hơi nhiều, lời nói cũng dần mất kiểm soát.

“Cũng chỉ có Giang tổng chịu để mắt tới bọn tôi, chứ mấy công ty lớn khác, đều chẳng coi chúng tôi ra gì. Sau này e là còn phải nhờ Giang tổng dìu dắt thêm ạ…”

Lời còn chưa dứt, hắn đã bị trợ lý bên cạnh khẽ kéo tay ngăn lại.

Giang Hạc xem như không nghe thấy gì, anh nửa khép mắt, dựa đầu vào cửa sổ xe, trông giống hệt bộ dáng đã ngà ngà say.

Đúng lúc này, tuyến đường phía trước vừa thông thoáng. Xe của bọn họ chậm rãi dừng trước sảnh khách sạn. Trợ lý của Từ Lạp vội vàng đỡ ông chủ của mình xuống xe, cậu ta khách sáo chào hỏi vài câu rồi dìu người vào trong nghỉ ngơi.

Giang Hạc lúc này mới chống tay ngồi thẳng dậy. Phùng Du nhanh chóng đưa ô cho anh:

“Giang tổng, chúng ta cũng vào trong đị ạ.”

“Ừm.” Giang Hạc nhận lấy ô, rồi gật đầu cảm ơn cô. Trước lúc đi vào, anh còn không quên quay sang dặn dò:

“Tối nay chúng ta còn tiệc tiếp đón của Hoàng tổng nữa. Cô đi mua sẵn thuốc giải rượu đi. Cũng đừng dại gì chắn rượu giúp tôi. Đám người đó thách uống không biết điểm dừng đâu, tránh được thì cứ tránh đi.”

“Vâng thưa ngài.” Phùng Du đáp lời, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp. Ông chủ của cô trước giờ vẫn luôn là một người đàn ông tốt bụng.

Giang Hạc dặn dò xong, mới từ tốn mở ô che và xuống xe. Phùng Du ở phía sau thì lo liệu việc di chuyển hành lý cùng nhân viên khách sạn, còn anh thì cầm ô, bước chậm trong tiếng mưa rơi lộp bộp, tiến về phía cửa chính.

Không biết là do trời mưa che khuất tầm nhìn, hay vì uống rượu xong bước chân có phần phù phiếm, anh đi rất chậm, thân hình hơi lảo đảo.

Khi vừa đặt chân lên bậc thềm khách sạn, tầm mắt của Giang Hạc bỗng bị giọt nước mưa làm nhòa. Chỉ kịp đặt một chân lên trên, chân còn lại thì khựng giữa không trung, nhất thời không kịp bước tiếp.

Chỉ trong chớp mắt, thân thể mất thăng bằng, mắt thấy sắp ngã xuống đất.

Một cánh tay thon dài, chắc lực bất ngờ vòng qua eo anh, giữ người anh lại để không ngã xuống.

Tầm mắt của Giang Hạc theo phản xạ di chuyển theo cử động của người đó, từ sàn nhà ướt nhẹp, cho đến bàn tay trắng trẻo, sạch sẽ không tì vết đang đặt trên eo mình.

Đẹp thật.

Hình như anh đã thấy nó ở đâu rồi thì phải.

Chưa kịp nghĩ ngợi thêm, chủ nhân của cánh tay kia đã lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh:

“Cẩn thận.”

Giọng nói trong trẻo, dễ nghe và quen tai đến lạ.

“Cảm ơn.”

Giang Hạc đứng vững lại, theo bản năng ngẩng đầu muốn nhìn rõ người vừa đỡ mình. Thế nhưng vành ô màu đen đã vô tình che khuất tầm nhìn, khiến cho anh chỉ kịp thấy một góc áo vest được cắt may vừa vặn, đã bị mưa làm ướt sẫm một bên vai.

“Không có gì.”

Người kia lịch sự thu tay về, bỏ lại một câu ngắn gọn rồi bước nhanh về phía bên hông khách sạn, trông như chỉ là một người qua đường tốt bụng.

Giang Hạc đứng dưới ô, nhìn theo bóng lưng rời đi ấy, khẽ nheo mắt hồi tưởng. 

Khi nãy vừa đứng thẳng lên, anh dường như thoáng thấy bên tai đối phương lóe lên một ánh sáng bạc, tựa như vầng thái dương loé mắt cắt ngang mây đen.

Quen lắm.

Giống như… từ rất lâu trước đây, anh đã từng gặp qua. Nhưng nghĩ mãi, vẫn không nhớ ra.

Giang Hạc: Mình từng gặp em gái này ở đâu rồi nhỉ?

309 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading