Giả gái – Chương 5

Chương 5: Tặng quà

Ngay tại tầng cao nhất của công ty Khoa học Kỹ thuật Hạc Thành, bên trong văn phòng chủ tịch, kim đồng hồ đã trôi qua khỏi mốc 12 giờ từ lâu, nhưng âm thanh lật hồ sơ và tiếng click chuột vẫn đều đặn vang lên, đều đều như một thói quen.

Giang Hạc vừa ký xong phần tài liệu cuối cùng, anh có chút mệt mỏi mà tháo xuống chiếc mắt kính treo trên sống mũi, sau đó anh nhắm mắt, nhẹ nhàng xoa xoa huyệt thái dương đang âm ỉ nhức. Vì quá tập trung, anh quên luôn cả giờ giấc.

Một lát sau, cảm giác nhức mỏi quanh hốc mắt dần dịu xuống, anh lại cầm lấy con chuột, chuẩn bị xem tiếp tài liệu công việc trên màn hình máy tính. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại trên bàn bỗng phát ra một tiếng ting thật khẽ, thanh âm tuy nhỏ nhưng lại vang vọng rõ ràng giữa văn phòng yên tĩnh.

Giang Hạc nhíu nhẹ đôi lông mày, anh cầm điện thoại lên để kiểm tra thông báo. Ngay khi phát hiện tin nhắn đến từ cô gái bất ngờ trò chuyện WeChat cùng anh tối qua, Giang Hạc liền bất tri bất giác thả lỏng nét mặt.

Nhấn vào cuộc trò chuyện, anh đọc được dòng tin nhắn không đầu không đuôi hỏi rằng mình có uống sữa bò hay không. Anh nâng lên cốc cà phê được đặt ở kế bên, chậm rãi nhấp một ngụm, rồi trả lời một cách gọn gàng: 

[Không uống.]

Trái với những người trẻ yêu thích những thức uống ngọt như sữa bò, anh thích những thứ thức uống mang nhiều caffein như cà phê đen hơn. Vì nó có thể giữ cho đầu óc của anh luôn tỉnh táo và tập trung trong lúc làm việc. 

Cho dù, những thứ thức uống chứa nhiều caffein này cũng hay gây ra cho anh đôi ba tác dụng phụ.

Ngay khi đặt ly xuống, trên gương mặt bảnh bao lịch lãm của anh hiện lên nét khó chịu. Anh đưa tay xuống, nhẹ nhàng xoa ấn vị trí bên bụng trái.

Do cả sáng bận rộn chưa kịp ăn gì, nên anh chỉ có thể dằn bụng bằng mấy ly cà phê đen. Vì vậy mà bây giờ, cái bao tử yếu ớt của anh mới bắt đầu phản kháng chính chủ nhân của nó.

Màn hình lại sáng lên lần nữa.

Viện: [Trong sữa bò có nhiều dinh dưỡng lắm í. Anh uống nhiều sữa bò sẽ vừa giúp dưỡng dạ dày, cũng tốt cho thận nữa. Anh hong uống thiệt hửm? 👉🏻👈🏻] Kèm theo đó là một chiếc sticker mèo con đang uống sữa bò.

Vừa nhìn thấy dòng tin nhắn ấy, Giang Hạc khẽ bật cười không rõ nguyên do.

Chỉ thông qua vài dòng trò chuyện với đối phương, anh cũng có thể lờ mờ hiểu thêm về cô gái tên Viện Viện này. Cô ấy thuộc tuýp người trẻ năng động và cũng có đôi chút ngây ngô.

Dù anh thật sự không thích những sản phẩm như sữa này cho lắm, nhưng vẫn nhẹ nhàng trả lời: 

[Cảm ơn đã giúp tôi cập nhập thêm kiến thức, nhưng tôi đó giờ không uống sữa.]

Bên kia phản hồi rất nhanh, trong tông giọng còn mang theo chút tiếc nuối: 

[Hừmm, vậy để em tự uống vậy.]

Giang Hạc cười khẽ, sau đó anh buông điện thoại, cố gắng tập trung xoa nhẹ dạ dày. Tuy nhiên, có vẻ hôm nay dạ dày của anh không có ý nhường nhịn anh cho lắm. Cơn đau không những không thuyên giảm mà còn tăng lên dần dần, khiến anh đành phải bấm chuông nội bộ, gọi trợ lý bên ngoài rót cho cốc nước ấm.

Tuy nhiên thấy gọi mãi vẫn không thấy ai nhấc máy, anh mới sực nhớ đã là giờ nghỉ trưa. Cả nhóm trợ lý nhóm tan ca cả rồi.

Giang Hạc cười khổ một tiếng, anh cố gắng chịu đựng cơn quặn đau ở bụng, đứng dậy rồi tự mình rót một ly nước ấm. Nhưng uống nước ấm cũng không giúp ích gì mấy, vì cả ngày anh chỉ uống toàn cà phê. 

Suy nghĩ một lúc, dù sao bây giờ cũng là giờ ăn trưa, và anh cũng đang bị cơn đau bao tử hoành hành cho mất sức làm việc. Cho nên Giang Hạc quyết định cầm lấy áo vest, di chuyển xuống căn tin ở tầng trệt để tìm thứ gì đó lót bụng.

Thang máy chậm rãi đi xuống, Giang Hạc nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình được phản chiếu bởi buồng kim loại của tháng máy, thầm nghĩ, ăn tí cơm chắc sẽ hết đau mà ha?

Mãi đến khi bước vào nhà ăn, ánh mắt của anh vô thức dừng lại ở tủ đồ uống. Ở đó, mấy lọ sữa bò được xếp ngay ngắn.

Trong khoảnh khắc cơn đau dạ dày lại trở nên càng thêm âm ỉ, Giang Hạc bất giác nhớ lại những lời cô gái kia nói với anh trong WeChat, rằng sữa bò có thể giúp bổ trợ dạ dày. Anh tự hỏi, chắc là uống thử một chút xem như thế nào.

Vừa gửi xong tin nhắn, Tấn Viễn cũng uống cạn lọ sữa bò trên tay. Hắn khẽ liếm đi vệt sữa còn vương khóe môi, đang định quay qua hỏi Hà Lạc cơm nước xong chưa, nếu xong thì cùng về lại văn phòng. Thì vừa xoay người, ánh mắt của hắn chợt khựng lại.

Cửa nhà ăn giờ đã vắng người, hắn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng trước tủ đồ uống.

Người đó khoác hờ áo vest trên tay, anh ta cúi đầu trầm ngâm trong giây lát. Sau đó, người đàn ông ấy liền giơ tay mở tủ thức uống, lấy ra một lọ sữa bò cùng loại với lọ sữa Tấn Viễn vừa uống xong.

Lúc Tấn Viễn định rời đi thì bắt gặp Giang Hạc mở ra nắp sữa, chậm rãi nếm thử một chút.

Thấy vị sữa bò cũng không đến nỗi nào, người đối diện với hắn liền từng chút một uống hết.

Tấn Viễn ngơ ngác nhìn lại tin nhắn trong điện thoại, cái người đàn ông đó, ban nãy còn kiên quyết bảo với hắn rằng sẽ không uống. 

Mà giờ đây, Tấn Viễn ngước lên nhìn lại người đối diện, cái người nói không uống sữa bò, chẳng mấy chốc đã uống gần cạn sạch một lọ. Nhìn vẻ mặt của anh, có vẽ uống còn chưa đã nư.

Tấn Viễn: “……” 

Hắn lặng lẽ nhìn Giang Hạc uống xong hết lọ sữa bò. Ánh mắt vô thức dừng lại nơi khóe môi hoàn mỹ của người kia, chỗ ấy còn vương chút bọt sữa. 

Giang Hạc nghiêng đầu, theo quán tính liếm nhẹ đôi môi đã được lau sạch sẽ sữa bò. Hắn cụp mắt, nhìn xuống lọ sữa rỗng trong tay.

Chắc có vẻ hôm nay ăn nhiều kẹo hơn thường ngày, hắn nghĩ thầm. Chứ lọ sữa bò này nguyên bản không đường, nhưng giờ hắn lại nếm được vị ngọt.

Vào lúc xế chiều, còn đúng một tiếng nữa là tan tầm, Tấn Viễn vừa gửi xong tệp mã code cuối cùng thì nhận được thông báo, dự án của bọn họ chính thức thông qua kiểm duyệt của bộ phận thử nghiệm (testing). Cho nên, không cần phải tăng ca mỗi buổi tối nữa.

Tin tức vừa truyền ra, cả văn phòng lập tức bùng nổ. Tiếng reo hò vang lên như muốn nứt trần nhà. Có mấy người còn suýt thì khóc to.

Ba tháng, suốt ba tháng lận đó! Cuối cùng dân IT bọn họ cũng có thể tan tầm như một con người bình thường. Không còn cái cảnh nửa đêm nửa hôm bị lôi đầu dậy chạy deadline nữa!!

Hà Lạc cảm xúc dâng trào, cậu chàng suýt chút nữa là nhào lên hôn má Tấn Viễn vài cái. May mà bị hắn lanh tay lẹ chân né được. Hà Lạc thấy vậy cũng cười xòa, cậu đổi sang ôm choàng lấy vai Tấn Viễn, giọng a dua nịnh nọt:

“Đại thần ơi, cha già dấu yêu của con ơi ~, sau này mày cần nhờ chuyện gì thì cứ hú tao nha! Tao luôn luôn sẵn lòng!”

Tấn Viễn gạt bàn tay trên vai mình ra, nhíu mày lườm cái tên suốt ngày cứ mở mồm là đòi nhận người khác làm cha:

“Biến đi.”

“Tuân lệnh đại ca!” Hà Lạc thấy hắn tức giận cũng tiết chế lại chút xíu. Cậu chàng hí hửng, lê ghế dựa quay lại bàn làm việc.

Tối nay không phải tăng ca, tâm trạng Tấn Viễn hiếm khi tốt đến vậy.

Hắn ghé qua trung tâm thương mại dạo một vòng, sau đó còn tạt qua chợ, mua thêm ít rau ít thịt, định bụng tối nay tự nấu một bữa thịnh soạn để tự thưởng cho bản thân.

Thế nhưng, vừa bước đến cửa nhà, cảnh tượng trước mắt khiến hắn khựng lại. Hắn thấy Tấn Tĩnh đang ôm bốn thùng sữa bò to tổ chảng, cố sức cố mạng để khiêng vào trong nhà.

Tấn Viễn bước về phía chị mình, hắn nhận lấy mấy thùng sữa bò trong tay Tấn Tĩnh, rồi nhẹ nhàng bê vào trong nhà. Đặt gọn bốn thùng sữa bò lên bàn ăn, hắn quay qua hỏi Tấn Tĩnh:

“Bà mua nhiều sữa bò thế này làm gì?”

“Mua cho em uống chứ còn ai nữa,” Tấn Tĩnh mồ hôi nhễ nhại, hai vai thì mỏi nhừ. Cô nàng vừa thở hồng hộc, vừa bước vào cửa.

“Siêu thị Đại Phúc đối diện nhà mình í, đang có chương trình khuyến mãi, mua một tặng một. Bà chị già này ráng bon chen với mấy cô mấy thím dữ lắm, mới giành được bốn thùng đấy! Đủ cho em uống cả hai tháng! Sao, thấy chị mày vuýp không?”

“Wow, bà vuýp lắm.” Tấn Viễn miệng thì khen, nhưng ánh mắt đã liếc qua hạn sử dụng trên thùng sữa, sau đó giơ ngón tay chỉ vào ngày in trên đó:

“Hết hạn sau hai tháng. Bà canh thời gian cũng chuẩn thật.”

Tấn Tĩnh vốn đang cười đắc ý liền đơ người. Nghe giọng điệu của em trai, cô biết ngay mình đang bị thằng nhỏ đó khịa.

Cô nhìn mấy thùng sữa trên bàn, hơi ấp úng bào chữa:

 “Còn hai tháng lận mà. Em ráng uống hết trước ngày hết hạn là được.”

Tấn Viễn không đáp, chỉ mở ra thùng sữa. Hắn lấy ra một hộp từ trong đó, cắm ống hút rồi chậm rãi uống. Sau đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn Tấn Tĩnh đang có vẻ luốn cuốn, bình thản “ừ” một tiếng.

Thấy cậu em trai không lên tiếng nữa, Tấn Tĩnh mới thở phào cười gượng hai tiếng, rồi ngả người ngồi lười trên ghế sofa.

Tấn Viễn uống xong xuôi hộp sữa, sau đó mới xắn tay áo lên bắt đầu sắp xếp đồ đạc mình vừa mua về. Thoáng liếc qua Tấn Tĩnh đang mải mê lướt điện thoại, hắn hỏi:

 “Bà có ăn sáng với ăn trưa đúng giờ không đó?”

“Ăn rồi.” Nhắc đến chuyện này, Tấn Tĩnh liền nghiến răng, “Cũng tại cái quỷ app nhắc nhở ăn cơm của em hết á. Chị mà bỏ lỡ bữa nào, thì nó tự động thông báo hết cho cả nhà mình luôn. Bởi chị mày đâu dám bỏ bữa!”

Trời mới biết, khi bao nhiêu người mẫu khác phải nhịn ăn, kiểm soát cân nặng, thì chỉ có mỗi cô là phải ép bản thân ăn đúng giờ đúng giấc.

Tấn Viễn cài sẵn một cái app trong điện thoại cô, dùng để thông báo thời gian dùng bữa. Nếu đến giờ mà cô chưa bấm xác nhận là “Đã ăn”, hệ thống sẽ tự động gửi thông báo đến cả gia đình. Sau đó thì y như rằng, ai nấy cũng gửi một tràn tin nhắn hỏi han, chất vấn vì sao tới giờ mà cô cũng vẫn chưa ăn.

Tại cái app đó mà dù cô có mệt cỡ nào, thì cũng phải ráng lếch xác ăn đúng cữ đúng giờ mỗi ngày.

Tấn Viễn lấy ra trong túi bó *hoa sơn chi, cắt bớt cành lá, rồi cắm vào lọ sữa bò đã được rửa sạch. Hắn nhìn từng đó hoa trắng rực rỡ bừng nở, mỉm cười nói:

 “Khi nào bao tử của bà khoẻ hơn thì em sẽ gỡ cái app đó.”

Mùi hoa sơn chi thơm dịu nhẹ lan tỏa trong phòng khách. Tấn Tĩnh đang mải mê xem điện thoại cũng ngẩng đầu lần theo hương hoa, liền thấy bình hoa sơn chi trắng ngần trên bàn khách. Ánh mắt của cô lập tức sáng lên hai chữ nhiều chuyện:

 “Em lụm bó hoa ở đâu dị?”

Hai chị em bọn họ từ nhỏ đến lớn đã rất xinh đẹp, nên thời còn đi học, bọn họ nhận được rất nhiều thư tình, tới mức một bao tải cũng không chứa xuể. Nhưng bây giờ hai người ai cũng đi làm hết rồi, thư tình cũng được thay bằng hoa tươi và quà cáp. Nhìn bó sơn chi trắng kia, Tấn Tĩnh chắc mẩm là do cô bé nào đang cưa cẩm nhóc em trai nhà mình rồi.

Ngón tay trắng trẻo của Tấn Viễn đang vuốt nhẹ cánh hoa, nước da hắn còn trắng mịn hơn cả cánh hoa:

 “Thì do cửa hàng hoa ở trung tâm thương mại đang giảm giá đó, nên em tiện tay mua luôn. Biên lai đây nè bà, muốn xem không?”

Tinh thần nhiều chuyện của Tấn Tĩnh bỗng dập tắt tan tành. Cô nhìn bó hoa được cắm trong lọ thuỷ tinh rỗng, thầm nghĩ cũng đúng, đâu có ai được tặng mà qua loa như thế. Tuy nhiên, từ trong câu nói của Tấn Viễn, Tấn Tĩnh vô tình phát hiện đôi chỗ hơi không hợp lý cho lắm:

“Cũng không có ngày lễ gì đặc biết hết, mi đi trung tâm thương mại làm gì?” Cô hỏi.

Tấn Viễn từ đống đồ trên bàn, lấy ra một chiếc hộp quà được đóng gói cẩn thận, tinh xảo, rồi đưa cho cô chị:

“Quà cho bà.”

“Hở?” Tấn Tĩnh nhìn thấy logo thương hiệu trên vỏ hộp thì sửng sốt, cô nàng vừa vui vẻ mở quà vừa nói với em trai:

“Sao tự nhiên lại mua quà cho chị thế?”

Tấn Viễn thuận miệng giải thích:

“Hôm qua bà cho em mượn đầm rồi, nên coi như đây là quà đền bù đi.”

“Một cái đầm thôi mà, có bao nhiêu đâu chời…” Tấn Tĩnh còn chưa nói hết câu, đã thấy bên trong là một chai nước hoa phiên bản giới hạn với giá thành cao ngất ngưỡng, cô thích món này cũng lâu rồi nhưng vẫn chưa dám mua. 

Nhìn món quà bên trong xong, Tấn Tĩnh cũng quên luôn mình định nói gì. Cô nàng chỉ ôm khư khư chai nước hoa mình luôn ao ước vào lòng, nhìn Tấn Viễn với đôi mắt lấp lánh, kích động nói:

“Em trai bé bỏng của chuỵ, khi nào em cần mượn váy mượn đầm gì thì cứ hú chị nha~ Tủ đồ chị đầy ra đó, em cứ thoải mái lựa chọn đi nhé~”

Tấn Viễn khẽ cong khóe môi, nhẹ nhàng gật đầu:

“Okie lun.”

*Hoa sơn chi:

Về sau Giang tổng tự nhiên sẽ ngộ ra đạo lý, sữa bò không chỉ dưỡng dạ dày mà còn dưỡng cả tâm tình nữa 😜

Còn về phần màu sắc là tui đang nói đúng sự thật, đàng hoàng nha: quả lê màu gì, thì tui là màu đó thôi á.

309 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading