Giả gái – Chương 30

Chương 30: Làm bạn gái anh nhé?

Vào ngày thứ Sáu, khi Tấn Viễn vừa đặt chân tới công ty, sắc mặt của hắn lại quay về trạng thái cũ: trắng bệch và tái mét, như thể không còn chút huyết sắc nào. 

Làn da của hắn vốn đã trắng sẵn, giờ lại càng thêm nhợt nhạt, khiến cả người trông như chỉ còn một lớp da bọc xương, không hề có chút sinh khí.

Dạo gần đây Hà Lạc đã quen với việc lúc nào cũng thấy Tấn Viễn ở trạng thái rất tốt, giờ thấy hắn trở lại dáng vẻ như trước kia thì lại tấm tắc không quen. Nhân lúc nghỉ trưa, cậu chàng kéo ghế sang bàn của hắn, hạ giọng hỏi:

“Ê nha, mấy hôm trước thấy mày vẫn tinh thần phơi phới mà, giờ lại biến về lại cái thay ma như hồi xưa là sao cha?”

“Chắc tao bị hạ đường huyết thôi. Tao bổ sung thêm glucose là được mà.” Tấn Viễn vừa nói vừa đổ gói bột glucose vào cốc.

Hà Lạc nhìn hắn lại bắt đầu nốc glucose, cau mày:

“Ủa, sao không uống cái quỷ trà gừng mà hồi trước mày hay uống ấy. Tao thấy cái đó tốt ghê mày. Mày uống mới có mấy bữa, mà mặt mày hồng hào lên hẳn. Nhìn không hề giống người bị thiếu máu bẩm sinh luôn.”

Tấn Viễn nghe xong thì hơi cứng người, hắn khẽ đáp:

“Ừa thì sắp hết rồi, nên tao phải để dành uống từ từ.”

“Uầy, đồ xịn vậy mà nhanh hết thế? Đắt tiền lắm không mày? Hỏng ấy để tao mua cho mày vài hộp, do hai tháng nay tao cũng dành dụm được kha khá rồi.” Hà Lạc hơi thắc mắc.

“Thôi khỏi, mày để dành tiền đi.” Tấn Viễn lắc đầu, sắc mặt của hắn càng thêm tái nhợt, “Với lại công ty sản xuất cũng ngừng bán rồi, không mua được nữa.”

Hà Lạc nghe mà nghệch mặt, cậu hỏi tiếp:

“Ủa, sao ngừng bán vậy?”

Tấn Viễn chỉ cười nhẹ:

“Ai biết, chắc người ta không muốn bán cho tao nữa.”

Hà Lạc hơi xìu xuống, giọng cậu ảo não hẳn:

“Nếu nhà tao mà còn khắm khá như trước thì tốt rồi. Mày chỉ cần nổ cái địa chỉ, tao mua luôn mẹ cái công ty cho mày, đỡ phải mất công.”

“Haha rồi rồi ô kê. Không uống thì cũng đâu có chết, mày làm như thiếu nó là tao đi chầu ông bà không bằng.” Tấn Viễn bị cậu chàng chọc cho phì cười. 

Hà Lạc gãi gãi đầu:

“Thì cũng tại tao lo cho mày thôi.”

Tấn Viễn uống một ngụm đường glucose, vẻ mặt của hắn như thể chẳng buồn bận tâm:

“Lo cái gì. Trước giờ tao vẫn sống tốt đấy thôi.”

“Bộ mày chưa check mail à?” Hà Lạc thấy bộ dạng của hắn, liền chắc mẩm tên này chưa kiểm tra tin nhắn công việc rồi. 

“Sáng nay bên trên vừa gửi mail xuống rồi.” Hà Lạc hạ giọng, kéo ghế sát lại gần hơn.

“Bộ phận sản xuất vừa nhận một dự án mới với bên công ty nước ngoài. Từ tuần sau, phòng IT tụi mình phải túc trực theo dự án này á.”

Cậu ngừng một nhịp, vẻ lo lắng hiện rõ hơn trên mặt:

“Còn nhớ cái hạng mục lần trước tụi mình lên thành phố A để giành giật không? Nó cũng sắp triển khai rồi đấy. Gánh hai project lớn song song thế này… mày chịu nổi không vậy?”

Tấn Viễn khẽ nhíu mày, rồi trả lời như thể chuyện nhỏ:

“Chắc được.”

Nhưng vừa đến ca chiều, Tấn Viễn đang làm việc bình thường thì đột ngột thấy tim đập loạn nhịp, sau lưng hắn không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Cơn buồn nôn dâng lên dồn dập, khiến hắn gần như không kịp phản ứng. Tay cầm chuột thì run lên bần bật, khiến hắn hoàn toàn mất kiểm soát. Dù Tấn Viễn đã cố uống thêm mấy gói glucose, lại nhét thêm vài viên kẹo vào miệng, ấy vậy mà vẫn không khá hơn chút nào.

Tấn Viễn phản ứng cực nhanh, hắn nhét ngay điện thoại của mình sang cho Hà Lạc:

“Mày gọi giúp tao chiếc taxi đi. Tao cần đến bệnh viện.”

Hà Lạc không một giây chần chừ, cậu lập tức gọi đặt xe.

“Vậy để tao đi cùng.”

“Không cần.” Tấn Viễn run rẩy mở ngăn kéo, sau đó lấy ra hộp thuốc dùng để điều trị khi bị hạ đường huyết. Hắn vội vàng bỏ mấy viên thuốc vào miệng, rồi nuốt xuống. 

“Tao tự đi được. Điểm chấm công của mày quan trọng hơn mà.”

“Quan trọng cái đầu bo mày! Mạng mày còn không bằng chút điểm chấm công của tao hả?! Bình thường mày lanh lợi lắm mà, có chuyện một cái là không phân biệt nặng nhẹ ngay!” Hà Lạc lập tức gắt giọng. 

Cậu chàng mặc kệ lời phản đối cú Tấn Viễn, chủ động đỡ hắn đi ra ngoài công ty.

Hà Lạc biết Tấn Viễn không giống người khác.

Người ta bị hạ đường huyết đa phần là lớn rồi mới bị, nên khả năng trị hết rất cao. 

Nhưng Tấn Viễn thì khác, bệnh của hắn được di truyền từ gien rồi, nên không cách nào chữa trị dứt điểm được. Nếu cậu để hắn đi một mình, lỡ tên đó lăn đùng ra ngất giữa đường, hoặc ngã đâu đó không ai hay biết thì sao? Có thể mất mạng như chơi đấy!

Nghĩ đến đó, Hà Lạc làm sao dám để hắn tự đi.

Vì đổ bệnh quá đột ngột, nên Tấn Viễn không mang theo hồ sơ khám sức khỏe. Trên đường tới bệnh viện, Hà Lạc còn tranh thủ gọi cho Tấn Tĩnh, nhờ cô nàng mang tới gấp.

Tấn Tĩnh chạy tới bệnh viện trong trạng thái hoảng loạn, đến nỗi không có thời gian chỉnh lại tóc tai. 

Khi cô vừa đến nơi, thì Tấn Viễn đã được đưa vào phòng cấp cứu để rút máu tĩnh mạch và làm kiểm tra đường huyết.

Nhìn thấy em trai nằm đó, mắt thì nhắm nghiền, và sắc mặt thì tái nhợt đến mức gần như trong suốt. Cả người của hắn mong manh dễ vỡ như hệt một con búp bê sứ, chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể tan tàn. 

Thấy trạng thái của Tấn Viễn xong, ruột gan của cô dường như thắt lại. Cô quay sang Hà Lạc, giọng gấp gáp:

“Tình hình sao rồi em?”

Hà Lạc cũng không giấu được vẻ sốt ruột:

“Chưa có chuẩn đoán nữa chị ơi. Nhưng bác sĩ đã đi lấy dung dịch glucose để truyền cho tên này rồi.”

Tấn Tĩnh gật đầu, sau đó cô nàng đi đến mép giường bệnh và nhẹ giọng hỏi:

“Nhóc Viễn, em còn thấy chỗ nào khó chịu không?”

“Em ổn mà…” Tấn Viễn hé mắt, rồi trả lời một cách ỉu xìu, “Do em uống thuốc có kháng sinh mạnh nên mới hơi khó chịu. Cũng hơi buồn nôn với mắc ói nữa.”

“Ráng chút, ráng chút là qua nha em.” Tấn Tĩnh vỗ nhẹ lưng hắn, mắt của cô nàng đã đỏ hoe. “Đợi mi khỏe rồi, chị bao mi ăn một chầu linh đình luôn.”

Tấn Viễn khẽ gật đầu với cô chị, “Em muốn ăn táo.”

“Được được, để lát chị đi mua.” Cô đáp ngay tắp lự.

Đúng lúc đó, bác sĩ mang bịch glucose tới truyền cho hắn, đồng thời cũng mang theo luôn kết quả xét nghiệm.

“Chỉ số đường huyết của cậu ấy đang tụt xuống mức báo động.” Bác sĩ nói một cách nghiêm túc.

“Chỉ cần tụt thêm một chút nữa thôi là cậu ấy có thể rơi vào trạng thái hôn mê, ý thức rối loạn, thậm chí là nguy hiểm tới tính mạng. Bình thường phải chú ý ăn uống đúng giờ, nghỉ ngơi điều độ, nên nhớ, phải luôn mang theo đồ ngọt hoặc thực phẩm bổ sung năng lượng bên mình để đề phòng trường hợp. Nếu tình trạng hạ đường huyết kéo dài quá lâu, sẽ ảnh hưởng rất lớn tới các cơ quan trong cơ thể.”

Tấn Tĩnh lập tức đưa hồ sơ bệnh án của hắn qua cho bác sĩ, cô cố giữ bình tĩnh mà giải thích:

“Em tôi bị rối loạn chuyển hóa enzyme bẩm sinh, nên mới thường xuyên bị hạ đường huyết. Những điều bác vừa dặn, từ trước tới giờ nhà tôi vẫn luôn chú ý rất kỹ. Chỉ có lần hôm nay… là phát tác quá đột ngột thôi ạ.”

Bác sĩ xem qua hồ sơ bệnh án của Tấn Viễn, rồi lại chỉ định thêm hàng loạt xét nghiệm khác cho hắn.

Sau một hồi bôn ba tới lui qua từng khâu xét nghiệm, giấy báo cáo cũng dần chất đống. May mà kết quả kiểm tra cuối cùng không phát hiện thêm vấn đề gì khác trên người Tấn Viễn, nên Tấn Tĩnh và Hà Lạc mới được một phen thở phào nhẹ nhõm.

Tấn Tĩnh kéo Hà Lạc ra một bên, cô hạ giọng dặn dò:

“Lạc Lạc, em trông nó dùm chị tí, chị đi mua táo rồi quay lại liền.”

Khi cô quay lại bệnh viện, Tấn Viễn đã đỡ hơn rất nhiều. Người ngợm của hắn không còn mềm nhũn như trước, với lại cũng có sức để dựa vào đầu giường nói chuyện với Hà Lạc.

Cô bước tới hỏi thăm:

“Em sao rồi?”

“Ổn áp hơn nhiều rồi.”

“Thế thì tốt. Khỏe lại nhanh cho chị nhờ.” Cô đưa táo cho hắn và bảo.

Tấn Viễn nhận lấy quả táo, hắn cắn một miếng, liếc sơ giờ giấc rồi nói:

“Em ô kê là mà, đừng lo. Cũng đến giờ trưa rồi, bà với Hà Lạc tìm cái gì bỏ bụng trước đi.”

Tấn Tĩnh lập tức nói:

“Chị không đói.”

“Bà không đói, nhưng tên oắt kia thì đói đấy. Với cả giờ mà bà không ăn, lát quá bữa, ba mẹ gọi tới thì sao? Hai người đó mà gọi tới, chuyện em nhập viện coi như khỏi giấu luôn đấy! Bộ bà muốn hai ông bà lo sốt vó nữa hả?”

Nghe thằng em nhắc đến ba mẹ đã vất vả cả đời vì bọn họ, Tấn Tĩnh liền cụp mắt xuống, cuối cùng cô cũng nhượng bộ theo ý hắn.

“Được rồi. Thế giờ chị dẫn Hà Lạc đi ăn trước. Có gì thì mi gọi chị ngay nhé!”

Cô nàng vừa rời khỏi phòng bệnh, Tấn Viễn lập tức buông xuống quả táo, rồi cúi người ho khan như thể muốn nôn hết mọi thứ ra ngoài.

Vì tác dụng phụ của thuốc đặc trị quá mạnh, nên hễ mỗi lần uống xong, hắn đều khó chịu mấy ngày liền. Nếu không phải trong trường hợp bất khả kháng, thì hắn sẽ không bao giờ uống thuốc đó.

Giờ thì ăn gì cũng chỉ thấy mắc ói.

Hắn vừa cố đè nén cơn buồn nôn, vừa chậm rãi gặm hết quả táo.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt ở bàn bên cạnh bỗng sáng lên liên tục, chuông tin nhắn reo vang từng tiếng dồn dập.

Tấn Viễn khẽ ngập ngừng.

Điện thoại hắn đã im lặng suốt mấy ngày nay, lâu lắm rồi mới lại náo nhiệt đến thế. Đột nhiên nhận được một tràng tin nhắn dồn dập liên tục, hắn nhất thời còn thấy hơi không quen.

Hắn ngậm miếng táo trong miệng, với tay lấy điện thoại qua xem.

Người đàn ông vốn ghost hắn thời gian qua, hôm nay lại nhiệt tình đến lạ.

Giang Hạc: [Viện Viện à, em có đó không?]

Giang Hạc: [Chọc chọc 👉🏻 👉🏻 em.]

Giang Hạc: [Mèo con say hi~ .]

“…”

Tấn Viễn suy nghĩ một chút rồi chậm rãi trả lời.

Viện: [Có chuyện gì sao anh?]

Giang Hạc: [Em vẫn đang làm à?]

Viện: [Ừm.]

Giang Hạc: [Mấy giờ em xong? Hôm nay anh đến đón em nhé?]

Tấn Viễn lại cắn thêm một miếng táo, mày đẹp khẽ nhíu lại.

Tin nhắn đòi gặp mặt này xuất hiện quá đột ngột, khiến hắn hơi có chút hoang mang.

Không phải anh đang ghost hắn à, sao nay tự nhiên đòi gặp mặt rồi?

Viện: [???]

Viện: [Có việc gấp gì hả anh?]

Giang Hạc: [Ừm. Đúng là có chút chút… Nên anh muốn gặp trực tiếp để nói với em.]

Hàng mi của Tấn Viễn khẽ rũ xuống.

Viện: [Vậy à… nếu được thì nhắn trên WeChat luôn đi anh, nay em tăng ca rồi.]

Giang Hạc: [Không sao.]

Giang Hạc: [Anh đợi em tan làm được mà.]

Lực cắn táo của Tấn Viễn bỗng trở nên mạnh hơn một chút, như thể nghiếng răng nghiếng lợi.

Viện: [Em tăng ca muộn lắm.]

Viện: [Đừng đợi em.]

Viện: [Có gì thì nói trên WeChat luôn đi. Em cũng đang bận.]

Giang Hạc: [À… vậy cũng được.]

Giang Hạc: [Nói ở đây cũng ổn, chỉ là anh thấy cách này có vẻ không tôn trọng em lắm.]

Tấn Viễn mím môi, sau đó nhắn tin hồi đáp.

Viện: [Không đâu anh.]

Viện: [Nói chuyện quanh co lòng vòng thì mới là không tôn trọng.]

Viện: [Nên anh cứ việc nói thẳng đi.]

Hắn gần như cũng đoán được Giang Hạc muốn nói gì rồi.

Bỗng lúc này, Tấn Viễn mới thấy tầm quan trọng của mạng xã hội.

Không cần đối mặt với những thứ mình không muốn đối mặt.

Không cần để lộ cõi lòng chân thật của bản thân.

Có thể giả vờ bình thản rút lui, không gây khó dễ cho chính mình, cũng không làm phiền đến người khác.

Giang Hạc: [Ừm…]

Giang Hạc: [Dù anh vẫn thấy nói thẳng ở đây thì hơi thiệt thòi cho em, nhưng anh vẫn muốn bày tỏ lòng mình cho em biết.]

Giang Hạc: [Viện Viện à, sau lần đầu gặp nhau, anh có cảm giác em là một cô gái rất đặc biệt, rất cá tính. Em mang lại một năng lượng vô cùng thú vị và cuốn hút.]

Giang Hạc: [So với em, anh chỉ là một gã đàn ông cứng ngắt, lại tẻ nhạt. Thậm chí là lạc hậu đến mức chẳng mấy khi tiếp xúc với những thứ mới mẻ của giới trẻ.]

Tấn Viễn cầm quả táo trong lòng bàn tay, hắn bất giác siết chặt lấy nó.

Giang Hạc: [Nhưng anh vẫn muốn nói cho em biết rằng… anh thích em.]

Giang Hạc: [Anh thích sự đặc biệt của em, thích bản tính thẳng thắng của em, cũng thích cả những điều thú vị xuất phát từ chính con người em nữa.]

Giang Hạc: [Những thứ đó, xuyên suốt ba mươi năm qua anh chưa từng nếm trải.]

Giang Hạc: [Có lẽ vì anh sống quá khuôn khổ, quá lý trí… nên sự xuất hiện của em, mang theo cám dỗ trí mạng đối với anh vậy. Chỉ trong chớp mắt, nó đã kéo anh chìm sâu đến mức, chẳng còn cách nào thoát ra.]

Tấn Viễn nhìn từng dòng tin nhắn, đầu ngón tay của hắn khẽ run lên.

Giang Hạc: [Sau lần gặp gỡ ngày hôm ấy, anh đã suy nghĩ rất nhiều và cũng tự mình chuẩn bị rất nhiều thứ.]

Giang Hạc: [Cho đến hôm nay, anh mới cảm thấy mình đã chuẩn bị đủ để nói những lời này với em.]

Giang Hạc: [Viện Viện à, anh thật sự rất cảm ơn ông trời, vì đã để anh gặp em giữa hàng tỉ người.]

Giang Hạc: [Cả đời này, chúng ta có thể gặp được rất nhiều người khiến ta rung động.]

Giang Hạc: [Nhưng trái tim anh… chỉ bắt đầu rộn ràng như thế kể từ khi gặp em.]

Giang Hạc: [Mà hình như nó cũng đã ký thác bản thân mình ở nơi em mãi rồi, nên không thể xê dịch được nữa.]

Hàng mi Tấn Viễn khẽ động, ánh mắt của hắn dừng rất lâu trên màn hình.

Giang Hạc: [Anh rất vui vì những xúc cảm lạ lẫm này của mình.]

Giang Hạc: [Bởi vì trong biển người ngoài kia, phần lớn đều chấp vá để ở bên nhau một cách tạm bợ.]

Giang Hạc: [Còn tình cảm của anh với em thì không phải vậy.]

Giang Hạc: [Anh là thật lòng thích em, thật lòng muốn ở bên em, nên mới có cảm giác này.]

Giang Hạc: [Cảm giác ấy giống như, anh dùng cả đời mình, chỉ để đợi em xuất hiện.]

Giang Hạc: [Và hôm nay, cuối cùng anh cũng đợi được em… Chỉ có thể là em.]

Tấn Viễn cắn môi dưới, cổ họng của hắn khẽ nghẹn ngào.

Tin nhắn cuối cùng rất lâu sau đó mới được gửi qua.

Giang Hạc: [Vậy nên, Viện Viện à… Làm bạn gái anh nhé?]

309 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading