
Chương 12: Đi công tác
Ngày hôm sau đi làm, Tấn Viễn xuất hiện với một trạng thái tốt đến bất ngờ.
Khí sắc hồng nhuận, không còn thấy vẻ mặt tái nhợt của ngày hôm qua. Ngay cả đôi môi vốn luôn đạm màu, giờ cũng phơn phớt một tầng hồng nhạt. Cả người hắn nhìn qua giống như vừa được sạc đầy pin vậy; ánh mắt có thần, khí sắc sáng rỡ.
Ngạc nhiên nhất chính là Hà Lạc. Cậu ta nhìn Tấn Viễn từ trên xuống dưới mấy lượt, rốt cuộc nhịn không được mà hỏi thẳng:
“Hôm qua mày uống thuốc thần để hồi sinh sao? Thấy mặt mày ô kê hơn phết rồi nè.”
Tấn Viễn liếc cậu ta một cái, khóe môi mang theo ý cười rất nhạt:
“Đường glucose, vị cứu tinh của tao đó. Mày muốn uống không? Nhà tao còn nhiều lắm, mai mang cho mày hai bịch bự.”
“Thôi bỏ đi,” Hà Lạc lập tức xua tay, “Hồi ở ký túc xá tao cũng thấy mày uống đường glucose suốt, có thấy hiệu quả dữ vậy đâu.”
“Tao đổi sang hiệu khác rồi,” Tấn Viễn đáp một cách tỉnh bơ, “Hiệu này tốt hơn hiệu trước tao xài á.”
“Thiệt hả?” Hà Lạc bán tín bán nghi, “Vậy lần sau tăng ca mày mang theo đi, tao test thử giúp mày.”
“Được.” Tấn Viễn đồng ý cái rụp, gọn gàng dứt khoát.
Thấy hắn đáp ứng sảng khoái như vậy, Hà Lạc thật sự bắt đầu có chút mong chờ. Công việc của bọn họ đa phần bị bắt phải tăng ca, nên không hề có giờ giấc cố định.
Có khi nửa đêm cũng bị gọi dậy. Không tụt huyết áp thì cũng sẽ bị ép đến mức tụt huyết áp. Đường glucose Tấn Viễn để trong ngăn kéo, mỗi lần chịu hết nổi, bọn họ cũng hay xin vài tép dùng tạm, hiệu quả còn khá ổn. Biết đâu cái nhãn hiệu mới này lại càng xịn hơn hiệu cũ thì sao.
Nhưng hôm nay, Tấn Viễn rõ ràng là không tập trung gì mấy.
Gõ được mấy dòng code, hắn lại liếc về phía cửa ra vào của bộ phận kỹ thuật. Gõ thêm vài dòng, lại liếc tiếp. Lặp đi lặp lại mấy lần, trông như thể hắn đang cố ý chờ ai đó.
Đến mức bên bộ phận sản xuất gửi mail nhờ hắn tái lập trình mã số liệu nâng cao hơn cho dự án kế tiếp, hắn cũng sơ ý sai mất mấy chỗ.
“Nhìn gì quài dị mày?”
Hà Lạc ngồi ngay bên cạnh, thấy cứ khoảng mười mấy phút Tấn Viễn lại liếc ra cửa một lần, rốt cuộc, cậu không nhịn được hỏi hắn:
“Ngoài cửa có gì hay hả mày, sao ngó ra ngoãi quài thế?”
Tấn Viễn lấy ra một viên kẹo sữa, chậm rãi bóc giấy gói, rồi cho vào miệng; giọng nói cũng chậm rãi trả lời:
“Tao đang xem khi nào giám đốc Trần xuống bộ phận kỹ thuật thôi.”
Hà Lạc càng nghe càng thấy lạ:
“Mày quan tâm bà ấy làm gì?”
Tấn Viễn liếc cậu ta một cái:
“Không phải mày muốn đi buổi triển lãm khoa học kỹ thuật ở thành phố A sao?”
“Ờ,” Hà Lạc vẫn chưa bắt kịp mạch suy nghĩ, “Chẳng phải hôm qua bị mày lấy lý do không khỏe từ chối rồi à?”
Tấn Viễn lướt chuột, lưu lại đoạn code vừa viết xong, rồi ngước mắt nhìn Hà Lạc, giọng rất bình thản:
“Vậy mày nhìn tao bây giờ xem, có giống người không khỏe không?”
“Cũng không giống lắm.”
Từ lúc quen Tấn Viễn tới giờ, Hà Lạc chưa từng thấy sắc mặt của hắn tốt đến thế. Từ trong ra ngoài đều toát lên một cảm giác ấm áp như ánh dương, hoàn toàn khác hẳn bộ dạng èo uột trước đây; lúc nào cũng giống một chậu hoa được nuôi trong nhà, quanh năm không thấy ánh mặt trời, không chút hơi ấm.
“À…” Hà Lạc lẩm bẩm xong, cuối cùng cũng nhận ra được ý của hắn, trợn mắt nói:
“Vậy là mày định đáp ứng chị Trần đúng không? Nghĩ cho kỹ đi nha. Lần này mà mày gật đầu, thì chuyến công tác sau cũng phải gật đầu luôn á! Có khi từ từ trở thành những chuyến công tác dài hạn luôn á!”
Có một thì có hai.
Hồi còn học đại học, dù là phương diện thực hành kỹ thuật hay phân tích thuật toán, Tấn Viễn đều thuộc dạng xuất sắc. Dữ chuỗi người có nhiều chiếc cúp vàng nhất trong phòng ký túc. Giáo sư ai nấy cũng quý mến hắn như trân bảo. Chỉ tiếc là vào năm tư không biết hắn bận cái gì, thần thần bí bí, vừa không tham gia thi đấu, vừa ngủ ngay khi về lại ký túc xá, còn trốn không ít tiết học. Chứ nếu không, tiền đồ của hắn có thể nói là sáng chói như đèn pha.
Giờ để hắn theo chân giám đốc sản xuất đi bàn dự án, thì lại dễ như ăn cháo.
Hà Lạc thì không lo cho bản thân lắm. Dù sao thì cậu chàng vừa khỏe, vừa chịu đòn tốt, chạy tới chạy lui để tiếp khách cũng không thành vấn đề. Nhưng Tấn Viễn thì khác, với cái bệnh tụt huyết áp kia của hắn, liệu hắn có chịu nổi cảnh bôn ba tùm lum không? Cho nên cậu cũng không chắc lắm.
“Tao nghĩ kỹ rồi.”
Tấn Viễn nhấm viên kẹo sữa trong miệng, tâm trạng rất tốt, khóe môi của hắn khẽ cong lên:
“Làm việc lâu như vậy, có cơ hội ra ngoài đổi gió một chút cũng không tệ. Còn lần sau thì…” Lần sau thì tính sau.
Câu cuối hắn nói rất mơ hồ vì đang ngậm kẹo, Hà Lạc cũng không nghe rõ.
“Thiệt sự quyết định rồi?” Hà Lạc hỏi lại lần nữa.
“Ừ.” Tấn Viễn gật đầu chắc nịch, rồi lại nhìn Hà Lạc bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, “Với chỉ số IQ của mày, thì rốt cuộc là thi đậu vô trường mình kiểu gì vậy?”
Hắn giải thích với cậu nửa ngày trời, mà đến giờ cậu mới hiểu.
Hà Lạc lấy điện thoại ra, trừng hắn một cái:
“Ủa, bộ mày không nhớ ông già tao là đại gia giàu nhất thành phố S hả? Chỉ cần quyên tiền cho trường là tao được vô học rồi.”
Tấn Viễn cười nhạt:
“Nếu tao nhớ không lầm, đại gia giàu nhất thành phố S hình như là Giang tổng đó. Mày rốt cuộc có mấy người bố vậy?”
Biết hắn đang khịa vụ lần trước mình gọi hắn là bố, Hà Lạc cúi đầu nghịch điện thoại, chẳng thèm giận nữa:
“Ai có tiền, có tài thì đều là bố tao hết, được chưa?”
“Được luôn.” Tấn Viễn không phản đối, thấy cậu ta cứ cúi đầu bấm điện thoại mãi, liền hỏi, “Mày đang làm gì đó?”
“Thì tìm chị Trần nói chuyện chứ làm gì.”
Hà Lạc xoay màn hình cho hắn xem, trên đó đúng là khung chat với Trần Hàm.
“Cha ơi cha, giờ là thời đại nào rồi. Mày còn là lập trình viên chính quy đó. Chuyện công việc mà còn phải chờ gặp mặt rồi mới nói hả? WeChat để làm gì? Nhắn tin có phải nhanh hơn không?!”
Nhìn màn hình điện thoại của Hà Lạc không ngừng nhấp nháy thông báo, Tấn Viễn sờ sờ mũi:
“Thì tao cũng có thân với mấy người đồng nghiệp lắm đâu.”
Hà Lạc vừa chat vừa nói:
“Ai kêu mày không vô group làm chi. Hồi trước tao gửi cho mày bao nhiêu cái group rồi, mày không tham gia vô cái nào hết. Đi làm thì đúng giờ, tan ca là biến mất, liên hoan công ty cũng không tham gia. Người ta có muốn kết bạn WeChat với mày, cũng không có cơ hội.”
“Do tao thiếu ngủ.” Cái này là thật. Lượng công việc của một lập trình viên vốn đã rất nặng nề, cộng thêm chứng tụt huyết áp khiến cho hắn lúc nào cũng buồn ngủ. Có thời gian rảnh một cái, là hắn về nhà để ngủ bù liền.
Hà Lạc gật đầu:
“Thì cũng biết mày yếu ớt rồi, nên cũng không ai trách gì mày hết. Nhưng khi nào sức khỏe khá hơn rồi, hoặc tâm trạng tốt hơn, thì tao khuyên mày cũng nên giao lưu với đồng nghiệp nhiều hơn chút.”
Hà Lạc nói tới đây thì dừng lại một chút, rồi nhíu mày:
“Ê mà, hồi học đại học tao cũng đâu thấy mày hướng nội như vậy đâu. Nhưng mà sao khi lên năm tư, mày lại giống như thay đổi thành một người khác thế? Ngoài mấy thằng bạn cốt từ hồi xưa ra, tao thấy mày cũng không còn giao du với ai nữa.”
“Ai biết, có thể hồi xưa tao bị chạm mạch.”
Tấn Viễn nói rất nhẹ. Từ sáng tới giờ tâm trạng của hắn vô cùng tốt, nhưng câu này thì lại không mang theo ý cười. Dứt lời, hắn chủ động chuyển đề tài:
“Mày gửi cho tao mấy cái group đồng nghiệp đi. Sau này có cần giúp gì thì cũng tiện.”
Hiếm khi nghe Tấn Viễn tự giễu chính mình, Hà Lạc sững ra một giây. Đang định trêu hắn thêm đôi ba câu thì nghe hắn nói muốn vào group, cậu lập tức cười hề hề:
“Quào, cuối cùng cao nhân cũng chịu xuống núi rồi à?”
Tấn Viễn vừa bấm tham gia vào mấy cái group chat Hà Lạc gửi qua, vừa đáp tỉnh bơ:
“Đó giờ tao đều dưới chân núi mà, chỉ là hồi xưa tạm thời chặn tín hiệu thôi.”
Hà Lạc nhướng mày:
“Giờ bắt được wifi rồi à?”
“Ừa.”
Tấn Viễn cười một cái, nụ cười hiếm hoi mà rực rỡ đến mức chói mắt:
“Tao cài đặt được router rồi.”
Sau khi Hà Lạc báo với Trần Hàm rằng Tấn Viễn đã đồng ý chuyến công tác đi thành phố A, Trần Hàm dĩ nhiên vui vẻ đồng ý, còn rất nhanh tay kéo luôn ba người vào một group chat mới.
Tấn Viễn vừa vào group, thông báo tin nhắn đã nhảy liên tục.
Trần Hàm: [Cũng không dễ lắm ha.]
Trần Hàm: [Cuối cùng cũng thỉnh được vị cao tăng này xuống núi.]
Trần Hàm: [Để tránh hai cậu đổi ý phút chót, gửi chị số thẻ căn cước đi, để chị đặt vé máy bay luôn.]
Tấn Viễn không do dự, trực tiếp gửi vào group thông tin căn cước của mình.
Chưa đầy hai phút sau, điện thoại hắn đã nhận được tin nhắn xác nhận từ hãng bay.
Trần Hàm: [Ok, xong rồi nhé.]
Trần Hàm: [Lần này là không được đổi ý nữa đâu.]
Trần Hàm: [À đúng rồi, nhớ mang đồ vest chỉnh tề nha mấy đứa.]
Trần Hàm: [Chị biết là dân lập trình mấy cậu quen ăn mặc thoải mái rồi, nhưng đi bàn dự án thì vẫn nên nghiêm túc chút.]
Hà Lạc: [Nhưng em không có đồ vest…]
Hà Lạc: [Chị Trần, giờ mua có được tính vào phí trợ cấp của công ty không?]
Trần Hàm: [Dự án thành công thì được tính.]
Trần Hàm: [Còn không thì mấy đứa phải tự trả nhá.]
Hà Lạc: [Quá khốc liệt gòi…😭]
Biết rõ Hà Lạc không phải cố tình mè nheo mà là vì cậu chàng nghèo thật. Tấn Viễn liền lên tiếng trong group chat.
Tấn Viễn: [Không tính thì tôi không đi.]
Tấn Viễn: [Để tôi huỷ vé máy bay.]
Trần Hàm: ……
Trần Hàm: [Rồi rồi, muốn tính thì tính, được chưa?]
Trần Hàm: [Nhưng chị nói trước, dự án mà không được chốt là mấy cậu sẽ bị trừ thưởng cuối năm đấy nhé.]
Tấn Viễn: [Ừ.]
Vừa tan làm, Tấn Viễn đã kéo Hà Lạc lao thẳng vào trung tâm thương mại.
“Đi mua đồ.”
Hà Lạc nhìn cửa hiệu quần áo mà Tấn Viễn đã chọn, bước chân chậm hẳn lại:
“Đắt vậy, mày chắc công ty sẽ trợ cấp cho mình không?”
“Sẽ được.” Tấn Viễn liếc giá một cái, giọng rất bình thản.
“Đã để giám đốc Trần phải đích thân ra mặt thì không dự án này không hề nhỏ đâu. Nếu thành công chốt được hợp đồng, nhiêu đây tiền còn không bằng số lẻ của tiền được thưởng nữa.”
Hà Lạc nghĩ nghĩ, gật đầu:
“Cũng đúng ha, nhưng mày dám chắc là mình chốt được không đấy?”
Tấn Viễn vỗ nhẹ lên lưng cậu ta:
“Mày tự tin lên cho tao. Tụi mình tốt xấu cũng tốt nghiệp từ trường top cả nước. Dù chưa thành ông này bà nọ, nhưng ít ra cũng không làm trường mình mất mặt được. Bởi, tự tin lên, lấy lại khí thế như hồi mày giúp tao viết diễn văn để đọc trong lúc trao giải ấy!”
Hồi đó Tấn Viễn bận thi đấu đến mức không có thời gian viết mấy thứ linh tinh như phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải. Toàn bộ đều là Hà Lạc viết hộ, mà viết cái nào cũng được người khác bầu chọn là hay nhất, hào hùng nhất.
Hà Lạc nhớ lại chuyện cũ, khí thế lập tức dâng lên, thẳng lưng quay sang nhân viên cửa hàng, nói rất hào sảng:
“Lấy cho tôi bộ vest đắt nhất trong tiệm ra thử.”
Sắc mặt Tấn Viễn cứng lại ngay tức khắc:
“Mày cũng không cần phải tự tin tới mức đó.”
Cuối cùng, hai người mỗi người chọn một bộ vest giá cả vừa phải, mặc thử thấy ổn rồi thì quyết định mua luôn, rồi rời cửa hàng.
Vào buổi tối, Tấn Viễn ngồi trên sofa, vừa gặm táo vừa chuyển khoản vô số tài khoản quen thuộc. Tấn Tĩnh vừa về tới nhà đã ngã nhào xuống cạnh hắn, nằm lì trên sô pha không chịu nhúc nhích, rõ ràng là mệt muốn xỉu.
Sợ lớp makeup của chị gái dính vào quần áo mình, Tấn Viễn chủ động ngồi xích qua bên cạnh:
“Bà làm gì mà tàn tạ dị.”
“Chụp lookbook.”
Tấn Tĩnh lôi từ trong túi ra một tờ khăn giấy, lót lên nệm rồi mới tựa đầu lên nằm:
“Mọi thứ như muốn hoá điên với chị mày ngày hôm nay~~”
Tấn Viễn cũng nói lại những lời cô từng nói cho mình:
“Không thì nghỉ làm đi. Nhà mình tuy không giàu, nhưng nuôi một mình chị thì vẫn dư sức.”
“Mi nói hay ghê.” Tấn Tĩnh hồi lại chút sức, ngồi thẳng dậy, “Vậy sao em không từ chức đi?”
Tấn Viễn không trả lời.
Tấn Tĩnh lấy khăn tẩy trang ra lau mặt, nhìn khuôn mặt trong gương của mình, có đến năm, sáu phần là giống với đứa em trai thân yêu. Trong đầu cô bỗng lóe lên một suy nghĩ, liền quay sang nói với hắn:
“Hay là vậy đi. Chị sắp có mấy bìa tạp chí cần chụp, em đóng thay cho chị đi.”
“Khỏi, cảm ơn.” Tấn Viễn từ chối một cách gọn ghẽ.
“Em không hứng thú với nghề người mẫu của bà đâu. Với lại mấy hôm nữa em còn phải đi công tác. Phiền bà chị thu lại mấy ý tưởng không thực tế đó dùm em.”
“Đi công tác?” Tấn Tĩnh ngạc nhiên.
Tấn Viễn nói một cách nhẹ nhàng:
“Ừm, thành phố A có buổi triển lãm khoa học kỹ thuật. Em vừa đi công tác, vừa tranh thủ đổi gió tí.”
“À…”
Tấn Tĩnh không hiểu rõ mấy chuyện này, thấy hắn nói vậy thì cũng không hỏi thêm, chỉ căn dặn vài thứ:
“Vậy ra ngoài nhớ mang đầy đủ đồ cá nhân nha. Tới nơi thì mua trái cây, sữa bò để có gì cần thì nạp năng lượng.”
“Em biết rồi.”
Nói xong, Tấn Tĩnh lại nhìn hắn từ đầu tới chân, vẫn chưa thấy yên tâm:
“Em thật sự không hứng thú với nghề mẫu hả?”
“Không.” Tấn Viễn trả lời dứt khoát.
Tấn Tĩnh không tin:
“Vậy tối hôm đó em bắt chị chụp cho ảnh gợi cảm cho em làm gì? Với lại nghề mẫu thì sao chứ? Ngoài việc hơi mệt tí, thì thời gian tự do, còn có thể khoe trọn nhan sắc của mình, chị thấy là quá lời luôn thì có. Em chê õng chê eo cái gì?”
Tấn Viễn chỉ đáp đúng một chữ:
“Nghèo.”
Quả thật, bước chân vào nghề người mẫu này trước hết phải biết đầu tư cho bản thân: nào là mỹ phẩm, quần áo, trang sức, cái nào cũng phải tốt hết. Kiếm được bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu, đôi khi chi ra còn nhiều hơn cả kiếm vào. Bởi vậy mà Tấn Tĩnh đến giờ cũng chẳng tích cóp được bao nhiêu.
“Em!” Bị chọc trúng chỗ đau, Tấn Tĩnh bĩu môi, phản công ngay, “Em đi làm văn phòng thì có thể giàu tới đâu chứ?!”
“Không giàu lắm.”
Tấn Viễn nói thật, dù đồng lương cũng không quá nhiều, nhưng vì hắn không tiêu xài nhiều như chị gái, nên cũng không cần phải chi bao nhiêu.
“Ít ra cũng đủ để tậu hẳn một căn nhà ngay vùng ven thành phố S.”
Lần này đến lượt Tấn Tĩnh xịt keo cứng ngắt.
Thành phố S cũng là một trong những thành phố lớn, dù chỉ một căn nhà nhỏ ở vùng ven ngoại thành đi nữa, cũng phải trăm vạn trở lên.
Mà Tấn Viễn mới đi làm có hai năm mà đã tích cóp được từng đó tiền á?!
Tấn Tĩnh cần yên lặng một chút.
Hóa ra cậu em trai mà cô luôn nghĩ là nghèo đến mức không có tiền mua quần áo, lại là đại gia sở hữu trăm vạn tiền tiết kiệm…
Im lặng hồi lâu, cô mới ngượng ngùng phá vỡ bầu không khí:
“Tích cóp nhiều vậy, là để dành cưới vợ hả?”
Nghe vậy, Tấn Viễn rũ mi xuống. Ánh trăng ngoài cửa sổ buông nhẹ lên hàng mi, rồi hắn chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt tựa như có ngân hà lấp lánh:
“Ừ.”
Tấn Tĩnh chưa từng thấy Tấn Viễn kiên định và vui vẻ đến vậy.
Như thể ngân hà lộng lẫy cũng không thể khiến hắn rung động. Nhưng chỉ cần suy nghĩ về người trong lòng của mình thôi, hắn đã có thể cười đùa một cách vô cùng ấm áp và rạng rỡ rồi.
309 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply