Giả gái – Chương 16

Chương 16: Ước nguyện

Không đến hai ngày ở lại khách sạn, phương án của họ đã được phía công ty đối tác nhất trí thông qua. Sáng sớm, Trần Hàm đã mang theo hợp đồng vội vã sang bên kia đàm phán các điều khoản chi tiết.

Những ngày kế tiếp, Tấn Viễn và Hà Lạc cũng không còn kế hoạch gì nữa. Đúng ngay lúc buổi triển lãm khoa học kỹ thuật chính thức khai mạc, Tấn Viễn sau khi nghỉ ngơi đầy đủ và bổ sung xong đường huyết, hắn liền không chờ nổi mà kéo Hà Lạc ra ngoài đi dạo buổi triển lãm.

Bảo tàng triển lãm cách khách sạn của bọn họ cũng không quá xa, đi bộ chừng mười mấy phút là tới. Cho nên cả hai người đều quyết định không bắt xe, mà đi thẳng đến đó.

Chỉ tiếc là mấy ngày nay thành phố A mưa lớn liên tục. Khi hai người vừa ra khỏi khách sạn thì trời vẫn đang mưa, đành phải che dù; chậm rãi bước đi trong màn mưa lất phất.

Hà Lạc còn chưa tỉnh ngủ, cậu chàng một tay xách ống quần để tránh nước mưa, một tay dùng để cầm ô che. Mí mắt cậu ta nặng trĩu, vừa đi vừa lẩm bầm oán trách:

“Ủa, tao nhớ là có đứa nào bảo tao là không hứng thú với buổi triển làm cơ mà? Sao giờ hăng hái gớm?”

“Thì trước đó tao không hứng thú thật,” Tấn Viễn không giấu giếm mà nói thẳng, “Nhưng tới cũng đã tới rồi, không đi xem thì lại thấy hơi tiếc.”

“Thì chiều đi cũng được mà,” Hà Lạc ngáp một cái rồi liếc nhìn thời gian trên điện thoại, “Giờ mới chín giờ rưỡi thôi đó, đi sớm chi vậy mày?”

Sau khi chốt xong dự án, tinh thần căng thẳng bấy lâu của Hà Lạc cuối cùng cũng được thả lỏng. Hiếm khi rảnh rỗi, nên cậu chàng cày game thâu đêm, mãi đến chạng vạng mới ngủ. Bảo sao bây giờ cậu ta lại không mở mắt nổi.

Tấn Viễn che dù, bước qua vũng nước cạn trên mặt đường, bước chân nhẹ nhàng nhưng lại thoăn thoắt:

“Thì tao muốn đi xem lễ khai mạc.”

“Có gì hay đâu mà xem trời,” Hà Lạc lẩm bẩm.

“Rất nhiều nhà lãnh đạo cùng với chủ đầu tư sẽ tới cắt băng khánh thành,” Tấn Viễn sải bước qua một vũng nước khác, giọng nói mang theo ý dụ dỗ.

“Không phải đó giờ mày luôn muốn thấy mấy viễn cảnh thần tiên hạ phàm như thế này sao? Hôm nay có cơ hội rồi đấy, hong lẽ mày muốn bỏ lỡ nó thiệt hả?”

Hà Lạc nhìn cửa viện bảo tàng đã ở ngay trước mắt họ, nghiến răng:

“Mày thấy giờ hỏi câu đó có quá trễ rồi không?”

Tấn Viễn cười nhạt:

“Cũng không trễ.”

Còn vài phút nữa là đến giờ diễn ra lễ khai mạc, trước cửa viện bảo tàng đã sớm đông nghịt người. Dù trời mưa tầm tả, cũng không thể dập tắt được ngọn lửa đam mê của đám đông đối với khoa học kỹ thuật.

Nhất là khi cánh truyền thông nghe tin có sự góp mặt của rất nhiều chủ doanh nghiệp lớn, bọn họ liền lập tức kéo đến ngùn ngụt, vây kín trước cửa bảo tàng.

Tấn Viễn và Hà Lạc dù cầm ô che cũng khó mà nhìn thấy giữa đám đông. Nhưng vì chiều cao vượt trội của mình, bọn họ liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy nhóm CEO đang đứng ở đầu hàng.

Trước khi tới đây Hà Lạc còn lề mề không muốn đi, giờ nhìn thấy nhiều ông chủ lớn trong giới khoa học kỹ thuật như vậy, sự phấn khích đã hoàn toàn áp đảo cơn buồn ngủ của cậu chàng. Cậu ta kéo tay áo Tấn Viễn, hưng phấn nói:

“Tấn Viễn, Tấn Viễn, mày nhìn kìa! Đó là Hoàng tổng, đồng sáng lập của tập đoàn ABC đó! Tao muốn xông lên xin chữ ký ảnh ghê.”

Tấn Viễn thoáng nhìn theo hướng cậu chỉ, nhưng cũng không có phản ứng gì lớn.

Ngay sau đó, Hà Lạc lại điểm mặt chỉ tên thêm vài nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong giới công nghệ đang đứng ở đầu hàng, nhưng Tấn Viễn vẫn không mấy để tâm.

Cho đến khi Hà Lạc vỗ mạnh vào lưng hắn, giọng nói gần như hét lên vì phấn khích:

“Tấn Viễn! Tấn Viễn! Nhìn kìa, Giang tổng của chúng ta! Giang tổng cũng ở đó đó!”

Tấn Viễn lập tức ngẩng đầu, nhìn theo hướng chỉ tay của cậu. Vừa liếc mặt một cái, hắn đã thấy ngay Giang Hạc đang đứng ở đầu hàng trong bộ vest chỉnh tề, dáng người cao ráo rắn rỏi, nổi bật giữa đám đông.

Hà Lạc vẫn còn đứng bên cạnh cảm thán không thôi:

“Giang tổng nhà mình vừa trẻ tuổi vừa ngon dzai. Mày nhìn đi, ảnh đứng giữa đám đông mà nổi bật nhất luôn ấy! Làm mấy ông lớn đứng xung quanh nhìn cứ như là vệ sĩ của ông vậy haha.”

Tấn Viễn khẽ cười, ánh mắt vẫn dừng lại trên người anh ấy:

“Đúng thật.”

“Hầy,” Hà Lạc nhìn đám phóng viên vây quanh đó không ngừng chĩa camera về phía Giang Hạc, liên tục bấm chụp; giọng đầy tự hào. 

“Biết làm sao được, ai biểu Giang tổng nhà mình lớn lên bảnh tỏn quá làm chi.”

Rồi cậu nhìn anh thêm một lúc, bỗng nhíu mày nghi hoặc:

“Nhưng mà… hôm nay Giang tổng có đánh phấn không thế? Sao mặt ảnh nhìn trắng bệch vậy? Trắng như tờ giấy luôn á.”

Từ khi nhìn thấy Giang Hạc, Tấn Viễn đã không thể dời tầm mắt đi đâu được nữa. Thậm chí, so với Hà Lạc, hắn còn sớm chú ý đến trạng thái của Giang Hạc. 

Với một người quanh năm bị tụt huyết áp như hắn, làm sao không nhận ra được chứ. Sắc mặt của anh ấy không trông bình thường tí nào, rõ ràng là mặt mày tái mét không còn một giọt máu.

Nghĩ đến việc tối hôm qua Giang Hạc không chỉ ngủ muộn mà còn uống rất nhiều rượu, Tấn Viễn vô thức siết chặt tay cầm dù, mu bàn tay trắng nõn nổi lên từng đường gân xanh mờ mờ.

Hà Lạc thì vô tư hơn nhiều, cậu chàng lẩm bẩm vài câu rồi lập tức quên bẵng đi.

Chẳng bao lâu sau, lễ khai mạc của viện bảo tàng chính thức khai mạc. Hơn mười nhân vật đại diện trong giới khoa học kỹ thuật, bao gồm cả Giang Hạc, cùng nhau tiến về phía trước để cắt băng khánh thành.

Ánh đèn flash không ngừng nhấp nháy. Bên ngoài cửa viện, không ngừng vang lên tiếng cửa trập của máy ảnh. Không biết là người nào vỗ tay đầu tiên, rồi dần dần lan ra từng tràn vỗ tay như sấm rền. Tấn Viễn dù không rõ, nhưng vẫn theo phản xạ mà vỗ tay vài cái.

Sau khi diễn ra lễ khai mạc, Hoàng tổng của ABC là người đại diện phát biểu đầu tiên, hắn đứng trước bục sân khấu đại diện nói đôi lời. Có lẽ vì để kịp lịch trình, mỗi nhà lãnh đạo chỉ nói tượng trưng vài lời rồi nhanh chóng kết thúc.

Ngay sau đó, mọi người được dẫn vào bên trong viện bảo tàng để tham quan chung quanh. Cánh truyền thông không ngừng bám sát đoàn người; vừa lắng nghe chủ doanh nghiệp giải thích, vừa ghi chép và quay chụp liên tục.

Tấn Viễn dựa vào chiều cao vượt trội, cho nên hắn rất dễ dàng nhìn thấy Giang Hạc đang bị một đám người vây quanh ở phía trong. So với không khí náo nhiệt xung quanh, vẻ mặt anh lại có phần hờ hững, rõ ràng là chẳng hứng thú gì mấy.

Hắn thu lại ánh mắt, lấy điện thoại ra để gửi tin nhắn cho anh.

Viện: [Chọc chọc anh 👉🏻 👉🏻 👉🏻]

Viện: [Anh đang làm gì ạ?]

Tin nhắn vừa gửi đi, Tấn Viễn liền nhìn thấy Giang Hạc cúi đầu mở điện thoại. Gương mặt tái nhợt suốt cả buổi sáng của anh ấy, cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

Giang Hạc: [Đang nghe tụng kinh.]

Tấn Viễn liếc về phía người đang nói chuyện ở trung tâm. Lúc này người phát biểu chính là Hoàng tổng của ABC, hắn ta đang giới thiệu với cánh phóng viên khu A và các sản phẩm robot công nghệ cao. Vậy mà Giang Hạc lại nói mình đang nghe tụng kinh.

Hàng mi dài của Tấn Viễn khẽ cong lên, khoé môi cũng không nhịn được mà nhếch nhẹ. Không ngờ  một thanh niên nghiêm túc như Giang Hạc, lại có một mặt trẻ con như thế này.

Hắn cố ý ghẹo anh chàng một tí.

Viện: [Anh có nghe qua câu này bao giờ chưa?]

Giang Hạc: [Câu gì?]

Viện: [*Không nghe không nghe, vương bát niệm kinh.]

(*Không nghe không nghe, vương bát niệm kinh (不听不听,王八念经) Dùng để né lời càm ràm / giảng đạo / nói dai như tụng kinh)

Giang Hạc: […]

Giang Hạc: [Tôi không có ý đó.]

Tấn Viễn nhìn thấy anh hơi chột dạ liếc về phía Hoàng tổng một cái, rồi nhanh chóng gõ chữ.

Giang Hạc: [E hèm…]

Giang Hạc: [Nhưng đúng là giống thật.]

Tấn Viễn không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Nghe thấy tiếng cười của hắn, Hà Lạc quay đầu lại hỏi:

“Cười cái gì vậy?”

“Không có gì.” Tấn Viễn ho khan một tiếng che giấu, nhưng ai cũng nhìn ra được tâm trạng của hắn đang rất tốt.

Hà Lạc nghi ngờ nhìn hắn vài giây, ngoài việc thấy hắn vui vẻ một cách bất bình thường, thì cậu cũng chẳng tìm ra được nguyên do. Cuối cùng chỉ đành bỏ cuộc, cậu tiếp tục nghiêm túc nghe ngóng mấy lời thuyết minh vọng lại từ đám đông.

Vừa than xong câu đầu, Giang Hạc dường như cũng thả lỏng hẳn trước mặt hắn. Thỉnh thoảng anh lại quay lưng về phía nhóm người lãnh đạo, tranh thủ gửi tin nhắn cho Tấn Viễn.

Giang Hạc: [Quá khô khan.]

Giang Hạc: [Nói gì mà nhạt thấy ớn, nhàm chán.]

Giang Hạc: [Bọn họ vừa rồi còn phổ cập sai khoa học nữa chứ.]

Giang Hạc: [Tôi hơi nghi bọn họ dùng tiền mua bằng cấp rồi, ngại dùm thật sự.]

Tấn Viễn bị anh chọc cười đến mức thỉnh thoảng lại bật ra vài tiếng khe khẽ. Người đàn ông này sao mà đáng yêu dữ vậy trời, hắn thậm chí còn nảy ra một ý nghĩ không đứng đắn — hắn muốn xoa đầu anh ấy quá đi mất.

Viện: [Anh thế này…]

Viện: [Nhìn giống hệt một ông thầy giáo đang nghiêm túc giảng bài cho học sinh vậy á. 🥸 ]

Giang Hạc: […]

Giang Hạc: [Xin lỗi.]

Giang Hạc: [Tôi không kiềm được.]

Viện: [Anh không cần kiềm chế.]

Viện: [Anh như vậy, em rất thích.]

Viện: [Đáng yêu lắm ạ.]

Viện: [Ở trước mặt em, anh không cần phải kiêng dè.]

Giang Hạc đứng giữa đám người, cúi đầu nhìn mấy dòng tin nhắn ấy, không nhịn được nhoẻn miệng cười.

Anh chưa từng nghĩ đến, một người hơn ba mươi tuổi như mình, lại có ngày được người khác khen là “đáng yêu”. Đã vậy, đối phương còn là một cô gái nhỏ hơn anh khá nhiều tuổi.

Cứ coi như là anh được đối phương chiều chuộng đi, một cách âm thầm lặng lẽ. Giang Hạc bất giác nghĩ đến ly sữa bò mật ong bị cô bé ép uống tối hôm qua, ánh mắt của anh liền được phủ một tầng ấm áp và dịu dàng như mặt hồ đầu xuân, chậm rãi xoa dịu lòng người.

Giang Hạc: [Ừm.]

Giang Hạc: [Cô cũng vậy. Ở cạnh tôi, cô có thể thoải mái là chính mình, có thể làm trời làm đất.]

Dưới hàng mi dày rợp của Tấn Viễn, cặp mắt đen láy như bừng sáng, khoé môi của hắn nhếch thành một đường cong vô cùng yêu kiều. Hắn không biết nên bảo anh ấy ngốc, hay nên khen anh ấy vô cùng đáng yêu nữa.

Rõ ràng da mặt của anh ấy mỏng đến mức, chỉ cần hắn nói vài câu lẳng lơ một chút là anh có thể ngại đến mức không dám trả lời. Vậy mà giờ, anh lại dám nói ra mấy lời như thế.

Anh có biết “làm trời làm đất” trong miệng hắn là làm kiểu gì không, mà đã dám cho phép?

Viện:  [Thật sao?]

Viện: [Em muốn làm trời làm đất sao cũng được ạ?]

Viện: [Kể cả làm mấy chuyện khiến anh ngượng ngùng cũng được sao?]

Giang Hạc không trả lời ngay.

Tấn Viễn nhìn thấy anh hơi nghiêng người, đưa tay xoa nhẹ vành tai mình. Hành động đó chẳng những không che giấu được gì, mà ngược lại càng lộ rõ vành tai đỏ bừng của anh ấy, nổi bật trên gương mặt trắng bệch vì mệt mỏi.

Giang Hạc: [Được.]

Chỉ trong khoảnh khắc, gương mặt trắng nõn ngọc ngà như đóa hoa sơn trà của Tấn Viễn đã nhuộm lên một tầng ửng đỏ, lan từ vành tai xuống tận cần cổ, mỹ diễm đến tận cùng.

Hắn không dám nhìn Giang Hạc, khẽ nghiêng mặt sang một bên. Phải mất một lúc thật lâu, sắc đỏ ấy mới dần lắng xuống. Thế nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn có thể thấy một lớp hồng nhạt mờ mờ vương trên gò má, như đánh nhẹ một tầng phấn, khiến dung mạo vốn đã xinh đẹp lại càng thêm nổi bật, thậm chí còn lấn át cả sắc hoa.

Những ngón tay khẽ run lên hồi lâu, Tấn Viễn hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại. Hắn lặng lẽ lướt qua đề tài vừa rồi, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì, rồi đổi sang một câu hỏi khác.

Viện: [Dạ dày anh đỡ hơn chút chưa?]

Giang Hạc: [Cũng tàm tạm thôi.]

Tấn Viễn nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt đến mức gần như không có chút sức sống của Giang Hạc trong đám đông, ý cười trong mắt hắn nhạt đi rõ rệt.

Viện: [“Cũng tàm tạm” nghĩa là anh đang cố gắng chịu đựng thôi đúng không.]

Viện: [Hay anh đi bệnh viện kiểm tra thử đi nhé?]

Giang Hạc: [Không cần.]

Giang Hạc: [Tôi không sao đâu.]

Giang Hạc: [Chắc do sáng giờ chưa ăn gì, để lát nữa triển lãm kết thúc rồi tôi ăn chút gì đó là ổn. Cô đừng lo.]

Tấn Viễn liếc nhìn thời gian. Bây giờ mới hơn mười giờ rưỡi, còn phải gần một tiếng rưỡi nữa, buổi triển lãm mới kết thúc. Từ đây cho đến lúc đó, Giang Hạc chắc chắn vẫn phải đứng cùng với đoàn lãnh đạo.

Dạ dày thì đang đau, bụng lại đói, vậy mà anh ấy vẫn cứ bảo “không sao”.

Người này rốt cuộc là không biết đau, hay là không biết thương bản thân mình thế?

Hàng chân mày xinh đẹp của Tấn Viễn khẽ nhíu lại.

Viện: [Hay anh kiếm gì đó ăn lót dạ trước đi?]

Giang Hạc: [Hơi bất tiện.]

Tấn Viễn nhìn xung quanh anh, quả nhiên bị đám đông vây kín, nên khó mà rời đi. Hắn đành nhượng bộ một bước.

Viện: [Vậy thì anh ăn kẹo lót dạ đi được không?]

Giang Hạc: [Tôi không có mang theo kẹo.]

Viện: [Anh thử nhắm mặt lại ước nguyện đi.]

Viện: [Điều ước sẽ thành sự thật.]

Giang Hạc: [……]

Giang Hạc: [Chỉ trẻ con mới có đặc quyền đấy.]

Giang Hạc: [Nên cô thì được, còn tôi thì không.]

Viện: [Người lớn hay trẻ con đều như nhau cả.]

Viện: [Mọi điều ước đều có thể thành sự thật.]

Viện: [Anh thử xem đi, biết đâu được thì sao. ]

Một lúc sau, Giang Hạc cuối cùng cũng nhượng bộ.

Giang Hạc: [Được rồi.]

Giang Hạc: [Tôi ước gì mình sẽ có một viên kẹo ngọt, siêu ngọt.]

Tấn Viễn tắt màn hình điện thoại, rồi rời đi một lát. Khi hắn quay lại, khung chat quả nhiên đã có thêm vài tin nhắn.

Giang Hạc: [Lạ thật.]

Giang Hạc: [Vừa rồi có một bé gái không biết từ đâu chạy tới, lén nhét cho tôi một viên kẹo sữa.]

Giang Hạc: [Cứ như thể là tiếng lòng của tôi trở thành sự thật nhỉ?]

Tấn Viễn khẽ bật cười.

Viện: [Không phải đâu.]

Viện: [Là nguyện vọng của anh thành sự thật đấy.]

Viện: [Chỉ cần là điều ước của anh, thì tất cả đều sẽ thành sự thật.]

Tác giả có lời muốn nói: 

Có vài người, ngoài mặt là bá đạo tổng tài, nhưng lại bị dụ bởi một ly sữa bò nóng.

Có vài người, ngoài mặt thì là một con hồ ly quyến rũ, nhưng lại đỏ mặt tía tai khi bị ghẹo vài câu.

498 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading