Giả gái – Chương 19

Chương 19: Chăm sóc

Tấn Viễn cũng không rõ liệu trợ lý của Giang Hạc có phát hiện ra điều gì bất thường rồi dẫn bác sĩ tới xử lý cho anh hay chưa. Hay là chính anh đã kịp nhận ra mình gửi nhầm tin nhắn cho người khác, nên đã tự liên lạc bác sĩ đến kiểm tra cũng không chừng.

Hắn chỉ biết một điều, lúc này hắn hoàn toàn không liên lạc được với Giang Hạc. 

Trước khi có được tin tức xác thực, hắn không dám dùng suy đoán để đánh cược, huống chi… hắn cũng không đánh cược nổi.

Tấn Viễn vội vàng quay lại chào tạm biệt Trần Hàm và Hà Lạc, sau đó hắn lập tức bắt taxi chạy thẳng đến khách sạn nơi Giang Hạc đang ở. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải tận mắt nhìn thấy anh ấy, thì mới có thể yên tâm.

Vừa tới nơi, Tấn Viễn đã nhìn thấy Phùng Du vừa cười cười nói nói cùng với đoàn người của Cao Tân Vũ, vừa bước ra khỏi sảnh khách sạn. Sau đó bọn họ liền leo lên chiếc xe đưa đón riêng, nhanh chóng rời đi trong màn đêm. Có vẻ như là cô nàng không hề hay biết gì về tình trạng của sếp mình thì phải.

Chuyến công tác lần này, Giang Hạc chỉ mang theo đúng một người trợ lý, đó chính là Phùng Du. Nói cách khác, thì ngoài Phùng Du ra, hoàn toàn không còn ai khác để chăm sóc anh nữa. Giờ Phùng Du không có ở đây, vậy Giang Hạc bị sốt suốt ba tiếng phải làm sao bây giờ?

Tấn Viễn cũng không còn lý trí để suy nghĩ thêm được gì. Hắn vừa đi vừa tìm tòi trên điện thoại những tiệm thuốc gần đấy, rồi chạy đến từng nơi một để mua thuốc.

Dù sao thì giờ cũng đã trễ lắm rồi, nên đa phần các tiệm thuốc đều đã đóng cửa. Tấn Viễn phải đi một quãng đường rất xa mới tìm được một tiệm thuốc còn mở. Vừa xông vào, hắn đã vội vàng giải thích trạng huống của Giang Hạc với dược sĩ. Lúc lấy thuốc, hắn cũng chẳng kịp xem coi liều lượng có đủ dùng hay không, chỉ ôm đại một bao thuốc to rồi phi thẳng về khách sạn.

Đến quầy lễ tân, Tấn Viễn vội vàng báo tên và số phòng của Giang Hạc:

“Bạn của tôi đang bị bệnh, tôi có thể lên kiểm tra xem anh ấy thế nào được không?”

“Không được đâu ạ, thưa ngài.” Hai nhân viên lễ tân đồng loạt lắc đầu cản lại hắn, “Cần có sự chấp thuận của khách thuê thì ngài mới được vào ạ.”

Nghe vậy thì thái độ của Tấn Viễn lại càng cứng rắn hơn:

“Nhưng anh ấy đang bệnh nặng, rất có thể đã lâm vào hôn mê. Nếu xảy ra chuyện gì, các người có dám chịu trách nhiệm không?!”

Hai vị nhân viên lễ tân nhìn nhau, vẻ mặt ai nấy đều khó xử trước tình huống bất đắc dĩ này. Cho nên bọn họ đành phải gọi quản lý trực ban xuống để giải quyết.

Sau khi nắm rõ sự việc, người quản lý lại xác nhận với Tấn Viễn về thông tin cá nhân và số phòng của Giang Hạc một lần nữa. Sau đó bọn họ mới gọi thử một cuộc lên phòng Giang Hạc, thấy không có ai bắt máy, thì mới đồng ý để Tấn Viễn lên lầu.

May thay, là ở khách sạn này cũng có bác sĩ túc trực 24/24. Sau khi nghe Tấn Viễn trình bày tình huống của Giang Hạc xong, họ đã cử một vị bác sĩ đi chung với hắn.

Cửa phòng khách sạn vừa mở ra, Tấn Viễn vừa nhìn thấy Giang Hạc, bàn tay đang cầm bịch thuốc của hắn liền không ngừng run rẩy. Giang Hạc nằm co ro ở trên giường, cả người anh đỏ bừng vì cơn sốt.

Hắn thật sự không dám tưởng tượng, nếu tối nay Giang Hạc không gửi tin nhắn cho hắn, mà là gửi cho mấy người râu ria khác, thì chuyện gì tồi tệ hơn sẽ xảy ra nữa.

Giờ phút này, hắn chỉ có thể cảm thấy may mắn, may mắn vì anh đã gửi tin nhắn đó cho mình. Người khác có thể bỏ mặc không quan tâm đến Giang Hạc, nhưng hắn thì không.

Bên cạnh đó, hắn cũng cảm thấy áy náy. Áy náy vì bản thân đã không nhìn thấy tin nhắn đó sớm hơn. Vì nếu hắn thấy sớm hơn một chút, có lẽ Giang Hạc đã không phải chịu sự dày vò lâu như vậy.

Tấn Viễn hít sâu một hơi, cố ổn định nhịp thở. Hắn quay sang nhìn bác sĩ đang kiểm tra cho Giang Hạc, nhỏ nhẹ hỏi:

“Tình trạng có nghiêm trọng không thưa bác sĩ?”

Bác sĩ đo nhiệt độ cho anh xong thì thở ra một hơi:

“May là chúng ta tới kịp. Nhiệt độ của cậu ta hiện tại là ba mươi tám độ, chưa đến mức nguy hiểm. Để tôi cho cậu ấy uống hai viên hạ sốt trước đã.”

Tấn Viễn vừa thở phào, nhưng vừa thấy bác sĩ lấy ra vài viên thuốc trong lọ, hắn nhịn không được mà lên tiếng:

“Mấy ngày trước ảnh có uống khá nhiều rượu, dạ dày của ảnh cũng không được tốt lắm… dùng thuốc này có ổn không bác sĩ?”

Bác sĩ vốn định giải thích rằng, nếu Giang Hạc không uống rượu trước khi phát sốt, thì dùng thuốc hoàn toàn không sao cả. Nhưng nhìn vẻ mặt căng như dây đàn của Tấn Viễn, ông lặng lẽ cất thuốc vô lại lọ, rồi đổi sang hai túi truyền dịch cho anh:

“Vậy tạm thời cho cậu ta truyền dịch trước đi.”

“Vâng.”

Tấn Viễn cũng lo rằng trong người Giang Hạc còn cồn, nên mới sợ xung đột với thuốc hạ sốt. Truyền dịch tuy tác dụng chậm hơn tí, nhưng liều lượng kháng sinh khá nhẹ và ít rủi ro hơn cho cơ thể.

Bác sĩ nhanh tay nhanh chân chuẩn bị từng bước, rồi ghim ống dẫn vào tay của Giang Hạc. Xử lý xong mấy bước cơ bản, thì ông bèn liếc nhìn đồng hồ và quay sang hỏi Tấn Viễn:

“Cậu biết đổi túi truyền dịch không?”

Để truyền xong một túi dịch, ít nhất cũng phải mất gần một tiếng. Ông ta cũng không thể túc trực trong phòng nghỉ của khách quá lâu được.

“Biết ạ.” Tấn Viễn đáp rất dứt khoát.

Hắn bị tụt huyết áp bẩm sinh, cho nên mỗi khi choáng váng mặt mày, hắn đều phải tự tiêm glucose cho mình để bổ sung. Bởi vậy từ nhỏ tới lớn, đi đâu hắn cũng mang theo bộ dụng cụ y tế, tay nghề đã thành thạo đến mức như dân chuyên nghiệp.

“Vậy được rồi. Cậu để ý đến cậu ta giúp tôi. Nếu có tình huống bất ngờ gì xảy ra thì ấn chuông báo khẩn nhé. Khi nào truyền xong hai túi dịch thì tôi sẽ quay lại.”

Bác sĩ thu dọn đồ đạc, dặn dò Tấn Viễn đôi ba điều rồi mới ra khỏi phòng.

Tấn Viễn nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, ngay cả việc hô hấp cũng trở nên khó nhằn hơn với anh. Hắn bỏ xuống bàn bịch thuốc to đã siết chặt cổ tay mình từ nãy đến giờ, sau đó nhẹ nhàng chạm vào vầng trán của Giang Hạc; nhiệt độ của anh nóng đến mức khiến hắn giật mình.

Đôi mày đẹp Tấn Viễn nhíu chặt, không biết khi nào túi truyền dịch mới phát huy tác dụng nữa. Anh ấy đã lâm vào mê mang cũng đã một khoảng thời gian, nếu nhiệt độ của anh vẫn cứ mãi không hạ xuống như thế này, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Hắn lấy ra mấy miếng dán hạ sốt trong bao thuốc trên bàn. Khi nãy vì thời gian gấp rút, nên hễ thấy gì hắn cũng gom một ít, vậy mà lại có ích cho tình huống bây giờ.

Dán xong miếng hạ sốt, Tấn Viễn lại đi rót một ly nước ấm, rồi dùng tăm bông thấm tí nước và nhẹ nhàng bôi lên đôi môi khô nứt của Giang Hạc.

Tấn Viễn không khỏi cằn nhằn, khi nhìn chằm chằm vào đôi môi gần như hoàn mỹ nhưng đầy vết nứt kia của anh.

“Lớn xác cả rồi, thế mà ngay cả tự chăm sóc mình cũng không biết.”

Căn phòng bỗng chốc chìm vào yên lặng, rồi vài giây sau, giọng của Tấn Viễn khẽ vang lên, nhỏ đến mức khó mà nghe thấy:

“Nếu không… thì để tôi chăm cho anh nhé? Chỉ cần anh đồng ý, từ đây về sau tôi sẽ luôn bên cạnh săn sóc cho anh, đảm bảo những tình huống như hôm nay sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

“Được không…?”

Hắn lặp lại câu hỏi thêm lần nữa, nhưng có vẻ như, người đàn ông đang hôn mê trên giường không thể nào cho hắn được câu trả lời.

Mãi một lúc lâu, trong phòng cũng chỉ vang lên một tiếng thở dài.

“Mau khỏe lại đi nhé. Anh khỏe rồi thì sẽ không còn cảm thấy khó chịu nữa.” Tấn Viễn vốn dĩ định xoa đầu anh, nhưng cuối cùng vẫn chỉ dám chạm nhẹ vào mái tóc, ánh mắt của hắn sâu thẳm.

Một túi truyền dịch chẳng mấy chốc đã chạm đáy, Tấn Viễn tiếp tục thay sang túi dịch thứ hai. Hắn đo lại nhiệt độ cơ thể cho Giang Hạc, may sao nhiệt độ của anh đã hạ xuống rất nhiều. Nhưng có lẽ vì đã bị sốt quá lâu, nên giờ dù nhiệt độ của anh có giảm xuống, thì tình trạng cũng chẳng khá hơn tí nào. Ngược lại, Giang Hạc bắt đầu có triệu chứng nhiễm phong hàn, cơ thể còn hơi co giật nhẹ.

Dù gì Tấn Viễn cũng không phải bác sĩ, cho nên hắn cũng chẳng biết phải giải quyết tình huống này như thế nào, chỉ đành nhấn chuông gọi bác sĩ.

Bác sĩ vào phòng để kiểm tra, xong xuôi, ông liền trấn an Tấn Viễn:

“Không sao đâu, cậu ta chỉ bị sốt nhẹ tí thôi, khiến cậu ấy chảy mồ hôi là được.”

“Chảy mồ hôi?”

Tấn Viễn nhìn người đàn ông đang cuộn tròn trên giường, hắn liền lập tức sang phòng bên cạnh để lấy thêm mấy chiếc chăn bông dày, rồi trùm hết lên người Giang Hạc không chút nghĩ ngợi.

Bác sĩ thấy cảnh này thì sững người, ông không nhịn được mà bật cười:

“Cậu đây là đang định khiến người khác chết ngợp hay sao?”

Nghe vậy, Tấn Viễn cũng chỉ cụp mắt, lặng lẽ lấy ra từng chiếc chăn, rồi ngẩng đầu nhìn bác sĩ:

“Vậy phải làm thế nào ạ?”

Bác sĩ hỏi lại:

“Cậu biết cởi nút áo không?”

Tấn Viễn im lặng vài giây, rồi gật đầu.

Bác sĩ không chút khách khí ra lệnh cho hắn:

“Cậu cởi mấy cái nút áo sơ mi của cậu ta ra trước đi.”

Tấn Viễn hơi ngập ngừng. Ánh mắt của hắn dừng trên người Giang Hạc, men theo xương hàm sắc bén, trượt dần xuống cần cổ. Hắn nhìn từ phần yết hầu gợi cảm của anh, cho đến đến đoạn xương quai xanh lấp ló sau lớp áo, mãi vẫn chưa chịu nhúc nhích.

Bác sĩ mang chiếc khăn lông nóng bước ra từ phòng tắm, ông thấy Tấn Viễn mãi vẫn chưa chịu hành động, bèn thúc giục:

“Cậu còn đứng ngây ra đó làm gì, lại đây giúp tôi nhanh lên.”

Tấn Viễn mím môi, hắn cố gạt phăng những suy nghĩ không chính đáng trong đầu, rồi cúi người giúp đỡ. Đầu ngón tay thon dài trắng tinh của hắn khẽ run, sau đó cởi ra từng chiếc nút áo của Giang Hạc.

Anh mặc một chiếc áo ngủ lụa màu xám, làn da của anh vốn dĩ đã trắng, giờ lại vì cơn sốt mà được phủ lên một lớp hồng nhẹ. Tấn Viễn hơi mất tự nhiên dời tầm mắt, không dám nhìn thẳng vào anh.

Bác sĩ cũng không để ý cho lắm, ông chỉ dúi chiếc khăn nóng vào tay hắn:

“Cậu mau lau mình cho cậu ta đi, cẩn thận chỗ kim tiêm truyền dịch là được.”

“V, vâng.” Tấn Viễn đáp lời, thanh âm khẽ rung.

Hắn dùng chiếc khăn nóng cẩn thận lau từng chỗ cho Giang Hạc. Làn da của anh vốn đã ửng hồng vì cơn sốt, giờ lại càng đỏ au vì tiếp xúc với khăn nóng.

Ánh mắt Tấn Viễn tối lại, hắn càng thêm nhanh tay lau xong mình cho Giang Hạc.

Cơ thể của Giang Hạc sau khi được lau sạch, cũng không còn cảm thấy quá khó chịu như ban nãy. Bác sĩ quan sát tình huống thêm một lúc, thấy có gì bất thường nữa thì ông mới đứng dậy nói:

“Nếu lát nữa cậu ta còn cảm thấy khó chịu, cậu cứ giúp lau mình thêm một đợt nữa là được.”

Rồi ông liếc sang khuôn mặt xinh trai đang căng như dây đàn của Tẫn Viễn, nửa đùa nửa thật nói:

“Không thì cậu cứ ôm cậu ta đi, chắc sẽ khiến cậu ấy thoải mái thêm hơn đấy.”

Ôm sao?

Mi mắt Tấn Viễn khẽ rũ. Hắn vừa nhìn sắc hồng còn phơn phớt trên da thịt của Giang Hạc, vừa nghiêm túc cân nhắc lời dặn dò của bác sĩ.

Cuối cùng, hắn vẫn không chọn cách ôm anh.

Tấn Viễn cài lại nút áo ngủ cho Giang Hạc, rồi kéo chăn đắp kín từ vai xuống chân cho anh ấy, cẩn thận đến mức đảm bảo không cơn gió nào có thể lọt qua.

Sau khi truyền hết túi dịch thứ hai, nhiệt độ cơ thể của Giang Hạc cũng dần trở về bình thường. Hơi thở của anh cũng đều đặn hơn, cả người cũng từ mê mang trở về trạng thái nghỉ ngơi.

Tấn Viễn rút ra kim truyền dịch, sau đó dùng bông gòn cẩn thận cầm máu cho anh, đợi máu ngừng hẳn thì mới giúp anh dán băng cá nhân. 

Hắn dọn dẹp lại phòng một chút, rồi chuẩn bị rời đi trước khi Giang Hạc tỉnh lại.

Trước khi rời khỏi, Tấn Viễn ngồi lại bên giường mép giường. Hắn duỗi tay, khẽ khảy khảy lọn tóc mái trên trán Giang Hạc. Trên gương lịch thiệp dịu dàng thường ngày ấy, nay còn được dán thêm một miếng dán hạ sốt màu trắng, cả người anh đều lâm vào giấc nồng:

“Anh như vậy… nhìn non thật đấy.” Khóe môi Tấn Viễn khẽ cong.

Còn đâu khí chất tổng tài bá đạo thường ngày, nhìn chỉ muốn thơm một phát cho bỏ ghét.

“Hửm…?”

Có lẽ vì Tấn Viễn cúi quá sát mặt mình, khiến cho Giang Hạc đang tỉnh lại từ cơn hôn mê cũng cảm thấy có người đang đến gần mình. Anh khẽ mở ra đôi mắt nặng trĩu, nhìn thoáng qua người nọ.

Tấn Viễn sợ làm anh thức giấc, liền bất động không dám nhúc nhích.

Nhưng mặc cho hắn đứng yên như tạc tượng, thì người trên giường lại hành động trước một bước.

Giang Hạc đưa tay ra từ trong chăn. Đầu ngón tay ấm áp của anh chạm nhẹ vào vành tai đeo khuyên của Tấn Viễn. Dù ý thức còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng anh đã cất giọng gọi khẽ:

“Viện Viện…?”

Ngay cả lúc sinh bệnh, anh vẫn nghĩ tới hắn sao?

Hàng mi của Tấn Viễn khẽ nâng, sâu trong ánh mắt như thể có vô vàn dải ngân hà đang không ngừng lấp lánh. Hắn khẽ ép giọng một chút, nhẹ nhàng đáp:

“Dạ.”

Vừa dứt lời, Tấn Viễn còn chưa kịp phản ứng, thì Giang Hạc đã vội vã kéo hắn xuống, và đặt lên môi hắn một nụ hôn khô khốc, nóng bỏng. Nụ hôn ấy bỏng cháy đến mức, khiến cả vành tai của hắn đều đỏ như rướm máu.

512 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading