Giả gái – Chương 20

Chương 20: Tỏ tình

Nụ hôn ấy mang theo hơi thở độc bản của Giang Hạc, dịu dàng nhã nhặn, chỉ vừa chạm nhẹ đã vội rời đi, ấy vậy mà lại để lại dấu vết rất sâu trên môi của Tấn Viễn.

Nụ hôn kia sâu sắc đến mức, mãi cho tới khi Tấn Viễn đã an vị trên máy bay, hắn vẫn còn nhớ rất rõ mùi vị của chiếc hôn ấy. Nó vừa ngây ngô đến chua xót, hoà quyện cùng với hương hoa sơn trà dịu ngọt.

Tựa như hương vị của việc muốn mà chẳng được của hắn trong suốt nhiều năm trời, trong đắng có ngọt, trong đau khổ có hân hoan.

Chỉ khác mỗi chỗ, trước kia hắn chỉ có thể đứng từ xa, chắt chiu từng dư vị hiếm hoi ấy. Còn giờ thì, cơn ngọt ngào kia lại ào ạt tràn vào lòng hắn, thấm nhuần cả thể xác lẫn tâm trí của Tấn Viễn.

Hà Lạc nhìn chằm chằm vào thằng bạn cốt đang không ngừng mỉm cười của mình:

“Có chuyện gì vui hả? Từ sáng tới giờ tao cứ thấy mày cười suốt.”

Ngón tay Tấn Viễn đặt hờ trước môi, vuốt phẳng lại đường cong gần như mất kiểm soát nơi khoé miệng, sau đó bình thản nói:

“Không có gì.”

“Xạo mày, nói dối mà không chớp mắt luôn á. Với cái bộ dạng xuân tâm nhộn nhạo đó của mày mà lại bảo là không có gì, tưởng tao mù chắc?” Hà Lạc cười khẩy.

Hiếm khi Hà Lạc tinh ý đến vậy, Tấn Viễn liền liếc xéo cậu chàng:

“Vậy mày nhìn ra cái gì?”

“Nhìn ra con tim mày chắc đang đập ba đa ba đa bùm chứ còn gì nữa,” Hà Lạc nheo mắt, cậu ta cười đầy ẩn ý. 

“Tối qua mày cũng không về khách sạn, khai thật đi, mày đi lén phén với cô bạn gái mạng của mày phải hong???”

“Bạn gái mạng?” Tấn Viễn khựng lại.

Hà Lạc nói tỉnh bơ:

“Chứ còn gì nữa ba? Mấy ngày nay mày đều ôm điện thoại ăn cơm, đi đường cũng dí mặt vào chat chit, cứ hễ nhận được tin nhắn là cười nguệch ngoạc ra đó. Không phải yêu đương qua mạng thì còn gì nữa?”

Tấn Viễn theo lời của Hà Lạc mà kiểm điểm lại một chút, bộ hắn thể hiện rõ dữ vậy sao?

Mà hình như là đúng vậy thật.

“Không có bạn gái mạng gì ở đây hết. Chỉ là tao đang nói chuyện với một người rất giỏi giang mà thôi,” hắn đáp một cách thản nhiên.

“Giỏi hơn cả mày cơ à?” Hà Lạc lập tức hứng thú.

“Ừ.”

“Ai vậy? Tao biết không?”

“Không quen, cũng không cùng ngành.”

“Vậy mày quen người ta kiểu gì?”

Tấn Viễn cụp mắt, tằng hắng giọng:

“Cơ duyên xảo hợp thôi. Mà mày định hỏi tới bao giờ?”

Hà Lạc cười hì hì:

“Tao tò mò thôi mò, không biết ai lại có bản lĩnh khiến mày không ăn không ngủ. Đã vậy mày còn bỏ bê cả hội chị em cây khế của bọn mình. Viện Viện à, người nào mà còn quan trọng hơn cả tụi tao thế?”

Cũng là hai chữ “Viện Viện”, mà nghe từ miệng người khác thốt ra, cả người Tấn Viễn liền cứng đờ khó chịu.

Giọng gọi cũng không dịu dàng như Giang Hạng, cũng không gợi cảm như Giang Hạc, cũng không khiến tim hắn đập rộn ràng như Giang Hạc. 

Chẳng những thế, còn làm hắn thêm khó chịu nữa là khác.

Hắn nhíu mày:

“Từ nay về sau, cấm tụi bây gọi tao bằng tên này.”

Nói xong, hắn liền lấy điện thoại ra, đổi tên nhóm từ【3-3 Chị Em Cây Khế】thành【3-3 Những Đấng Mày Râu】.

Lạc Lạc không phải Lạc Lạc: [Lại phát rồ gì thế này?]

Gia Gia tương đương Giai Giai: [Ồ, cuối cùng cũng sửa.]

Kha Kha vẫn là Kha Kha: [Bộ có biến gì à?]

Tấn Viễn chính là Viện Viện: [Từ giờ đừng gọi tao bằng biệt danh nữ nữa. Tao cũng không gọi tụi mày như vậy. Mỗi người tự sửa nickname đi.]

Lạc Lạc không phải Lạc Lạc: [Vì sao?]

Gia Gia tương đương Giai Giai: [Tao thì sao cũng được.]

Kha Kha vẫn là Kha Kha: [Làm gì căng vậy trời?]

Tấn Viễn không giải thích.

Hắn chỉ ném vào nhóm một bao lì xì.

[Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn đã lì xì: 3000]

Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Từ giờ ai gọi sai tên tao, phạt một 100 tệ. Thằng nào không đóng thì mời rời nhóm.]

Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Ô kê la luôn, đại ca.]

Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Ô kê la nha, đại ca.]

Chậu vàng rửa tay Phùng Kha: [Ô kê la, đại ca]

Giải quyết xong chuyện này, Tấn Viễn cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn đi. Vừa thả lỏng được một chút, hắn chợt nhớ ra vì tối hôm qua mải lo chăm sóc cho Giang Hạc, nên quên bẵng việc chuyển tiền.

Hắn mở app ngân hàng, nhập số tài khoản quen thuộc, vừa định nhấn chuyển khoản thì chợt dừng lại. 

Ngẫm nghĩ một hồi, hắn lại thêm vào một số 0.

Dù sao tâm trạng của hắn hôm nay phá lệ rất vui vẻ.

Coi như là tích góp thêm tí tình yêu với anh vậy~.

Hà Lạc vốn còn định hỏi vì sao Tấn Viễn đột nhiên cấm tiệt cái tên “Viện Viện” kia, nhưng dù sao tiền cũng đã vào tay, nên cậu chàng đành nuốt lại mọi nghi hoặc.

Mà thôi kệ, có tiền là được.

Vừa thuận lợi chốt xong hợp đồng, Trần Hàm cũng hào sảng phê hẳn hai ngày nghỉ phép cho nhóm Tấn Viễn. Cô bảo bọn họ về nhà nghỉ ngơi dưỡng sức, rồi hẳn quay lại làm việc.

Không cần quay lại công ty để chấm công, Tấn Viễn liền mừng rỡ như được đại xá. Chào tạm biệt mọi người xong, hắn liền kéo vali đi thẳng về nhà, rồi chuẩn bị ngủ bù.

Hắn thức trắng cả đêm hôm qua, đã vậy vừa về khách sạn hắn đã phải thu dọn hành lý chạy ra sân bay. Có thể ráng lếch được đến giờ mà vẫn chưa hạ can xi, đều là dựa vào tâm trạng tốt đẹp của hắn ngày hôm nay.

Về đến nhà, rửa mặt đánh răng xong xuôi, hắn quăng mình lên giường, vừa nhắm mắt một cái là trời đất tối sầm.

Hắn ngủ một giấc thẳng tới khoảng ba giờ chiều.

Tấn Viễn vừa tỉnh dậy, cả tinh thần và cơ thể đều sảng khoái hiếm thấy. Hắn mở một hộp sữa bò, vừa uống vừa mở điện thoại.

Quả nhiên, trên màn liền hiện lên bão noti tin nhắn, toàn bộ đều là của một người nào đó.

Hắn liếm đi bọt sữa còn vương trên khoé môi, rũ mắt đọc từng dòng tin nhắn khâm hỏi sốt ruột của Giang Hạc.

Dù hắn rất muốn thừa nhận, nhưng cuối cùng vẫn dằn xuống trong lòng. Đầu ngón tay gõ nhẹ lên màn hình, chỉ gửi lại đôi ba câu hồi âm.

Viện: [Không phải em.]

Lúc Giang Hạc tỉnh lại, thời gian cũng đã đến dắt trưa.

Việc đầu tiên anh làm là lao xuống giường, chân trần chạy đi khắp phòng để tìm Viện Viện.

Lúc phát sốt, dù đầu óc của anh có mơ hồ, không tỉnh táo đi nữa, nhưng anh vẫn rõ ràng cảm nhận được có người hết lòng săn sóc cho anh.

Ngay cả khi không nhìn rõ mặt, thì anh vẫn chắc bẩm rằng người đấy chính là người mà anh hằng mong nhớ trong lòng.

“Giang tổng, ngài đang làm gì vậy?” Ngay lúc Phùng Du dẫn nhân viên khách sạn vào phòng, vừa thấy Giang Hạc chạy chân trần lật tung từng ngóc ngách, liền không nhịn được hỏi.

Giang Hạc dừng lại, đáp rất khẽ:

“Tôi đang tìm người tối qua chăm sóc tôi. Cô có thấy em ấy không?”

Phùng Du lắc đầu:

“Tôi không thấy.”

Tối hôm qua, sau khi chốt xong deal lớn với bên Bác Việt xong, thì khi cô về khách sạn cũng đã gần mười hai giờ. Trùng hợp thế nào mà lại đụng mặt nhân sự bên công ty khoa học kỹ thuật Tân Vũ trong thang máy, bọn họ cũng đang chuẩn bị đi karaoke.

Nhớ tới nhiệm vụ Giang Hạc giao cho mình, với ý định muốn tìm hiểu thêm ngọn ngành, nên cô cũng đành đi theo cùng.

Nào ngờ bên phía Tân Vũ lại quá nhiệt tình, bọn họ kéo cô lại nói chuyện mãi tới tận năm giờ sáng mới tan tiệc. Lúc quay về, cô mới hay được tin Giang Hạc bị sốt mê mang từ nhân viên khách sạn, suýt nữa là bay mất ba hồn bảy vía của cô nàng.

May mà có một người tự xưng là bạn của Giang Hạc kịp thời xuất hiện.

Nếu không, Phùng Du thật sự không dám tưởng tượng, sếp tổng của cô nàng sẽ thành như thế nào nữa.

Giang Hạc khẽ hỏi, giọng mang theo chút mất mát:

“Em ấy đi rồi sao?”

“Chắc là đi rồi. Ít nhất là từ khi tôi đến tới giờ, tôi không thấy ai ở trong phòng cả,” Phùng Du thành thật đáp.

Giang Hạc khó hiểu hỏi lại: 

“Sao em ấy lại đi?”

Này thì làm sao Phùng Du biết được. Cô nàng nghi hoặc nhìn anh:

“Thưa sếp, người đó không phải bạn của ngài sao? Chẳng phải ngài hỏi thẳng cậu ta là biết ngay sao?”

Lời nhắc của Phùng Du khiến Giang Hạc khựng lại. Anh cầm điện thoại lên xem, quả nhiên trên màn hình vẫn còn nguyên tin nhắn cầu cứu mà anh đã gửi nhầm tối qua, cùng với hàng loạt tin nhắn thoại mà đối phương đã gửi trả lại cho anh.

Càng nhìn, Giang Hạc càng chắc chắn; người chăm sóc anh cả buổi tối hôm qua chính là Viện Viện.

Anh lập tức gửi tin nhắn cho cô nàng mà không kịp suy nghĩ.

Giang Hạc: [Sao cô rời đi gấp thế?]

Giang Hạc: [Bộ có việc gì gấp sao?]

Giang Hạc: [Nếu thấy được tin nhắn thì trả lời tôi nhé.]

Đầu bên kia vẫn chưa còn có tin nhắn hồi âm, nên Giang Hạc mới bất đắc dĩ đi ăn chút gì đó trước.

Cơm nước xong xuôi, bác sĩ khách sạn lại đến kiểm tra nhiệt độ cho anh, rồi lại tiếp tục truyền dịch.

Vì không thấy Tấn Viễn đâu, nên vị bác sĩ ấy còn thuận miệng hỏi một câu:

“Ơ hay, cái cậu xinh trai kia không ngủ ở lại đây tối qua à?”

“Cậu – Xinh – Trai?”

Giang Hạc chậm rãi lặp lại ba chữ ấy, tim anh bỗng trầm xuống. Anh nhìn bác sĩ, giọng hơi khàn đi:

“Người tối qua chăm sóc tôi là một người đàn ông sao?”

“Đúng vậy.” Vị bác sĩ treo túi truyền dịch lên, còn nhấn mạnh thêm vài câu, “Cậu ấy không chỉ đẹp người, mà còn đẹp nết nữa. Cậu ấy săn sóc cho cậu rất kỹ đấy.”

Giang Hạc ngẩng đầu, lại hỏi một lần nữa, như thể sợ bản thân nghe nhầm:

“Bác chắc chắn người hôm qua chăm sóc cho tôi là đàn ông sao?”

“Tôi chắc mà, như đinh đóng cột.”

Tim Giang Hạc khẽ run.

Vậy người tối qua không phải Viện Viện sao?

Anh không tin.

Giang Hạc mím chặt đôi môi tái nhợt, cầm điện thoại lên, gửi thêm một tin nhắn.

Giang Hạc: [Người chăm sóc tôi tối qua, là cô sao?]

Mỗi một giây trôi qua, đối với Giang Hạc cứ như thể là cả thế kỷ.

Cuối cùng, màn hình điện thoại của anh cũng ‘ting!’ lên một tiếng, nhưng câu trả lời của đối phương lại khiến lòng anh lạnh hẳn.

Viện: [Không phải em.]

Vậy người tối qua là ai?

Rõ ràng anh nhớ rất rõ, đầu ngón tay của mình có chạm vào khuyên tai của Viện Viện, hai chiếc khuyên hình bông hoa sơn trà nhỏ xíu, giống hệt con người của cô vậy, thuần khiết và thơm ngát.

Anh vẫn còn nhớ xúc cảm xuyến xao còn sót lại nơi đầu ngón tay, nhớ như in giọng nói của cô ấy ở bên tai, thậm chí trên môi vẫn như còn vương dư vị ngọt ngào từ đôi môi cô.

Sao có thể không phải là em chứ?

Giang Hạc nhắm mắt lại, lồng ngực của anh trở nên khổ sở vô cùng.

Chỉ là mơ thôi sao?

Dẫu vậy, hà cớ gì lại có một giấc mơ chân thật đến mức đó chứ?

Chân thật đến mức như thể đã từng xuất hiện trong thực tại.

Ngay lúc ấy, điện thoại của anh lại rung lên.

Viện: [Tuy không phải em, nhưng thật ra là do em nhờ bạn mình đến để chăm anh hộ em.]

Viện:  [Giờ anh ổn chưa ạ?]

Viện: [Anh không biết đâu, tối qua nhận được tin nhắn của anh em sợ gần chết đi được 😭 Em tìm mãi mới nhờ được một cậu bạn cũng đang ở thành phố A, ghé sang chăm sóc anh giúp em.]

Tiếng thông báo kéo Giang Hạc ra khỏi cơn hụt hẫng. Nhìn khung chat gần như tràn ngập sự quan tâm của cô nàng, trong lòng anh chảy qua một dòng nước ấm áp.

Dù gì người thật cũng đang ở đây, ngay trước mặt anh cơ mà.

Anh tội tình gì phải níu kéo một giấc mộng mơ hồ chứ?

Tương lai của bọn họ còn dài, giữa hai người sẽ còn nhiều những cái đụng chạm thân mật hơn thế nữa.

Giang Hạc: [Giờ tôi đỡ hơn nhiều rồi.]

Giang Hạc: [Cảm ơn cô. Tối qua tôi cũng phiền cô lắm rồi đúng không?]

Giang Hạc: [À, có gì cám ơn bạn cô giúp tôi nhé, có dịp gì rảnh thì tôi sẽ mời cậu ấy một bữa.]

Viện: [Không có gì đâu ạ, anh không sao là tốt rồi.]

Giang Hạc: [Ừm.]

Tin nhắn vừa gửi đi, anh dừng lại một để hít một hơi thật sâu.

Rồi nghiêm túc gõ thêm.

Giang Hạc: [Với lại… Viện Viện à.]

Viện: [Dạ?]

Giang Hạc nhắm mắt một giây, rồi mới mở ra, ánh nhìn dịu dàng lẫn kiên định.

Giang Hạc: [Đợi anh về thành phố S rồi, mình cùng ăn một bữa nhé?]

Viện: [Hửm???]

Giang Hạc gõ từng chữ rất chậm, rất chắc.

Giang Hạc: [Nói cái này ở trên WeChat thì có hơi đường đột. Nhưng giờ thì mình cũng chỉ có thể liên lạc với nhau ở đây thôi.]

Giang Hạc: [Nói ra có thể em sẽ không tin. Vì chúng ta chỉ mới gặp gỡ chỉ mười ngày hơn và cũng chưa từng gặp mặt.]

Giang Hạc: [Nhưng em khiến anh rung động mất rồi, không kiềm được mà thích em.]

Giang Hạc: [Đáng lẽ những lời này phải nói trực tiếp với em, nhưng đến tận mấy ngày nữa anh mới về lại thành phố S.]

Giang Hạc: [Lâu quá, nên anh không chờ được. Anh chỉ có thể mạnh dạn mà nắm lấy cơ hội của mình, xin lỗi em.]

Giang Hạc: [Đợi anh về, anh sẽ nghiêm túc xin lỗi em lần nữa, được không?]

Giang Hạc: [Anh thích em.]

Giang Hạc: [Rất muốn, rất muốn gặp em.] 

Giang Hạc: [Nên là, mình gặp nhau nhé?]

Okay tỏ tình rồi đó, nên tôi đổi xưng hô của anh nhà lun nho :) giờ thì mời đoàn mình di chuyển sang giai đoạn ăn đường trộn thuỷ tinh của Giang tổng cùng bé chồng nhỏ của anh ấy 😌 là đường trộn thuỷ tinh real đấy :)))

309 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading