
Chương 14: Muốn được khen
“Mày vừa đi đâu vậy?”
Hà Lạc đứng trước sảnh khách sạn, thấy Tấn Viễn bung dù quay lại, vẻ mặt của cậu sốt ruột hẳn lên:
“Bên phía đối tác đã đến đây đúng giờ luôn rồi á, mày còn chạy đi đâu nữa thể? Khi nãy chị Trần còn tưởng mày sợ quá bỏ chạy kìa.”
“Gan tao chưa nhỏ tới mức đó đâu.” Tấn Viễn gấp ô lại, khóe môi cong cong đùa cợt.
“Tao chỉ ra ngoài mua bịch kẹo thôi.”
“Vậy thì tốt.” Nghe câu trả lời đầy tự tin của Tấn Viễn, tim Hà Lạc mới hết kinh hoàng.
“Xe taxi của mình sắp đến rồi, đừng có chơi trò mất tích nữa nha cha.”
Hà Lạc vừa cúi đầu lướt điện thoại, vừa ngẩng lên liếc Tấn Viễn một cái. Chưa kịp thu lại ánh mắt, cậu chàng đã giật mình:
“Ủa? Sao áo mày ướt dữ vậy?”
Nửa bên cầu vai áo vest của Tấn Viễn đã bị ướt nước mưa, nhìn là thấy rõ.
Tấn Viễn rút vài tờ khăn giấy ở quầy lễ tân lau chùi qua loa, hắn không để tâm gì lắm:
“Hồi nãy mua kẹo, nên sơ ý dính chút mưa thôi, không sao.”
“Không sao cái gì!”
Hà Lạc nhìn bộ vest ướt một nửa bên vai kia, cũng rút khăn giấy giúp hắn thấm nước, vừa lau vừa càm ràm.
“Chút nữa mày là đứa đứng thuyết trình với bên đối tác đó. Hình tượng thế này sao mà vượt qua một đống ứng viên khác được?”
Tấn Viễn bật cười:
“Hình tượng hiện tại của tao đã đủ gây chú ý rồi, không cần phải nổi bật thêm.”
“Không biết mày là tự tin hay tự phụ nữa.” Hà Lạc vứt đống khăn giấy đã dùng vào thùng rác, lại quay sang càm ràm thằng bạn cốt của mình.
“Lúc này rồi mà còn đùa. Lát nữa nếu bị bên đối tác loại ra khỏi dự án, hai đứa mình có muốn khóc thì cũng chẳng biết trốn vào đâu mà khóc đâu nha.”
“Không đâu.” Tấn Viễn lắc đầu.
“Bên họ coi trọng năng lực, chứ không phải lớp vỏ ngoài. Với lại hôm nay thành phố A lại còn mưa to, tình huống thế này họ cũng đã lường trước được, nên chắc chắn sẽ hiểu cho chúng ta thôi.”
“Hy vọng là vậy.” Chứ mà giờ bọn họ có muốn mua thêm đồ mới cũng không kịp nữa, Hà Lạc chỉ biết thầm cầu mong bên đối tác có thể hiểu cho họ. Tất cả đều tại cái thời tiết âm binh này.
Nói xong, cậu ta lại liếc Tấn Viễn lần nữa, càng nhìn càng thấy quái lạ:
“Mà hôm nay mày vui dữ nha. Áo ướt vậy mà không thấy cau có gì.”
Hà Lạc nhớ rất rõ hồi còn đi học, lúc đó có ai lỡ làm đổ nước canh lên áo của Tấn Viễn, khiến hắn khó chịu cả buổi, cho tới khi về đến ký túc xá để thay đồ mới thôi. Còn bây giờ, dù áo vest của hắn đã ướt hơn nửa, mà vẫn cười cười nói nói như không có gì. Quả là kỳ lạ.
Tấn Viễn ngồi vào chiếc xe taxi đến để đón bọn họ, nhìn màn mưa tí tách ngoài cửa kính, mắt hắn cong cong:
“Chắc là hôm nay tao mua được bịch kẹo mà mình muốn lâu rồi, nên thấy vui ấy mà.”
Hà Lạc không hiểu logic của hắn cho lắm; muốn ăn thì cứ mua ăn là được, chuyện cũng đâu có gì mà to tát đến vậy đâu? Nhưng giờ cậu ta cũng không có thời gian để nghĩ ngợi thêm về việc này, chỉ quay sang thúc giục tài xế:
“Chú ơi, phiền chú chạy nhanh giúp cháu, tụi cháu đang gấp ạ.”
Ngày mưa, đường lại đông xe cộ. Dù đã cố tranh thủ chạy nhanh, nhưng họ vẫn tới trễ một chút.
Trước cửa công ty đối tác, Trần Hàm đã đứng chờ từ lâu. Vừa thấy hai người bọn họ liền thở phào, nhưng giọng không giấu nổi bực bội:
“Hai cậu cuối cùng cũng tới. Thêm chút nữa là hợp đồng này toang thật rồi đó. Lúc đó cả đám chỉ còn nước ngồi đây *uống gió Tây Bắc thôi!”
(Uống gió Tây Bắc (喝西北风): là một thành ngữ khẩu ngữ rất đời, dùng để nói không có gì ăn, không có tiền, đói rách.)
Tấn Viễn theo sau Trần Hàm, người phụ nữ đang đi như bay trên đôi giày cao gót tám phân, vừa đi vừa hỏi:
“Giờ tình hình thế nào rồi chị?”
“Vì hai cậu chưa tới nên chị nhường suất thuyết trình đầu tiên cho một công ty ứng cử viên khác rồi.” Trần Hàm bước đi nhanh hơn, giọng đầy lo lắng, “Vì bọn mình đã mất lợi thế mở màn, nên chị cũng không chắc rằng chúng ta có thể thuận lợi chốt được hợp đồng.”
Dự án lần này không hề nhỏ. Nếu giành được, thì từ đây đến nửa năm sau, dù không ký thêm hợp đồng nào cũng đủ sống. Bởi vậy, có vô số công ty cạnh tranh với hợp đồng lần này.
Thực ra, việc Trần Hàm mang theo hai cậu tân binh chưa có kinh nghiệm, như Tấn Viễn và Hà Lạc, đi đấu thầu một dự án lớn như vậy, thì vô cùng mạo hiểm. Tuy nhiên, cô cũng có tính toán của riêng mình.
Thứ nhất, học vấn của hai người đều rất ổn, lại còn xuất thân cùng trường với Giang tổng.
Thứ hai, hồ sơ ba năm đầu đại học của Tấn Viễn đẹp đến hết hồn. Hắn ta đã trải qua biết bao nhiêu cuộc thi đấu lớn nhỏ trong và ngoài nước, thứ hạng lại còn không hề thấp. Một người như vậy, không có lý nào lại không cân nổi một buổi thuyết trình.
Còn việc vì sao hồ sơ của hắn vào năm tư gần như là trống rỗng, Trần Hàm cũng không muốn đào sâu hơn và cô cũng lười truy cứu. Cô chỉ biết, một người từng liều mạng giành giải quán quân ở mỗi cuộc thi, thì sẽ không cam tâm cả đời chỉ ngồi gõ code. Cho nên, cô mới muốn cho hắn một cơ hội, để hắn hoàn toàn có thể một bước lên mây.
Trần Hàm nhìn trúng năng lực của Tấn Viễn chỉ là một phần. Phần còn lại, vì công ty đối tác của bọn họ lần này là một công ty chuyên về ngành công nghiệp thời trang.
Tấn Viễn và Hà Lạc, xét cả ngoại hình lẫn vóc dáng, đều mang khí chất thời thượng. Chỉ cần hai người đó đứng lên sân khấu, dù kết quả có thế nào, ít ra cũng đủ làm chói mắt người khác.
Thêm vào đó, năng lực chuyên môn của bọn họ còn không hề tệ. Không dám nói chắc trăm phần trăm, nhưng cô có tám phần mười khả năng giành được hợp đồng lần này, Trần Hàm vẫn còn rất tự tin.
Chỉ là, cô tính đủ đường, lại không ngờ đội ngũ của cô còn chưa ra trận, đã đánh mất thế cờ.
Phải biết rằng, có rất nhiều những công ty ứng cử khác, cũng đang tranh giành dự án lần này . Tất cả đều là người cùng ngành, mà đã là cùng ngành thì khó tránh khỏi trùng ý tưởng.
Nhóm thuyết trình đầu tiên vừa trình bày xong ý tưởng của bọn họ, thì nhóm phía sau dù có hay đến đâu, nhưng nếu lỡ trùng ý tưởng, thì khó tránh khỏi cảm giác na ná nhóm đầu tiên, rất khó gây ấn tượng.
Bởi vậy, việc Trần Hàm sốt ruột như thế, cũng là có lý do.
“Sẽ được.”
Tấn Viễn trả lời không cần suy nghĩ.
Theo kinh nghiệm của hắn, càng là lúc quan trọng, càng không thể chùn bước. Huống chi hắn cũng không phải đến tay không.
Từ lúc nhận nhiệm vụ đến giờ, hắn đã nghiên cứu rất kỹ công ty đối tác của bọn họ. Cho nên, toàn bộ phương án đều được thiết kế dựa trên việc kết hợp chặt chẽ giữa định hướng thương hiệu và trải nghiệm của người dùng.
Hắn đã chuẩn bị mọi thứ gần như hoàn hảo, nếu như vậy mà vẫn không lấy được dự án, thì chỉ có thể đổ tại bản lĩnh của hắn chưa đủ,
Trần Hàm nhìn bộ dáng tự tin nắm chắc phần thắng của Tấn Viễn, trong lòng khẽ “ồ” một tiếng.
Sao đột nhiên cậu ta lại như thể biến thành người khác vậy?
Bị khí thế của hắn ảnh hưởng, trong lòng Trần Hàm cũng dâng lên một tia kỳ vọng. Biết đâu, lần này bọn họ làm được thì sao?
Khi bọn họ tới phòng họp của bên đối tác, đúng lúc một đội ứng cử viên khác vừa thuyết trình xong nên bước ra.
Tấn Viễn ôm laptop và bản phương án, cùng Hà Lạc đi vào.
Không hổ là công ty về thời trang, trong phòng họp 80% là nữ giới. Tấn Viễn và Hà Lạc vừa bước vào, ánh mắt của họ đồng loạt sáng lên.
Nhưng ngay sau đó, khi nhìn thấy bộ vest bị ướt sũng trên người Tấn Viễn, không ít người khẽ nhíu mày.
Đẹp thì đẹp thật đó, nhưng với vẻ ngoài lôi thôi như thế, thì vẫn là một điểm trừ. Nhất là trong một buổi thuyết trình dự án quan trọng như vầy, ấn tượng đầu tiên cũng rất quan trọng.
Trần Hàm theo sau bước vào, vừa thấy phản ứng của bên hội đồng đối tác, trái tim vừa mới được Tấn Viễn trấn an kia của cô, rơi một cái “bịch” xuống đáy.
Nhưng bất kể ánh mắt bên dưới hàng ghế hội đồng ra sao, Tấn Viễn hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Hắn chỉ nhẹ giọng dặn dò Hà Lạc chuẩn bị theo đúng quy trình, rồi bình thản dùng chuột mở ra bài PPT (PowerPoint).
Giọng nói của hắn trầm ổn, nhịp điệu vừa phải, không nhanh không chậm. Tấn Viễn mở đầu phần giới thiệu một cách tự nhiên và đĩnh đạc.
Ban đầu, vẫn có vài người bên phía đối tác xem nhẹ hắn, ánh mắt mang theo chút hờ hững. Nhưng rất nhanh, bọn họ đã bị khí chất tự tin toát ra từ từng động tác, từng câu chữ của Tấn Viễn thu hút.
Đặc biệt là, ngoại hình của hắn còn vô cùng nổi bật, kết hợp với giọng nói lưu loát, mạch lạc, và không ngập ngừng.
Cả người hắn như thể một ngôi sao sáng đứng giữa sân khấu, chói mắt đến mức không ai có thể làm ngơ.
Chưa kể, phương án của bọn họ còn thực sự rất mạnh.
Không chỉ bám sát lý tưởng cốt lõi của công ty đối tác, mà còn mở rộng thêm vài trọng điểm mới, khiến cho đối phương có nhiều hướng lựa chọn hơn. Phần phân tích kỹ thuật được trình bày bằng đồ họa rõ ràng, ngôn ngữ đơn giản, ngay cả người không rành công nghệ nghe cũng hiểu ngay.
Dần dần, mọi người đều bị kéo vào mạch tư duy mà Tấn Viễn dựng nên, theo sát từng bước hắn dẫn dắt.
Khi phần thuyết trình kết thúc, cả phòng họp bùng nổ trong tiếng vỗ tay.
Quá xuất sắc.
Xuất sắc đến mức không ai còn nhớ bộ vest bị ướt mưa trên người hắn.
Xuất sắc đến mức không ai nhớ rõ lúc đầu hắn trông chật vật thế nào.
Ánh mắt nhìn về phía Tấn Viễn lúc này, giống như đang ngắm một tác phẩm nghệ thuật hiếm có, lấp lánh rạng rỡ. Nơi nào còn sót lại nửa phần khinh thường thuở ban đầu.
Khi họ kết thúc phần thuyết trình, tổng giám đốc phía bên đối tác, một người phụ nữ uyên bác tao nhã với khí chất đoan trang, liền mỉm cười nhìn Tấn Viễn, nửa đùa nửa thật hỏi:
“Có vẻ công ty khoa học kỹ thuật đang hạn chế sự phát triển của cậu. Có hứng thú nhảy việc sang chỗ tôi không? Lương thưởng gấp đôi.”
“Cảm ơn lời khen của giám đốc, nhưng tôi rất hài lòng với công ty hiện tại, trước mắt cũng chưa có ý định thay đổi.” Tấn Viễn từ chối rất khéo, bằng chất giọng điềm đạm.
“Vậy thì tiếc thật.” Tổng giám đốc nhìn nụ cười thỏa mãn trên gương mặt hắn, vẻ mặt tiếc nuối. Dừng một lát, bà vẫn chưa cam lòng nói thêm:
“Nếu sau này cậu có ý định đổi môi trường, đừng ngại cân nhắc công ty chúng tôi.”
Tấn Viễn sờ sờ sống mũi, không tỏ thái độ gì thêm.
Vừa bước ra khỏi công ty đối tác, Trần Hàm rốt cuộc không kìm được cảm xúc, hưng phấn đến mức hò reo:
“Dự án này chắc chắn thành công rồi!”
Ban đầu Trần Hàm đã nắm 80 phần trăm thắng, giờ thì trực tiếp nâng lên 99 phần. Còn thiếu một phần, cốt cũng chỉ để tự nhắc mình đừng quá đắc ý.
“Cũng cũng đi.”
Tấn Viễn cũng cảm thấy rất chắc, nhưng quyền quyết định vẫn nằm trong của đối phương. Khi chưa có thông báo chính thức, hắn không muốn nói quá mức.
Trần Hàm không thích kiểu cẩn trọng này, lập tức phản bác:
“Cũng cũng cái gì mà cũng cũng, chắc chắn sẽ được! Dựa theo kinh nghiệm của chị, nếu không có gì bất ngờ, thì ngày mai là chúng ta sẽ nhận được thông báo trúng thầu. Mấy đứa cứ chờ mà xem.”
Hà Lạc thì chẳng quan tâm thắng hay thua, cậu chàng chỉ đút tay túi quần, cười hề hề:
“Chỉ cần phía công ty hỗ trợ tụi em chi phí quần áo là được hehe!”
“Được hết!” Tâm trạng tốt, Trần Hàm hiếm khi hào phóng, “Mấy đứa mà có mua thêm hai bộ nữa, thì chị cũng trả tất tay.”
“Dạ thôi.” Hà Lạc xua tay lia lịa, “So với mua thêm quần áo, em thích quy đổi thành tiền mặt hơn.”
Trần Hàm liếc cậu ta một cái:
“Thằng nhóc tham tiền này.”
Ba người vừa nói vừa cười, bắt taxi trở về khách sạn.
Về đến khách sạn, Tấn Viễn thay ra bộ vest đã ướt sũng, đi tắm rửa sạch sẽ. Xong xuôi, hắn mở cửa sổ phòng khách sạn, để cho không khí mát lạnh sau mưa ùa vào. Đối diện là một khách sạn năm sao đèn neon lấp lánh, xa hoa đến chói mắt.
Hắn cầm điện thoại, chuyển tiền vào số tài khoản quen thuộc như thường ngày, rồi mở WeChat để gửi tin nhắn.
Viện: [🌸🌸🌸]
Viện: [Hôm nay em vừa mới hoàn thành một công việc rất xuất sắc~]
Viện: [Anh có thể khen em một chút không?]
Viện: [Sticker cầu khen ngợi]
Viện: [Chọc chọc anh 👉🏻 👉🏻 👉🏻]
Không lâu sau, điện thoại rung lên.
Một tin nhắn ngắn đến mức không thể ngắn hơn hiện ra.
Giang Hạc: [Được.]
Tấn Viễn nhìn chằm chằm màn hình, trong lòng không khỏi mong chờ.
Không biết một người ưu nhã và chín chắn như Giang Hạc, khi khen ngợi người thì sẽ ra sao, có giống người thường không.
Vài giây sau, điện thoại lại vang lên một tiếng “ting!” rất nhẹ, rồi im bặt.
Tấn Viễn sững người một chút. Còn chưa kịp mở xem, một cậu trai cực kỳ nhạy với âm thanh này như Hà Lạc, đã gào lên từ sau cửa phòng tắm:
“Ê Tấn Viễn, mày coi dùm tao coi! Ai chuyển khoản cho tao vậy mày?”
“Không phải của mày.”
Tấn Viễn bình thản dập tắt hy vọng của cậu ta, rồi cúi đầu nhìn màn hình. Đôi mắt đen đẹp khẽ cong lại.
Ngay dưới tin nhắn “Được” vừa rồi, xuất hiện một dòng mới.
[Giang Hạc vừa chuyển khoản cho bạn 10,000 tệ] (Cỡ 35-36 triệu tiền Việt chứ nhiêu 🫠)
Tấn Viễn đang gõ chữ định hỏi có phải chuyển nhầm không, thì điện thoại lại rung thêm hai lần.
Giang Hạc: [Giỏi lắm giỏi lắm.]
Giang Hạc: [Thưởng cho cô nha.]
Tấn Viễn bật cười.
Cách khen này…Quả thật là lời ít ý nhiều.
Tác giả có lời muốn nói:
Toai cũng muốn được sếp Giang khen~~~
309 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply