
Chương 23: Gặp mặt
⌜ Hồi 1⌟
Qua xong cơn xúc động, thì còn lại chỉ có hối hận.
Tối đó, Tấn Viễn nằm trên giường lăn qua lộn lại, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Ngoài miệng thì đáp ứng gặp mặt rất dứt khoát, nhưng trong lòng lại hoàn toàn chưa chuẩn bị xong để đi gặp Giang Hạc.
Không ngủ được.
Hắn bật dậy, mở ra ngăn tủ đầu giường, lôi ra một túi kẹo trái cây. Sau đó hắn ngồi xếp bằng trên giường, bóc từng viên một, rồi chậm rãi bỏ vào miệng.
Nó ngọt đến mức tê lưỡi.
Ăn đến khi răng bắt đầu ê buốt, hắn mới dừng lại, cầm điện thoại lên và mở ra nhóm WeChat【3-3 Những Đấng Mày Râu】.
Nghĩ một hồi, hắn thử hỏi một câu thám thính tình hình.
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Còn đứa nào thức không?]
Hắn vừa ló mặt, trong nhóm lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Ủa, thần ngủ hôm nay thức hả?]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Tao hỏi cái này cái.]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Hỏi đi.]
Chậu vàng rửa tay Phùng Kha: [Tò mò-ing]
Tấn Viễn mím môi, đầu lưỡi vẫn còn vương vị ngọt, chậm rãi gõ từng chữ:
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Là thế này… tao có một người bạn, vì vài lý do cá nhân nên phải nói dối với người bạn trên mạng. Giờ đối phương muốn gặp mặt, tao muốn hỏi tụi bây biết cách nào khiến người đó bỏ cuộc, mà không ghét bạn tao không?]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Ồ~ “bạn” này không phải là mày đấy chứ?]
Chậu vàng rửa tay Phùng Kha: [Là hoa khôi trường mình không đủ đẹp, hay là mày chán đời đến mức phải yêu đương qua mạng vậy?]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Nếu “bạn mày” là mày thật thì hơi khó đấy. Với cái mặt tiền đó của mày… thì không có cô nào là không đổ đâu.]
Dưới ánh đèn, gương mặt của Tấn Viễn thoáng ửng đỏ, như vừa được quét một lớp phấn mỏng.
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Không phải tao.]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Là bạn tao.]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Thật.]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Ừ ừ]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Tao tin!]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Tin 100% luôn!]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Đồng ý!]
Chậu vàng rửa tay Phùng Kha: [Đồng ý!]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Tin hay không tùy tụi mày. Ở đây còn thằng nào có ý kiến okay hơn không?]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Có tao.]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Nói đi.]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Nói free hả?]
[Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn đã gửi Bao lì xì 88]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Đơn giản như đang giỡn. Mày nghe qua cái hội nhóm “101 cách gặp nhau là toang” chưa? Dù ngoại hình mày thì không được liệt kê ở trỏng, nhưng vẫn có thể xem tham khảo.]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Link: “101 cách gặp nhau là toang”]
Tấn Viễn tò mò bấm vào.
Bên trong liệt kê đủ loại trường hợp cùng với vô vàn cách xử lý.
Trường hợp 1: Ngoại hình Thị Nở, nên bị từ chối thẳng thừng.
Trường hợp 2: Thói quen sinh hoạt xấu, giết chết ấn tượng đầu tiên với đối tượng.
Trường hợp 3: Tam quan không hợp, dẫn đến chia tay.
Hắn click vào trường hợp thứ hai, bên trong toàn liệt kê mấy hành vi kiểu: nhai chóp chép, ngoáy mũi, gãi chân…
Tấn Viễn đọc được hai trang thì lập tức thoát khỏi cái hội nhóm đó. Hắn quay lại group chat với mấy thằng bạn để hỏi tiếp.
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Không có cách nào để bạn tao gặp xong mà không bị ghét, nhưng vẫn khiến đối phương hết thích hả?]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Yêu cầu của mày khó vl má ơi. Đã đến bước gặp mặt là chắc chắn người ta phải có cảm tình rồi.]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Mà đã có cảm tình thì chỉ có hai đường: hoặc là nâng cấp lên thành người yêu, hoặc là rớt thẳng xuống mức “người dưng nước lã”.]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Không còn cách nào khác sao?]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Không.]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Cũng không hẳn.]
Tấn Viễn nhướng mày.
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Nói nhanh.]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Mã QR nhận tiền]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Tiền trao cháo múc mày ơi.]
Tấn Viễn chuyển luôn 88 tệ.
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Trước khi gặp, mọi cảm giác đều là mơ hồ. Chỉ có khi gặp nhau rồi, thì mọi thứ mới được xác nhận mà thôi. Nên mày có thể lợi dụng điểm này.]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Mày có thể xây dựng hình tượng của bản thân theo kiểu vừa không khiến người ta ghét, nhưng cũng không phù hợp để yêu đương. Nhưng phương án này cũng hên xui lắm. Mày phải hiểu rõ đối phương thích gì, ghét gì. Sẽ hơi khó nhai đấy.]
Tấn Viễn đọc xong tin nhắn thì im lặng suy nghĩ.
Chậu vàng rửa tay Phùng Kha: [Kiếm chác khôn lỏi đúng là nghề của mày ha. Nói như không nói dị á ba.]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Vậy mày nói tao nghe xem nào.]
Chậu vàng rửa tay Phùng Kha: [Tao thấy bọn bây phức tạp hoá vấn đề ghê. Giờ nha, Tấn Viễn chỉ cần ăn mặt như một thằng boi phố đôn chề để đến buổi gặp mặt là được rồi. Giờ mấy đứa con gái trên mạng có cởi mở đến mấy thì cũng chỉ có thể làm bạn với kiểu con trai đó thôi, nhưng hẹn hò thì không bao giờ.]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Nhỡ người ta gu mặn thì sao ba?]
Chậu vàng rửa tay Phùng Kha: [Tao điều tra rồi mày, 90% con gái có thể tập làm quen với kiểu boi đôn chề đó, nhưng tận 88% là không thể làm bạn. Với người như Tấn Viễn thì hên lắm đi, cũng chỉ có 2% có thể gặp lại thôi.]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Mày giỏi lắm coan 🤬.]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Thôi đừng chí choé nữa.]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Nghe cũng có hợp lý đó. Nhưng mà bộ tụi mày có kinh nghiệm yêu đương thật à?]
Nhóm chat im thin thít cả vài phút.
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Thực hành là cách kiểm chứng tốt nhất á mày. Nên tự đi thử đi.]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Nhắc lại lần nữa, không phải tao.]
Một lần nữa làm người a.k.a Tấn Viễn: [Là bạn tao!]
Thanh thanh bạch bạch Đậu Gia: [Ừ ừ, bạn mày.]
Chậu vàng rửa tay Phùng Kha: [Ý tao là bạn mày mà, sao nhầm được.]
Bẹo hình bẹo dạng Hà Lạc: [Tao vừa rồi toàn lấy mày ra để làm ví dụ thôi, đừng nghĩ nhiều.]
Tấn Viễn: “……”
Hắn biết rõ mà, tụi nó không tin nổi một chữ.
Mà hắn cũng lười giải thích.
Loại chuyện này… càng nói càng lại giống thật.
Tấn Viễn tắt điện thoại, rồi nằm xuống một lúc.
Không lâu sau hắn lại bật dậy, lướt forum đến tận hai giờ sáng, rồi tiện tay mua một đống đồ online.
Đến khi đôi mắt díp lại, hắn mới chìm dần vào giấc ngủ.
Vào buổi trưa thứ Sáu.
Trong phòng nghỉ cho nhân viên, Tấn Viễn đang pha cho mình cốc trà gừng thì Hà Lạc lén lút áp sát.
Tấn Viễn khuấy thìa trong cốc, nhìn cái dáng rón rén kia, nhíu mày, “Gì?”
“Hê hê.” Hà Lạc rút từ trong túi ra hai tấm phiếu hình chữ nhật.
“Tao cho mày thứ này hay ho lắm.”
“Cái gì?” Tấn Viễn nhận lấy, vừa nhìn xuống thì thấy đây là hai phiếu giảm giá hai mươi đồng của một quán lẩu.
Hắn ngẩng đầu lên hỏi, “Đưa tao cái này làm gì?”
“Không phải mày sắp đi gặp người tình trên mạng của mình rồi sao? Anh em cũng không gì nhiều, chỉ có thể tài trợ mày hai phiếu giảm giá quán lẩu này thôi. Sao, đủ nghĩa khí chưa?” Hà Lạc cười đầy ẩn ý.
Tấn Viễn lấy hai tờ phiếu giảm giá, rồi hỏi thẳng:
“Cũng được. Dạo này thiếu tiền à? Lại tranh mua phiếu coupon rồi bán lại à?”
“Không có ba! Lần trước tao dẫn ba mẹ đi ăn chỗ này, sau đó được quán phát khuyến mãi. Sắp hết hạn rồi, không dùng thì phí lắm. Dù gì đây cũng là tiền đó.” Hà Lạc lắc đầu lia lịa.
“Ra là vậy.” Tấn Viễn cụp mắt.
Thời gian đúng là có thể thay đổi con người mà. Ai mà nghĩ được một Hà Lạc hồi năm nhất đại học, dù có làm rơi hai trăm tệ cũng không thèm cúi nhặt, giờ lại tiếc rẻ một tờ phiếu giảm giá hai mươi đồng chứ.
“Nếu thực sự khó khăn thì nói tao một tiếng. Tao vẫn xoay được cho mày mà.” Tấn Viễn nói khẽ.
“Không cần đâu. Nhà tao dạo này cũng khá lên rồi. Kiếm tiền đủ trả nợ.” Hà Lạc cười rạng rỡ.
Tấn Viễn đổi chủ đề:
“Thế sao mày phải làm cái điệu bộ lén lén lút lút này chứ?”
Hà Lạc liếc ra ngoài:
“Tao sợ mấy bé đồng nghiệp thích thầm mày, lỡ mà biết được vụ mày yêu đương qua mạng, thì buồn chết.”
Tấn Viễn nhấp ngụm trà gừng:
“Nhắc lại lần nữa, là bạn tao.”
Hà Lạc gãi gãi đầu:
“Biết rồi biết rồi. Là bạn mày. Nhớ đưa phiếu cho người ‘bạn’ đó á nha.”
“Ừ.”
“Mà mày đang uống cái gì vậy? Nhìn không giống như đường glucose lắm.” Hà Lạc nghiêng đầu nhìn vào chiếc cốc trong tay Tấn Viễn.
“Hay là loại glucose ‘phiên bản nâng cấp’ mà mày nói lần trước đó hả? Sao nghe mùi thơm dữ vậy?”
“Không phải.” Tấn Viễn nghiêng người đi, không cho Hà Lạc nhìn kỹ chiếc cốc của mình.
“Gần đây tao đang thử đổi sang một thứ mới. Vị ngon hơn glucose, độ ngọt cũng vừa đủ, thấy ổn nên uống thường luôn.”
Hà Lạc nghe vậy lập tức tò mò, thò đầu qua:
“Ngon dữ vậy á? Thế pha cho tao một ly đi. Dạo này tao cũng hay tụt huyết áp lắm.”
“Không được. Cái này chỉ mình tao mới được uống thôi. Còn mày, thì dùng cái này này.” Tấn Viễn mở tủ ra, rồi lấy ra một gói đường glucose còn nguyên và đưa cho cậu ta.
Hà Lạc cầm gói đường, vẫn chưa chịu mè nheo:
“Vậy cho tao nếm thử một ngụm được không?”
“Không. Cái này không dành cho đàn ông đâu mày.” Tấn Viễn dứt khoát.
Hà Lạc đầy mặt dấu chấm hỏi:
“Ủa, vậy sao mày uống được?”
Tấn Viễn mặt không đổi sắc:
“Vì tao khác mày.”
Hà Lạc nhìn hắn vài giây, vẫn không hiểu “khác” là khác ở chỗ nào. Nhưng vì cậu chàng thấy hắn không có ý chia sẻ thật nên cũng thôi, quay sang buôn chuyện với những người đồng nghiệp khác.
Tấn Viễn nhấp một ngụm trà gừng, rồi mở WeChat.
Từ lúc hắn đồng ý gặp mặt anh tới giờ, Giang Hạc rõ ràng nói chuyện với hắn nhiều hơn hẳn, đôi khi còn tán dóc vài câu với hắn nữa.
Giang Hạc: [ Viện Viện, em thích ngắm cảnh đêm không? Anh vừa đặt bàn ở nhà hàng Lan Cảnh, không biết em có thích không. ]
Nhà hàng Lan Cảnh?
Tấn Viễn chưa từng nghe qua. Hắn không suy nghĩ nhiều, lập tức đổi hướng.
Chụp một tấm ảnh hai phiếu lẩu Hà Lạc đưa, gửi qua.
Viện: [Không cần phức tạp vậy đâu. ]
Viện: [Hình ảnh]
Viện: [Em có hai phiếu coupon lẩu. Lâu rồi không ăn, hay mình đi ăn lẩu đi.]
Phải một lúc sau bên kia điện thoại mới trả lời.
Giang Hạc: [Được em. ]
Viện: [Ừm ừm. ]
Nhắn xong, Tấn Viễn bỗng nhớ ra điều gì, rồi quay sang hỏi Hà Lạc đang cười nói ồn ào phía bên kia:
“Mày biết nhà hàng Lan Cảnh không?”
Hà Lạc quay đầu lại để trả lời hắn:
“Biết chứ. Đó là nhà hàng xoay trên đỉnh tòa nhà cao nhất thành phố S đó. Nghe nói một miếng cũng tính bằng nghìn tệ. Giới nhà giàu hay đến đó ăn lắm.”
Tấn Viễn siết chặt cốc trà gừng, đầu ngón tay vì siết chặt nên trắng bệch. Rồi hắn mở lại khung chat.
Viện: [Anh đặt bàn thật à? ]
Giang Hạc: [Đặt rồi, nhưng cũng vừa mới hủy. Sao vậy em?]
Viện: [Không sao. Em hỏi thôi.]
Tấn Viễn uống cạn cốc trà gừng, hít sâu một hơi.
Không được tức.
Lỡ tức lên đổ bệnh thì lại không ai lo.
⌜ Hồi 2⌟
Buổi chiều tan làm, Tấn Viễn tiện đường xuống sảnh công ty nhận mấy kiện hàng đặt online trước đó, rồi ghé chợ mua thêm một đống đồ ăn mang về. Về đến nhà là hắn liền lao vào bếp, để nấu cơm chiều.
Vừ đúng sáu giờ, Tấn Tĩnh mở cửa bước vào, thấy trên bàn đã bày sẵn mấy món cơm canh còn bốc khói, thì không khỏi ngạc nhiên:
“Hôm nay em chăm vậy sao?”
Cô vừa định vào phòng tẩy trang thì bị Tấn Viễn gọi lại.
“Bà khoang tẩy trang đã, ăn xong thì đi với em mua vài thứ.” Hắn bưng nốt hai món cuối cùng từ phòng bếp ra.
“Mua gì?” Tấn Tĩnh dừng tay.
Tấn Viễn bày bát đũa ngay ngắn:
“Một ít đồ dùng cho nữ. Bà xem giúp em, tiện cho em chút ý kiến.”
“Hả?” Sự tò mò của Tấn Tĩnh lập tức bị câu này kéo lên tận đỉnh. Cô nàng cũng chẳng buồn tẩy trang nữa, rửa tay xong là đi thẳng đến bàn ăn, mắt cười cong cong.
“Sao tự nhiên lại muốn mua mấy thứ đó? Có bạn gái rồi à? Có cần tối nay chị né ra cho hai đứa không gian riêng không?”
“Không có.” Tấn Viễn cầm bát đũa đưa cho cô, cắt ngang mọi suy diễn rất dứt khoát.
“Em mua cho em dùng, bởi mới rủ bà đi xem cùng này.”
Tấn Tĩnh cầm bát cơm, vẻ mặt ngơ ngác đến mức cằm như muốn rớt xuống bàn.
“Em? Mua cho em dùng sao? Dùng để làm gì?”
Tấn Viễn bình thản gắp một miếng thức ăn, ngước mắt lên và đáp gọn hai chữ:
“Để mặc.”
Tấn Tĩnh: “…”
Cô nhìn Tấn Viễn đang ngồi ăn cơm tỉnh bơ, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
“Em trai à,” cô nàng dè dặt lên tiếng, “có phải dạo này em làm việc áp lực quá không, nên giờ rảnh rang nên mới…chơi lớn đến vậy à?”
Cô nhớ lại một lượt, hình như từ sau khi Tấn Viễn không còn tăng ca nhiều như xưa, thằng em trai này đúng là ngày càng có xu hướng… lệch lạc hơn thì phải?
Ban đầu thằng nhỏ chỉ mượn váy của cô mặc thử, cũng chưa đến mức ghê gớm gì. Nhưng sau đó thằng bé lại bắt đầu chụp mấy bức hình gợi cảm, giờ còn muốn đi mua đồ dùng nữ nữa. Càng nghĩ, Tấn Tĩnh càng thấy nhức nhức cái đầu.
“Không phải.” Tấn Viễn chậm rãi gỡ xương cá trong bát, giọng của hắn điềm tĩnh như đang bàn chuyện thời tiết.
“Chỉ là em muốn trải nghiệm một phiên bản khác của bản thân thôi.”
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn bà chị gái và hỏi rất nghiêm túc:
“Nếu em mặc đồ nữ ra ngoài, thì bà nghĩ người ta có nhận ra không?”
Tấn Tĩnh nghe vậy thì ngẩn người, ánh mắt của cô lia hắn từ trên xuống dưới mấy lượt, rồi lúng túng nói:
“Cái này thì… chị cũng không chắc. Nhưng nói thật nhé, hai lần trước mi mặc đồ nữ á, nếu không phải biết trước mi là em trai chị, chắc chị cũng đếch nhận ra đâu.”
Cô nàng phải thừa nhận, gương mặt của Tấn Viễn đúng là vô cùng đặc biệt.
Nét đẹp của hắn không thuộc kiểu bảnh bao, góc cạnh như bao người đàn ông khác, mà là thuộc kiểu vừa diễm lệ vừa yêu mị. Hòa trộn giữa nét nữ tính mềm mại và nét nam tính sắc bén.
Cộng thêm việc hắn bị hạ đường huyết từ nhỏ, cơ thể gầy gò không quá cường kiện, làn da quanh năm trắng bóng nõn nà. Nhìn từ xa, trông hắn như thể một con búp bê sứ vậy. Nếu không nhìn kỹ chiều cao với yết hầu, Tấn Viễn rất dễ bị nhầm thành con gái.
Tấn Viễn nhai cơm, giọng hơi mơ hồ:
“Cho nên em mới muốn thử.”
“Em phải nghĩ kỹ đấy.” Tấn Tịnh đặt đũa xuống, hiếm hoi nghiêm túc hẳn. “Mặc đồ nữ ở nhà và mặc đồ nữ ra ngoài đường là hai chuyện khác nhau hoàn toàn.”
Ở nhà thì không sao cả, vì chẳng ai để ý, thích làm gì thì làm. Nhưng ra ngoài rồi, thì hắn phải chịu đựng ánh mắt của kẻ khác. Không phải ai cũng chịu nổi cảm giác bị nhìn chằm chằm. Ngay cả phụ nữ còn không muốn bị săm soi, huống chi là đàn ông mặc đồ nữ đi ra đường.
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy ngượng chết được.
Tấn Viễn gật đầu:
“Em nghĩ kỹ rồi.”
“Ừm, vậy chị để mi tự quyết.” Tấn Tĩnh nhún vai, tuy nói thế nhưng cô nàng vẫn không nén được tò mò.
“Nhưng mà, em trai iu dấu của chị ơi, em có thể nói cho chị biết dạo này em đang làm cái quái gì không? Em cứ im im như vậy, chị sợ thật đó.”
Sợ hắn lại tiếp tục giấu mình, cô còn cố tình gây thêm chút áp lực:
“Cả ba và mẹ đều dặn chị phải quan tâm đến em. Em cứ thế này, lỡ sau này họ hỏi tới, chị biết trả lời kiểu gì đây?”
“Làm nghiên cứu.” Tấn Viễn bưng cốc trà gừng bên cạnh lên, uống một ngụm để cuốn sạch mùi dầu mỡ trong miệng, rồi hắn nói với vẻ rất đàng hoàng.
“Em đang muốn thử lập trình một con app khá đặc biệt. Hiện giờ mới chỉ có khung ý tưởng sơ bộ thôi, cụ thể hơn thì phải dựa vào trải nghiệm thực tế mới lên kế hoạch được.”
Hắn dừng một chút, rồi nói tiếp:
“Đặc biệt là vì mảng liên quan đến phụ nữ, nên em cần tìm hiểu sâu hơn. Nhưng hiện tại, mọi ý tưởng trong đầu em còn khá mơ hồ. Em muốn tự mình trải nghiệm thử, để coi có khơi ra được chút cảm hứng nào không.”
Không hổ là con ngoan trò giỏi, đến cả lúc nói dối mà Tấn Viễn cũng không chớp mắt một cái. Lời lẽ của hắn lại đâu ra đấy, hợp lý đến mức rất khó khiến người nghe không tin.
Tấn Tĩnh quả nhiên bị hắn thuyết phục.
“Con app gì mà nghe ngầu dữ thần?”
Tấn Viễn im lặng vài giây, như đang cân nhắc câu chữ, rồi mới đáp:
“Chắc là… một con app AI đúng nghĩa.”
Sợ chị gái lại cố gắng đào sâu thêm, hắn lập tức chặn mọi đường lui:
“Nhưng giờ chỉ mới là bước đệm thôi. Đợi khi nào mọi thứ rõ ràng rồi, thì em sẽ nói kỹ với bà sau.”
“Được thôi, vậy chị chờ kết quả đó!” Hai mắt Tấn Tĩnh sáng rực lên.
Tấn Tĩnh hiểu em trai mình hơn ai hết.
Từ bé Tấn Viễn đã rất thông minh, đi học lúc nào cũng có học bổng. Lên đại học còn chưa từng xin gia đình một đồng nào, lại còn tự mình tạo ra những hệ thống thông minh rất sáng tạo.
Ví dụ như cái app trong điện thoại cô đang dùng đây, tên là: Một bữa không ăn, cả nhà được báo.
Nghe tên thì hơi dị đó, nhưng con app này thật sự dùng rất ổn. Dù điện thoại của cô có lag đi chăng nữa, thì con app đó vẫn chạy mượt như thường.
Cô từng cảm thấy với năng lực của em trai mình, ở mãi một công ty như Khoa học và Kỹ thuật Hạc Thành thì hơi phí. Nhưng vì thấy hắn có vẻ làm ở đó rất vui, nên cô cũng không hỏi nhiều.
Ăn cơm xong, hai chị em cùng ra ngoài dạo phố.
Tấn Tĩnh không nhịn được mà cảm thán:
“Hình như lâu lắm rồi hai đứa mình chưa đi chơi cùng nhau nhở. Bình thường không phải em bận, thì là chị bận.”
“Đâu đến nổi nào. Chẳng phải Tết năm ngoái mình cũng đi chơi đó sao?” Tấn Viễn không quá để ý mấy chuyện này, hắn chỉ nhìn dãy phố thương mại rực rỡ ánh đèn phía trước.
Một câu nói nhẹ tênh đã đập tan luôn bầu không khí hoài niệm của Tấn Tĩnh.
Cô quay sang hỏi:
“Em có quần áo để mặc chưa?”
“Có rồi, em có đặt mấy bộ online.” Tấn Viễn thành thật trả lời.
“Ghê nha ghê nha.” Tấn Tĩnh ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
“Giờ tủ đồ của chị không đủ trình để phục vụ em nữa hả?”
Tấn Viễn cúi xuống nhìn cô, rồi chậm rãi nói ra một câu kinh người:
“Chủ yếu là… trong tủ đồ của bà không có mấy bộ kiểu đó.”
Tuy mới vào phòng chị gái có hai lần, nhưng hắn đã nhớ gần hết các kiểu dáng quần áo của cô nàng. Phong cách của Tấn Tĩnh chủ yếu thiên về dịu dàng hoặc quyến rũ, còn kiểu dáng mà hắn nhắm tới thì lại không có.
“Thiệt hả? Ê, cho chị xem thử với, để chị còn biết góp ý cho em.”
Dù gì cô cũng là người mẫu, nên cũng có gu ăn mặc. Vậy mà không ngờ, cô lại không đoán được thằng nhóc em muốn mặc phong cách gì, đúng là càng nghĩ càng tò mò.
Tấn Viễn nghĩ một lát rồi vẫn từ chối:
“Thôi. Em sợ bà biết rồi hold không nổi.”
“Bây đùa chị à? Dù gì chị cũng là người mẫu đó nha, có cái gì mà chị chưa thấy?” Tấn Tĩnh lập tức không phục.
“Vấn đề là người mặc là em, nên là bà chắc chắn sẽ thấy kỳ.” Tấn Viễn nói tiếp.
Hắn đã không muốn nói, Tấn Tĩnh cũng chẳng ép được. Cuối cùng chỉ đành kéo hắn vào trung tâm thương mại và bắt đầu đi lựa đồ.
Không đi chung thì thôi, đi một cái là thì đúng là giật mình thật.
Tấn Tĩnh trước giờ không hề biết em trai mình hào phóng đến vậy.
Mấy món trang sức phụ kiện giá đến vài nghìn tệ, hắn cũng chẳng thèm đắn đo gì, cứ quơ hết một đống vào rổ để lát sau thanh toán. Với lại ngay từ đầu Tấn Viễn cũng chả buồn ghé vào mấy cửa hàng bình dân, hắn cứ nhắm thẳng vào mấy cửa hàng hiệu mà vào.
Nhìn cái khí chất giàu có khi shopping của hắn, Tấn Tĩnh lập tức vứt luôn cái sĩ diện của người làm chị cả.
“Tiểu Viễn à… Chị cũng có mấy món muốn mua ó~.”
“Bà tự đi chọn đi, rồi lát nữa em thanh toán cho.” Tấn Viễn liếc đống túi lớn túi nhỏ trên tay, hầu hết đều là đồ chị gái đã chọn giúp hắn, nên cũng hào phóng trả lời.
Đạt được mục đích, Tấn Tĩnh lập tức giơ tay làm dấu OK, rồi vui vẻ chạy thẳng đến quầy mỹ phẩm mà bản thân đã nghía nãy giờ. Cô nàng vừa lựa hàng, vừa đứng cười nói tít cả mắt với nhân viên bán hàng.
Tấn Viễn tựa người vào lan can cạnh hành lang trung tâm thương mại, rút điện thoại ra xem tin nhắn.
Giang Hạc gửi tin nhắn tới.
Giang Hạc: [Chọc chọc 👉🏻 👉🏻]
Giang Hạc: [Em đang làm gì vậy?]
Viện: [Em đang đi mua sắm.]
Giang Hạc: [Ở bên khu trung tâm thương mại Thế Kỷ à?]
Sao anh ấy biết được?
Tấn Viễn khẽ cau mày, nhưng rất nhanh đã nhớ ra lần trước hắn từng đưa địa chỉ khu nhà mình cho Giang Hạc. Mà chỗ mua sắm sầm uất nhất khu này, chỉ có trung tâm thương mại Thế Kỷ.
Viện: [Dạ.]
Giang Hạc: [Em ở khúc nào thế? Để anh gọi quản lý bên đó, bảo họ dẫn em đi tham quan.]
Viện: [Không cần đâu, em chỉ đi ngắm nghía linh tinh thôi.]
Giang Hạc: [Vậy được rồi.]
Thấy đối phương không có ý nói tiếp, Tấn Viễn vừa định tắt điện thoại để đi tìm Tấn Tĩnh. Màn hình điện thoại còn chưa kịp tắt, thì “Ting!” một cái, âm thanh thông báo tin nhắn đã vang lên.
Trong khung chat nhảy ra một dòng chữ báo hiệu chuyển khoản thành công.
[Giang Hạc đã chuyển cho bạn 100.000 tệ]
Giang Hạc: [Chơi vui nhé em.]
Tấn Viễn nhìn chuỗi số 0 phía sau, ngẩn ra mất mấy giây.
Viện: [Nhiều quá rồi, em không nhận được.]
Giang Hạc: [Không sao đâu, tiền một bộ đồ mà thôi. Em đừng để ý.]
Tấn Viễn khẽ ho khan một tiếng.
Vừa nãy Tấn Tĩnh còn suýt xoa vì hắn tiêu tiền mạnh tay, thế mà tổng số tiền hai chị em tiêu cả ngày hôm nay, còn chưa bằng số lẻ vị chi của người ta mua một bộ đồ.
Viện: [Em cảm ơn, nhưng em mua đồ không tốn đến vậy đâu. Tiền của anh mà, anh dùng để mua đồ cho mình đi nhé.]
Gửi xong câu này, hắn cũng thuận tay bấm hoàn tiền luôn.
Hắn sợ nếu chậm thêm chút nữa, bản thân sẽ thật sự động lòng mất. Dù sao thì đó cũng là mấy tháng lương của Tấn Viễn.
Vừa hoàn tiền xong, thì Tấn Tĩnh đã gọi hắn qua để thanh toán.
Tấn Viễn vừa bước tới, đã thấy chị gái mình tậu full một bộ make up, túi lớn túi nhỏ xách đầy hai tay. Hắn nhìn một chút rồi thuận miệng hỏi:
“Hết bao nhiêu?”
“Chín nghìn tám trăm tám mươi tám… Lần này em trả trước giúp chị đi, đợi chị có tiền rồi chị trả lại.” Tấn Tịnh cũng hơi ngượng ngùng báo giá.
Con số này chỉ bằng một phần mười giá một bộ đồ của Giang Hạc. Ngẫm lại thì cũng không đắt lắm.
“Bà khỏi trả tui đi.” Tấn Viễn nói xong liền đưa thẻ tín dụng cho nhân viên bán hàng.
Sau đó, hắn còn tiện miệng nói thêm một câu với cô nhân viên:
“Lấy giúp tôi một bộ giống của chị gái này luôn.”
Cô nhân viên thoáng sững người, sau đó lập tức tươi cười rạng rỡ, cầm thẻ đi thanh toán và đóng gói thêm một bộ make up cho hắn.
Tấn Tĩnh nhìn cách thằng em mình tiêu tiền, mà không khỏi cảm thấy đau ví giùm hắn.
“Tiểu Viễn à, ví tiền của em còn chịu nổi không vậy? Bộ không định để dành tiền cưới vợ nữa à?”
“Còn chứ. Sau chuyến công tác lần trước, em về còn được thưởng mấy vạn nữa, đủ tiêu rồi.” Tấn Viễn hoàn toàn không lo chuyện tiền bạc, hắn tự có tính toán riêng trong lòng.
Dừng một chút, Tấn Viễn lại bình thản nói tiếp:
“Còn tiền cưới vợ thì em không để dành nữa. Vì em mới phát hiện, khoảng tiết kiệm của vợ em có khi còn kếch xù hơn cả em.”
Tấn Tĩnh: “…”
Tấn Tĩnh, “Với cái kiểu chi tiêu này của em, mà đòi cưới vợ, mới là lạ á!”
Tấn Viễn cụp mắt xuống, không đáp.
Sáng hôm sau, Tấn Viễn lôi mấy bộ quần áo mua trên mạng ra mặc thử.
Dù cùng một kiểu, nhưng hắn mua hẳn ba bốn bộ. Thử qua hết từng cái, cuối cùng mới chọn được một bộ hợp dáng mình nhất. Xong xuôi, hắn ngồi vào bàn như mọi cô gái khác, rồi bắt đầu hí hoáy với đống make up mình vừa mua hôm qua.
Bước dưỡng da thì hắn còn biết sơ sơ, quy trình cũng không quá khó. Nhưng đến mấy món đồ make up thì hắn chịu, vì chúng đúng là một thế giới hoàn toàn khác.
Hắn lên mạng tìm tòi cả đống video hướng dẫn, mà mỗi video lại chỉ dẫn một kiểu khác nhau. Xem càng nhiều, thì chỉ càng thêm rối rắm.
Cuối cùng, Tấn Viễn quyết định từ bỏ chuyện tự mình mò mẫm.
Hắn ôm cả đống mỹ phẩm còn chưa bóc seal, chạy sang phòng bên cạnh và gõ cửa phòng của Tấn Tĩnh.
Chưa đến tám giờ sáng, Tấn Tĩnh vẫn đang say giấc nồng.
Bị réo dậy lúc này, cả người cô nàng bực bội thấy rõ. Cô chậm chạp mở cửa ra, mắt còn chưa mở hẳn, giọng thì ngái ngủ:
“Có chuyện gì thì nói nhanh lên…”
Tấn Viễn cũng không khách sáo, hắn nói thẳng:
“Bà trang điểm cho em đi.”
“Một thằng đực rựa như em thì trang điểm l—”
Câu nói mới ra được nửa chừng, ký ức về chuyện dạo gần đây em trai mình thích mặc đồ nữ liền đột ngột quay trở lại. Cô lười biếng hé một mắt liếc hắn cái.
“Ờ thì… đợi bà chị này tỉnh hẳn, rồi làm cho em…”
Nhưng lời còn chưa dứt, hai mắt cô nàng đã bật mở hoàn toàn.
Cô nhìn chằm chằm Tấn Viễn đứng trước mặt, rồi dụi mắt lia lịa mấy cái. Sau đó nhìn lại lần nữa, cuối cùng, cô nàng không nhịn nổi mà bật thốt một câu chấn động:
“Cái địt, thằng nhóc này, mi ăn mặc kiểu đó là định đi rù quến ai?!”
⌜ Hồi 3⌟
Sau khi Tấn Viễn trang điểm xong và rời khỏi phòng của Tấn Tĩnh, quai hàm của cô nàng gần như sắp rơi thẳng xuống đất. Cô lập lại câu hỏi mà bản thân đã hỏi rất nhiều lần trong lúc trang điểm cho hắn:
“Tấn Viễn, em có chắc là mặc nguyên si bộ này ra đường không?”
Tấn Viễn đứng trước chiếc gương toàn thân trong phòng khách, cẩn thận ngắm nghía bản thân một lượt. Thấy không thấy có điểm nào bất ổn, hắn mới trả lời bằng giọng điệu chắc nịch:
“Ừa, chắc.”
Tấn Tĩnh giơ tay che mặt, cô thật sự không biết phải nhìn em trai mình kiểu gì nữa. Mỗi lần nhìn là mỗi lần đỏ mặt, huống chi bây giờ mặt mày hắn còn full make up nữa.
“Thôi, em thích là được.” Cô hít sâu một hơi, vẻ mặt nặng nề như đang tiễn con trai cưng ra chiến trường.
“Nói này, chị không có ý gì khác đâu, chỉ muốn dặn bây phải biết tự bảo vệ mình cho thật kỹ! Cẩn thận đó, nghe chưa?!”
Nếu Tấn Viễn không xinh đẹp đến mức yêu nghiệt như vậy, thì khi mặc bộ này ra ngoài đường, cùng lắm trông hắn chỉ là một cô nàng đỏm dáng xinh xẻo, hút mắt người khác thôi.
Nhưng khổ nỗi, tên nhóc này lại quá mức diễm lệ đi chứ!
Bình thường thì chỉ với khuôn mặt mộc của hắn thôi, cũng đủ khiến dân chúng ngoái lại nhìn rồi. Đằng này hắn còn make up lên nữa, cả người như biến thành một con hồ ly tinh chuyên mê hoặc người khác. Khiến cho bất cứ ai nhìn thấy, đều sẽ tim đập chân run, mặt mày đỏ bừng tận mang tai!
Với cái bộ dạng này mà ra ngoài đường, không biết sẽ chèo kéo bao nhiêu là ánh nhìn nữa.
Dù Tấn Tĩnh biết rõ hắn là con trai, thì cô vẫn không khỏi lo lắng.
Cô nàng lo cho em trai mình lắm! Nhỡ đâu thằng nhỏ đang đi ngoài đường, cái bị ai đó giở trò bắt cóc, rồi trùm bao bố rồi vác thẳng về nhà luôn thì sao?!
“Bà khỏi lo xa.” Tấn Viễn đi tới ngăn kéo đựng đồ ngọt, nhét một đống kẹo vào mấy cái túi quần, rồi quay sang cười với cô chị hai.
“Bây giờ là xã hội pháp trị rồi đó bà. Mấy chuyện bóc cóc con gái nhà lành đó, không còn xảy ra giữa ban ngày ban mặt nữa đâu. Xã hội giờ văn minh hơn nhiều rồi.”
Nói tới đây, hắn lấy cây kẹo mút vị sữa ra từ trong tủ, bóc vỏ rồi ngậm vào miệng.
Tấn Viễn bình tĩnh nói tiếp:
“Với lại, em trai bà có phải là gái nhà lành gì đâu.”
“Ê, em đừng nhìn chị bằng ánh mắt ấy được không vậy?” Tấn Tĩnh vừa mới bình tĩnh được một chút, thế mà vừa thấy hắn nở nụ cười, là tim gan phèo phổi của cô nàng lại nhảy cha cha cha.
“Con tim chị yếu lắm, chịu không nổi đâu. Em mà ra ngoài đường thả thính dân chúng, đảm bảo ai cũng điên đảo cho coi.”
“Em không hứng thú với nhân loại dữ vậy đâu.” Tấn Viễn đưa tay chạm nhẹ vào mái tóc ngắn và gọn gàng của mình, tiện miệng chê bai luôn cả bà chị gái.
“Mà bộ bà bị bệnh tim hay gì? Em không hiểu sao bà đối diện được với mấy người mẫu trong ngành mình luôn á.”
“Cái này thì em không hiểu là đúng rồi chời.” Tấn Tịnh cong môi cười.
“Ở lâu trong cái ngành này riết sẽ bị chai mắt luôn đó, hiểu chưa? Với lại, giới người mẫu bọn chị thông thường đều chuộng mấy kiểu *model face á.”
(Model face: Model Face là gương mặt ăn ảnh trong giới người mẫu, thường có 3 yếu tố chính: cấu trúc xương rõ nét (gò má cao, hàm sắc), thần thái tốt (biểu cảm linh hoạt, ánh mắt có hồn), và nét riêng dễ nhận diện. Không cần đẹp hoàn hảo, quan trọng là lên hình cuốn và có dấu ấn riêng.)
Model face thì đúng là cũng không tệ.
Nhưng dù có là model face kiểu gì đi nữa, thì cũng không đủ wow bằng Tấn Viễn được.
Nhất là khi Tấn Tĩnh biết rõ giới tính thật của hắn là nam, cái cảm giác vừa kinh diễm vừa kích thích vì cái nét đẹp phi giới tính ấy, người ngoài căn bản không hiểu được đâu.
Tấn Viễn không cảm nổi gu thẩm mỹ của chị gái. Hắn cúi người xuống và dứt khoát mang vào đôi giày mới mua hồi hôm qua. Xong xuôi hết mọi thứ, càng nhìn vẻ bề ngoài của hắn, lại càng thấy cuốn.
Đến lúc này, Tấn Tĩnh mới thấm thía câu, “Có những người chẳng cần làm gì cả, chỉ cần đứng đó thôi cũng đã là một kỳ quan rồi”.
Tấn Viễn đứng yên ở cửa chính. Dù ánh sáng ở khúc huyền quan hơi tối, bên cạnh còn có kệ giày được chất đầy một cách lộn xộn, nhưng hắn vẫn có thể thu hút mọi ánh nhìn.
Ai nấy khi nhìn vào, đều sẽ quên sạch mọi thứ xung quanh, trong mắt chỉ còn lại mỗi bóng hình của hắn.
“Em đi nhé.” Tấn Viễn rút cây kẹo mút trong miệng mình ra, rồi vẫy tay chào tạm biệt Tấn Tĩnh.
Tấn Tịnh vẫy lại như thể đang tiễn tên ôn thần ra khỏi nhà:
“Bây đi mau đi, đi đi.”
Cô thật sự không chịu nổi việc em trai mình đã ăn mặc như vậy, mà còn đứng lù lù trước mặt cô.
Thật sự là… quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá, quá gợi cảm rồi!
Ban đầu cô còn nghĩ là, lần đầu Tấn Viễn mặc đồ nữ, thì hắn sẽ chọn kiểu dáng trung tính và kín đáo một chút.
Ai ngờ đâu, thằng oắt này lại quyết định chơi lớn đến thế!
Hại cô sau này mà muốn nhìn thẳng vào mặt hắn, cũng cảm thấy vô vàn áp lực.
Tấn Viễn ra khỏi nhà, đi vào thang máy, và di chuyển chầm chậm xuống lầu.
Bây giờ mới tầm mười giờ sáng, người đi thang máy không nhiều lắm. Nhưng trong lúc hắn đi xuống, kiểu gì cũng gặp lác đác một hai người.
Mỗi lần cửa thang máy mở ra, người bên ngoài vừa thấy Tấn Viễn đang đứng ngậm kẹo mút ở bên trong, là đều khựng lại. Sau đó họ mới lặng lẽ bước vào và nép sang một bên, dùng khóe mắt để nhìn trộm hắn.
Tấn Viễn ngậm kẹo, chẳng buồn quan tâm đến những ánh nhìn đó.
Nếu hắn đã có gan mặc đồ nữ bước ra khỏi nhà, vậy thì hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để bị bàn dân thiên hạ săm soi rồi.
Thang máy xuống đến tầng một rất nhanh.
Tấn Viễn bước ra ngoài và điềm tĩnh đi thẳng ra cổng dân cư.
Cách ăn mặc hôm nay của hắn đã đủ nổi bật, cộng thêm làn da trắng nõn và ngọc ngà kia; chỉ vừa bước khỏi thang máy, Tấn Viễn đã thu hút hầu hết mọi ánh nhìn.
Nhưng Tấn Viễn lại làm lơ tất cả và tiếp tục cất bước.
Hắn và Giang Hạc đã hẹn gặp nhau ở khuôn viên chính của khu thương mại Thế Kỷ vào lúc mười giờ. Hiện tại cũng sắp tới giờ hẹn.
Nhà của Tấn Viễn cách khu thương mại Thế Kỷ không quá xa, đi bộ tầm hai mươi phút là tới.
Hôm nay là thứ bảy, ngoài đường cũng hơi kẹt xe. Vì lười bắt taxi nên hắn quyết định đi bộ luôn cho tiện. Bởi vậy, nên Tấn Viễn hoàn toàn không lường trước được, hậu quả cho việc làm này của mình sẽ như thế nào.
Vì là ngày nghỉ, nên ai ra ngoài đường vào giờ này cũng chủ yếu là đi chơi cho khuây khỏa. Có vài người còn đi chầm chậm để ngắm cảnh ven đường.
Không ngắm thì thôi, vì một khi đã ngắm, đảm bảo dính như keo dán chuột.
Thậm chí còn có một tên lái chiếc Porsche, bất chấp thời gian và địa điểm, gã đậu xe cái ét ngay giữa đường và mở cửa bước thẳng về phía Tấn Viễn.
“Người đẹp ơi, cho anh xin WeChat được không nè?”
Tấn Viễn đang đi thì tự nhiên bị một gã đàn ông còn thấp hơn cả mình nhảy ra chắn đường. Đã vậy, gã đó còn giơ điện thoại lên và nói chuyện với hắn một cách lả lơi nữa.
“Cút đi.”
Tấn Viễn lười đếm xỉa đến gã.
“À… được.”
Gã vừa nghe giọng hắn thì sững sốt mất một lúc, sau đó ngoan ngoãn cất điện thoại và lùi ra chỗ khác. Nhưng gã cũng không đi hẳn, mà chỉ lẽo đẽo bám theo hắn ở khoảng cách an toàn.
Vì gã ta đỗ xe trái phép, nên giao thông cứ thế mà kẹt cứng ngắt.
Có người lập tức gọi cảnh sát giao thông, có người điên cuồng bấm còi, còn có người mở cửa xe thò đầu ra chửi:
“Mẹ nó, cái thằng lái con Porsche phía trước bị điên à?! Dám dừng xe ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ luôn hả?!”
Đang yên đang lành, cả con đường bỗng chốc bị tắc nghẽn.
Mà mấy chuyện này, thì Tấn Viễn nào thèm để tâm?
Hắn vừa đi về phía khuôn viên trung tâm của Thế Kỷ, vừa cúi đầu nhắn tin cho Giang Hạc.
Viện: [Anh tới chưa?]
Cứ đi được một đoạn, hắn lại cúi xuống nhìn điện thoại một lần, nhưng mãi vẫn chưa thấy anh trả lời.
Tâm trạng của Tấn Viễn dần trở nên bực bội. Hơn nữa, hắn còn bắt đầu cảm nhận số người bám xung quanh mình tăng lên đáng kể.
Tấn Viễn nâng mắt, liếc sang bên cạnh một cái.
Quả nhiên, không ít người đã tụ tập xung quanh hắn.
Tấn Viễn rũ mắt xuống và tăng tốc bước đi, hoàn toàn không biết về sức ảnh hưởng từ một ánh nhìn của mình lớn lao thế nào.
“Á á á á á, chị ấy nhìn tôi kìa!”
“Cặp kiếm Nhật đó, cái eo đó, cái mặt đó… chấn động tam giới luôn á chời!”
“Trời ơi, bả đẹp muốn xỉu. Nhìn chỉ cái tôi muốn gãy liền luôn á.”
“Mà da bả đẹp ghê hồn, trắng mịn mọng nước.”
“Trát cả tấn phấn lên mặt, ai biết mặt mộc trông thế nào.”
“Thì cũng vẫn đẹp hơn khối sao nổi tiếng ấy chứ.”
“Mà gu ăn mặc của bả đỉnh quá luôn, hu hu hu.”
“Cọng thơm!!!! Cíu bé, bé sắp xỉu vì không chịu nổi rồi!”
“Thế phong nhật hạ! Bại hoại phong tục! Bại hoại phong tục!”
“Có khi nào là người nổi tiếng không? Mày mau lấy điện thoại ra tìm thử xem!”
“Nếu thật sự là người nổi tiếng thì tốt biết mấy, đã đẹp mà còn mặc bạo nữa! Nếu là ngôi sao thì giờ tôi có thể thưởng thức được nhan sắc đó rồi!!!”
“…”
Tấn Viễn đi một đường, người ta vây một đường.
Cho đến tận khi hắn tới khuôn viên trung tâm của Thế Kỷ, thì xung quanh đã bị bao vây bởi đông nghịt người.
Nhưng không ai dám đứng gần hắn.
Tất cả mọi người đều giữ khoảng cách chừng ba bốn mét, một là trắng trợn ngắm nhìn hắn, hai là chỉ dám lén nhìn trộm.
Vì lúc này trên người Tấn Viễn gần như viết hẳn bốn chữ: TRÁNH XA BỐ RA!
Tấn Viễn không để tâm tới mấy chuyện đó.
Hắn đi đến bên đài phun nước mang tính biểu tượng của khu mua sắm Thế Kỷ, sau đó lấy điện thoại ra để nhắn cho Giang Hạc.
Viện: [Em tới rồi, anh vẫn chưa tới à?]
Tin nhắn này vừa gửi đi chưa được bao lâu, bên kia đã vội hồi âm.
Giang Hạc: [Xin lỗi em, anh không biết xảy ra chuyện gì hôm nay nữa, mà con đường gần khu Thế Kỷ bị kẹt xe nghiêm trọng, ùn tắc một đoạn rất dài. Chắc phải mất một khoảng thời gian nữa mới thông được. Em vào cửa hàng nào gần đó ngồi trước được không?]
Đọc là biết ngay Giang Hạc cũng đang rất sốt ruột.
May mà thời tiết hôm nay cũng khá dễ chịu, không quá nóng gắt cũng không quá se lạnh. Vì nhận được tin nhắn của anh, nên tâm trạng của Tấn Viễn cũng không còn bực nữa, mà dần bình tĩnh lại.
Hắn ngậm kẹo mút trong miệng, chậm rãi gõ chữ trên màn hình.
Viện: [Không sao đâu, anh cứ từ từ.]
Giang Hạc: [Anh xin lỗi, anh cũng không ngờ trước chuyện này.]
Viện: [Không sao ạ, đâu phải lỗi của anh.]
Tấn Viễn cất điện thoại đi; hắn chỉ đứng cạnh đài phun nước và chơi đùa với ngón tay của mình một cách chán chường.
Biết trước phải đợi lâu như vậy, đáng lẽ lúc nãy hắn nên mang theo một quả táo.
Hắn bắt đầu nghĩ ngợi một cách vô vị.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thì dù có mang theo thì chưa chắc ăn được.
Tô son rồi, ăn xong quả táo còn phải dặm lại son nữa thì mệt.
Làm con gái đúng là phiền quá đi mà.
Chỉ riêng việc chuẩn bị để ra khỏi nhà thôi, cũng đã ngốn mất hai tiếng đồng hồ rồi. Đã vậy ra ngoài đường rồi còn phải liên tục để ý hình tượng nữa.
Trong lúc Tấn Viễn còn đang nghĩ lan man, một người đàn ông cao lớn, với vẻ ngoài khá thân thiện bước tới trước mặt hắn. Ông ta đưa ra một tấm danh thiếp và bắt chuyện với hắn:
“Cô gì ơi, tôi là người tìm kiếm talent tiềm năng cho công ty giải trí Tinh Diệu. Không biết cô có hứng thú muốn làm diễn viên không ha?”
Tấn Viễn cúi mắt nhìn tấm danh thiếp, rồi từ chối thẳng:
“Không hứng thú.”
Giọng cô gái này cũng hay thật.
Rất trong trẻo, rất đặc biệt, lại còn có cảm giác thanh thoát khó tả.
Người đàn ông đó thoáng ngẩn ra, nhưng ông ta không hề vì bị từ chối mà bỏ cuộc. Trái lại càng thêm kiên trì:
“Nếu không làm diễn viên thì làm ca sĩ cũng được! Tôi thấy giọng của cô đặc biệt lắm, nếu hát chắc chắn sẽ rất hay. Chỉ cần cô gật đầu, team social của chúng tôi đảm bảo sẽ dốc toàn lực để lăng xê cô! Đảm bảo nổi từ Nam đến Bắc…”
Miệng của ông ta thao thao bất tuyệt, làm Tấn Viễn mất hết kiên nhẫn, đến độ phải né sang một bên.
“Ông ồn thật đấy! Tôi không muốn nghe.”
Hắn chỉ muốn đứng yên ở đây để chờ người mà thôi.
Hắn bị một đám người đeo bám nãy giờ cũng đã đủ phiền rồi, vậy mà giờ lại còn thêm vài kẻ tới xin WeChat hoặc bắt chuyện với hắn nữa chứ.
Hắn thật sự không hiểu nổi, mình có gì đáng để người ta thừa thắng xông lên đến vậy.
Nếu đám người xung quanh lúc này mà nghe được tiếng lòng của Tấn Viễn, chắc họ phải khóc thét!
Không phải bọn họ cố tình làm phiền hắn, cũng chẳng muốn nhìn hắn chằm chằm như thể biến thái đến vậy đâu.
Chỉ là, bọn họ chưa từng gặp một người con gái nào mang sức hấp dẫn mãnh liệt đến vậy.
Thành ra cứ muốn nhìn thêm một chút nữa, rồi lại thêm một chút nữa.
Ngón tay thon dài của Giang Hạc gõ nhẹ lên vô lăng hai cái, thỉnh thoảng anh lại bồn chồn nhịp thêm vài cái nữa. Yết hầu của anh khẽ chuyển động lên xuống. Thỉnh thoảng anh còn nâng mắt nhìn sang cửa kính bên hông để xem thử hàng xe phía trước; trên gương mặt ôn hoà và lịch thiệp kia cũng hiện lên vẻ lo lắng.
Đây là lần đầu tiên anh gặp mặt người khác mà lại đến muộn. Huống hồ, người ấy còn là người anh thích nữa.
Không biết liệu Viện Viện có giận không.
Nếu biết trước kẹt xe đến thế, thì sáng nay Giang Hạc đã không đi về khu ngoại ô phía tây, mà anh đã tới khu mua sắm Thế Kỷ sớm hơn rồi. Ít ra anh cũng sẽ không để một cô gái như Viện Viện phải đứng chờ đợi một mình.
Mười phút trước, vừa bắt đầu kẹt xe là Giang Hạc đã gọi thẳng cho đội cảnh sát giao thông thành phố, nhờ họ lập tức điều người tới phân luồng.
Bây giờ mấy vị cảnh sát công vụ đều đang khẩn cấp xử lý tình huống phía trước.
Thành ra, Giang Hạc phải chờ sốt ruột nửa tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, chiếc xe Porsche chắn đường kia cũng đã bị kéo đi, những chiếc xe gặp sự cố trên đường cũng đã được xử lý sạch sẽ, tuyến đường mới thông thoáng trở lại.
Giang Hạc nhấn ga, lái xe nhập vào dòng xe đang di chuyển.
Anh vội vàng chạy đến khu trung tâm thương mại Thế Kỷ, vừa đến nơi, anh đã lập tức gọi điện thoại cho Viện Viện.
“Viện Viện, anh tới rồi. Em đang ở đâu vậy?”
“Em đang ở chỗ đài phun nước, giữa khuôn viên trung tâm của Thế Kỷ ấy.”
Có lẽ bên kia đầu dây hơi ồn, nên trong cuộc gọi bị xen lẫn bởi khá nhiều tạp âm.
Nhưng giọng của cô gái ấy vẫn trong veo, phần âm cuối còn hơi nhẹ nhếch lên.
Giang Hạc biết rõ, đó là kiểu ngữ điệu chỉ xuất hiện khi cô gái ấy đang vui vẻ.
Anh khẽ thở phào một hơi.
Đỗ xe vào chỗ gần phía đối diện đài phun nước xong, anh mới tháo xuống chiếc kính râm và mở cửa xe bước ra. Giang Hạc theo bản năng mà nhìn về phía đài phun nước.
Vào lúc này, rất nhiều người đang tụ tập xung quanh đài phun nước.
Thế nhưng, Giang Hạc chỉ cần liếc mắt một cái, là anh đã xác định được cô gái mà mình muốn tìm ở đâu trong đám đông.
Người ấy mang theo một sức hấp dẫn khó tả, đến mức khiến trái tim của kẻ khác tê dại, cơn ngứa râm ran từ tận đầu ngón tay.
Như thể có thần giao cách cảm.
Ngay lúc Giang Hạc vừa nhìn sang, cô gái nãy giờ vẫn luôn nhìn xem điện thoại kia, cũng đồng thời ngẩng mắt lên và hướng về phía anh.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, vòi phun nước phía sau bỗng nhiên phun lên từng tầng sóng nước. Như dải tua rua lấp lánh, quấn quít cõi lòng của kẻ tình si.
Chỉ một ánh nhìn đó thôi, mà khiến cho trái tim khô cằn đã lâu của Giang Hạc, trở nên sôi sùng sục như núi lửa phun trào, đập dữ dội đến mức anh không tài nào khống chế nổi.
Tác giả có lời muốn nói:
Tấn Viễn: Sorry nha, nhưng lần này tôi muốn chơi lớn.
309 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply