
Chương 29: Cũng tốt
Vừa bước chân vào nhà, thứ chào đón Tấn Viễn không phải cơm nóng canh ngọt, mà là cảnh Tấn Tĩnh đang ngồi chễm chệ trên sofa, tay ôm gối trước ngực, và mắt thì nhìn chằm chằm hắn bằng nét mặt kỳ quái.
Tấn Viễn đổi sang dép lê rồi thong thả bước vào bên trong. Hắn tiện tay vơ lấy chiếc áo khoác mỏng choàng lên người, sau đó hỏi thẳng cô chị:
“Bà làm sao đấy?”
“Em còn hỏi chị bị làm sao à?” Tấn Tĩnh trợn tròn mắt, giọng đầy vẻ khó tin.
“Tự em phải biết hôm nay bản thân vừa làm trò gì chứ!?”
“Em có làm gì đâu, chỉ ra ngoài đi dạo xíu thôi mà.” Tấn Viễn đi tới trước gương, rút khăn giấy tẩy trang lau lớp makeup trên mặt.
“Chỉ đi dạo chút thôi á hả?” Tấn Tĩnh bật dậy khỏi sofa, đi thẳng tới trước mặt hắn, giọng điệu nâng cao hẳn mấy tone.
“Dạo tới mức leo hẳn lên hot search Weibo luôn ha?”
“Hot search gì bà? Em không biết.” Hôm nay cả ngày hắn chưa đụng tới điện thoại, nghe vậy liền quay đầu nhìn cô chị đầy khó hiểu.
“Này này, bây coi đi.” Tấn Tĩnh mở điện thoại rồi đưa thẳng ra trước mặt hắn.
Đập vào mắt đầu tiên là một tiêu đề cực kỳ câu view.
[Chấn động! Nữ thần giáng thế tại Quảng trường Thế Mậu!!!]
Bên dưới còn đính kèm mấy tấm ảnh chụp lén khá mờ. Tuy không thấy rõ chính diện, nhưng góc nghiêng xinh đẹp cùng vóc dáng cao ráo mảnh khảnh của Tấn Viễn lại hiện lên rõ đến mức không thể nào rõ hơn.
Vì có đám đông xung quanh làm nền, nên với chiều cao nổi bật cùng làn da trắng đến phát sáng, Tấn Viễn trông chẳng khác gì một vị nữ thần vừa lạc bước xuống nhân gian.
Bên dưới phần bình luận toàn là tiếng hú hét đòi liếm màn hình, xen lẫn vài icon tan nát cõi lòng.
Tấn Viễn chẳng hứng thú với việc ngắm ảnh mình là bao. Điều duy nhất khiến hắn chú ý, thật ra là hai bức hình cuối cùng, cũng chính là hai bức ảnh mà hắn đang sánh vai cùng Giang Hạc.
Hắn thản nhiên dời mắt, rồi bảo với cô nàng:
“Bà gửi toàn bộ ảnh này cho em đi.”
“Ừm ok.” Tấn Tĩnh thao tác cực nhanh, cô nhấn gửi hết tất cả các bức hình cho hắn xong xuôi thì mới kịp phản ứng.
“Ủa mà khoang! Với tình huống dầu sôi lửa bỏng này mà em còn có tâm trạng bắt chị gửi hình nữa hả?!”
“Không thì sao? Hổng lẽ tui phải ôm bà khóc huhu mới chịu à?” Tấn Viễn tẩy trang xong thì thấy người ngợm nhẹ hẳn. Hắn mở vòi nước rửa mặt, nói một cách bình thản.
“Em đúng là bình tĩnh dữ ha. Không sợ người ta đào luôn gia phả nhà mình à?” Tấn Tĩnh phồng má.
May mà mấy tấm ảnh kia còn biết rõ chừng mực, chỉ dám chụp mấy góc nghiêng với sau lưng của Tấn Viễn. Chứ nếu lộ rõ mặt, thì Tấn Tĩnh dám chắc rằng ba đời gia phả nhà của cô và Tấn Viễn sẽ bị cư dân mạng đào bới đến không còn một mảnh giáp.
Hắn gật đầu, đáp rất thản nhiên:
“Nếu thật vậy thì càng tốt. Kiện họ xâm phạm đời tư, biết đâu tiền bồi thường đủ để em với bà nằm không hưởng thụ tới nửa đời sau thì sao?”
Tấn Tĩnh nghe xong thì cạn lời.
“Bây cũng vuýp thật đấy.” Cô hừ một tiếng rồi đổi chủ đề, sau đó giơ tay chỉ vào Giang Hạc trong bức ảnh. “Em thì chị miễn bàn. Nhưng giải thích đi, người còn lại trong ảnh là sao đây?”
Tấm cô chỉ vừa đúng lúc Giang Hạc đang mở cửa xe cho hắn bước xuống.
Vì ảnh chụp từ xa nên chất lượng hơi nhòe, nhưng động tác của hai người lại rõ ràng vô cùng.
“Sao là sao cái gì?” Tấn Viễn liếc qua một cái, đáp tỉnh rụi. “Em chỉ là đi chơi với bạn thôi mà.”
Tấn Tĩnh vừa nghe xong giọng điệu chắc như đinh đóng cột của thằng em trai, khí thế lập tức yếu đi hẳn:
“Thế sao anh ta lại chu đáo đến mức phải mở cửa xe cho em xuống vậy?”
“Thì dù sao em cũng đang giả làm phụ nữ mà. Bộ bà thấy việc đàn ông đối xử lịch thiệp với phái yếu là chuyện kỳ lạ hả?” Hắn nhìn cô, vẻ mặt khó hiểu.
Tấn Tĩnh nghe xong lời giải thích của Tấn Viễn thì mới thở phào nhẹ nhõm. Cô gãi đầu, vẻ mặt đầy ngượng ngùng:
“Cũng tại em không chứ bộ! Dạo này em cứ lạ lạ sao sao ấy, hôm nay lại còn ăn mặc lẳng lơ đến vậy nữa. Nói thật nha, lúc chị thấy mấy bức ảnh này, chị còn tưởng em thuộc cộng đồng lẩu gà không ấy chứ. Vì crush không đáp lại tình cảm, nên phải giả làm con gái để quyến rũ rồi tiếp cận người ta.”
Tấn Viễn: “…”
“Bà bớt coi mấy bộ phim ngôn tình ba xu dùm em.” Hắn cúi mắt nhìn chị gái, giọng nói chân thành đến lạ.
“Với lại em thấy bà cũng không cần uống thêm sữa hạt làm gì đâu. Trước giờ em thấy bà nạp bao nhiêu đồ bổ béo vào người rồi, thế mà IQ vẫn chẳng nhúc nhích. Thôi bỏ đi cho tiết kiệm tiền.”
“THẰNG QUỶ TẤN VIỄN!!! Ý em là chị ngu đúng không?!” Tấn Tĩnh tức đến phát điên với thằng em trai bên ngoài đẹp đẽ, bên trong độc địa của mình.
“Ủa, em có nói bà ngu đâu.” Hắn vừa thản nhiên đáp, vừa đẩy cửa phòng mình ra để bước vào trong. “Em chỉ thấy chỉ số thông minh của bà hơi lệch tủ một chút thôi.”
Tấn Tĩnh chộp ngay chiếc gối ôm ném thẳng sang, miệng gào to:
“Thế thì khác quái gì đâu!”
Nhưng Tấn Viễn đã kịp lách vào phòng trước một bước, chiếc gối chỉ đập bốp vào cánh cửa rồi rơi xuống đất.
Chọc tức bà chị xong, điện thoại hắn đúng lúc phát ra một tiếng ‘ting’.
Là tin nhắn của Giang Hạc hỏi hắn đã về tới nhà an toàn chưa.
Khóe môi Tấn Viễn khẽ cong lên. Hắn nhắn trả lời, tiện thể dặn anh lái xe cẩn thận, rồi mới cầm đồ đi tắm.
Tắm xong, Tấn Viễn đi đến mở ra ngăn bí mật trong tủ quần áo; hắn lấy ra chiếc túi laptop được cất kỹ bên trong rồi ôm ra phòng khách.
Tấn Tĩnh vừa nhìn thấy chiếc túi laptop màu xám trong tay hắn, cơn giận lập tức bay sạch.
“Ồ, cuối cùng em cũng chịu cho bảo bối xuất cung rồi à?”
Cô biết rõ thằng em mình quý chiếc laptop này đến mức nào. Hồi mới mua về, chỉ những lúc thật cần thiết hắn mới lấy ra dùng. Mà đã dùng thì tuyệt đối cấm người khác chạm vào. Ai lỡ đụng thử một cái, mặt hắn lập tức chù ụ ngay, cứ như có kẻ nào gan to dám sờ vào vợ hắn vậy.
“Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à?”
“Em chỉ muốn kiểm tra xem nó có bị rỉ sét chưa thôi.” Tấn Viễn đặt laptop xuống bàn. “Tiện thể đánh thêm vài mã code nữa.”
Tấn Tĩnh nghe vậy liền hiểu ngay, cô mở miệng hỏi:
“À, em lại có ý tưởng nào mới cho cái app kia hả?”
“Ừm.”
“Vậy em làm gì làm đi, chị phắn đây.” Thấy hắn chuẩn bị vào trạng thái làm việc, cô nàng cũng biết điều đứng dậy.
Đúng lúc ấy, từ trong túi laptop rơi ra một mảnh vải nhỏ.
“Ê, đồ của em bị rơi kìa.”
Tấn Viễn cúi xuống nhìn, sắc mặt đổi khác chỉ trong chớp mắt. Hắn nhanh như cắt cúi người nhặt lên, rồi lập tức nhét nó vào túi quần.
Tấn Tĩnh nheo mắt.
Thằng oắt này hơi lạ à nha.
Bị người ta đăng ảnh khắp cõi mạng còn chẳng thấy hắn cuống cuồng chút nào, vậy mà chỉ một mảnh vải nhỏ lại khiến hắn hoảng hốt đến thế sao?
Càng nghĩ càng thấy khả nghi.
“Tấn Viễn, em nói thật đi. Cái gì đó?” Cô áp sát lại, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Giọng hắn vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Khăn lau máy tính thôi.”
“Thật không? Cho chị xem thử.” Tấn Tĩnh bán tín bán nghi.
Tấn Viễn đang định lấy ra, ánh mắt lại chợt dừng lại trên mặt cô chị.
“Dạo này bà quên bôi kem dưỡng mắt à?”
“Hả?”
“Khóe mắt bà có nhiều nếp nhăn lắm đấy.”
“Cái gì cơ?!”
Tấn Tĩnh hoảng hồn, lập tức đưa tay sờ sờ khóe mắt của mình.
“Không thể nào, ngày nào chị mi cũng massage đàng hoàng mà!”
“Em nói thật đấy. Bà ra soi gương đi,” Hắn gật đầu chắc nịch.
Tấn Tĩnh bị hắn dọa tới mức quay đầu chạy thẳng vào phòng tắm.
Đợi cô đi khuất, Tấn Viễn mới thở phào một hơi. Hắn lấy ra chiếc khăn vuông nhỏ từ trong túi quần, sau đó cẩn thận vuốt phẳng từng nếp gấp, xếp lại chỉnh tề và bỏ vào lại túi laptop.
Xong xuôi hắn mới cầm điện thoại lên nhìn.
Tin nhắn hỏi thăm Giang Hạc đã về chưa vẫn chưa được anh trả lời.
Suy nghĩ một lát, hắn nhắn thêm một tin nữa.
Viện: [Anh về tới nhà chưa ạ?]
Đợi mãi mà vẫn không thấy anh hồi âm, Tấn Viễn mới đặt điện thoại xuống và mở laptop ra để bắt đầu đánh code.
Sáng hôm sau, Tấn Tĩnh ngáp ngắn ngáp dài định đi vào nhà tắm để rửa mặt. Ngờ đâu, cô nàng vừa thấy cảnh tượng ngoài phòng cách liền bị doạ cho tỉnh ngủ.
Tấn Viễn vẫn ngồi trước laptop, đầu ngón tay trắng nõn của hắn vẫn gõ cạch cạch lên bàn phím. Đôi mắt của hắn đỏ hoe, phía bên cạnh còn chất một đống vỏ kẹo đã bị hắn ăn sạch.
Tấn Tĩnh hốt hoảng chạy tới.
“Bộ bây muốn chết hả?”
“Không sao. Còn xíu nữa là em xong rồi.” Giọng hắn đã khàn đi, nhưng tinh thần lại khá tốt.
Tấn Tĩnh lẩm bẩm:
“Làm cái gì mà liều mạng dữ thần vậy trời…”
Cô chỉ buột miệng than một câu, vốn dĩ Tấn Tĩnh cũng chẳng hiểu hắn đang làm gì.
Ai ngờ ngay giây tiếp theo, Tấn Viễn gõ xuống laptop phím cuối cùng, click chuột hai cái rồi xoay màn hình về phía cô nàng.
“Làm cái này này.”
Màn hình bỗng chốc tối đen. Sau đó, một tiếng ting khe khẽ vang lên, giữa nền đen đột nhiên xuất hiện một cánh cửa nhỏ.
Cánh cửa chậm rãi mở toang, một nhân vật hoạt hình từ bên trong bước tới. Cô bé mặc đúng bộ đồ hôm qua Tấn Viễn mặc, gương mặt nhìn kỹ còn có vài nét hao hao giống hắn.
Cô nhóc lon ton đi đến trước mặt họ, rồi ngoan ngoãn cúi chào Tấn Tĩnh.
Bên cạnh cô bé còn hiện ra một bong bóng thoại:
[Xin chào cả nhà, con tên là Viện Viện ạ~]
Tấn Tĩnh chớp mắt nhìn nhân vật đồ hoạ cực kỳ giống Tấn Viễn này, trong lòng không ngừng hú hét: Má ơi, dễ thương muốn xỉu luôn á.
Nhưng rất nhanh, cô nàng đã hoàn hồn, sau đó quay sang nhìn em trai.
“Đừng nói với chị là em thức trắng đêm… chỉ để làm cái này thôi nha?”
“Không chỉ mỗi cái này đâu.”
Tấn Viễn khẽ cười, rồi nói với cô nhóc trong chiếc máy tính:
“Viện Viện, con mau xoay một vòng, rồi lộn mèo một cái, làm nũng làm nịu cho chị gái trước mắt xem đi.”
Cô nhóc nghe xong lập tức xoay tròn tại chỗ, sau đó lộn mèo một vòng, rồi cuối cùng mới chớp mắt làm biểu cảm đáng yêu nhìn Tấn Tĩnh.
“Trời ơi, con nhóc dễ thương quá!”
Tấn Tĩnh ngay lập tức bị đốn tim ngay tại chỗ, cô nàng hơi nuốt nước miếng hỏi Tấn Viễn:
“Em định tạo ra một bé *pet desktop mà có tính năng nói chuyện hả? “
(Thú cưng desktop = dịch từ 桌宠 (desktop pet). Là mấy nhân vật hoạt hình nhỏ nhỏ sống trên màn hình máy tính, chạy nhảy, tương tác, đáng yêu kiểu mascot.)
“Không chỉ thế. Nhưng do thời gian có hạn, nên em tạm thời chạy thử bản demo coi như nào.”
“Chị thấy thế này đã đỉnh lắm rồi. Sau này em nâng cấp tiếp là được thôi.” Tấn Tĩnh nhìn màn hình một cách mê mẩn.
“Ừm.” Tấn Viễn đáp một tiếng; hắn như nhớ ra gì đó, cầm điện thoại lên nhìn.
Tin nhắn tối qua vẫn chưa được hồi âm.
Hắn cau mày, nhắn thêm:
Viện: [Giờ này anh còn chưa tới nhà sao?]
Giang Hạc trả lời rất nhanh.
Giang Hạc: [Anh về rồi. Đang bận chút.]
Lần này anh hồi âm nhanh hơn thật. Chỉ là giọng điệu có phần lạnh nhạt hơn hẳn những ngày trước.
Tấn Viễn nhắn lại:
Viện: [Vậy anh làm việc đi, em không làm phiền anh nữa.]
Giang Hạc chỉ đáp gỏn lọn.
Giang Hạc: [Ừm.]
Tấn Viễn tắt màn hình, rồi ánh mắt của hắn dần trầm xuống.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, mấy ngày sau đó, Giang Hạc dường như thay đổi hẳn.
Trước kia anh còn chủ động nhắn tin thân thiết với hắn, còn giờ hắn nhắn mười lần thì tám lần nhận được câu ‘đang bận’, hai lần còn lại chưa nói tới mười câu thì anh đã biến mất hút.
Tấn Viễn sớm đã đoán trước được kết cục này.
Lần gặp mặt hôm đó, vì hắn diễn xuất quá lẳng lơ, đã vậy còn chòng ghẹo anh quá mức, nên khiến anh sợ hãi cũng là chuyện bình thường.
Nhìn kiểu nào thì trông dáng vẻ của hắn cũng không hề giống người con gái nhà lành. Khác một trời một vực so với tiêu chuẩn bạn đời của anh.
Vả lại, hắn cùng Giang Hạc vốn dĩ không sống cùng một thế giới.
E là, bao nhiêu thiện cảm mà hắn đã tích lũy trước đó… chắc giờ cũng tan tành hết cả rồi.
Đến hiện giờ mà Giang Hạc vẫn còn nhắn tin với hắn, chắc có lẽ vì nể tình hắn từng “quan tâm chăm sóc” anh mà thôi.
Vì vậy, Tấn Viễn cũng không còn động tới thùng trà gừng anh tặng nữa. Thay vào đó, hắn pha lại gói đường glucose mà mình bỏ xó độ mấy tuần nay.
Khi thứ nước nhạt nhẽo và vô vị ấy trôi xuống cổ họng, Tấn Viễn nghĩ… ừ thì thế này cũng tốt mà.
Hắn được làm một người bạn của anh trên mạng xã hội và có thể biết được tình hình của anh.
Một mối quan hệ bình bình, không quá quấy rầy cuộc sống của đối phương, nhưng cũng không hẳn là người dưng nước lã.
Đúng như kế hoạch mà hắn dự tính ban đầu.
Hắn thấy tốt mà, thật sự rất tốt…
Chỉ là, hắn vốn đã quen với tách trà gừng ấm ấm ngọt ngọt thơm lừng, giờ bị bắt quay lại với những gói đường glucose đó… nếm kiểu gì Tấn Viễn cũng thấy đắng cả.
309 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply