
Chương 4: Gặp nhau
Ngủ quá ngon cũng có cái giá của nó, mà cái giá của nó là sáng hôm sau, Tấn Viễn ngủ quên.
Theo kế hoạch, đúng 8 giờ là hắn phải dậy. Nhưng đến tận 8 giờ 40, hắn mới giật mình bật dậy, cuống cuồng rửa mặt rồi vơ đồ chạy thẳng ra bến xe buýt, bắt xe đến công ty.
Vừa tới sảnh toà nhà, thì cũng đã muộn giờ. Tấn Viễn quẹt thẻ công vụ đi vào, hắn không dám chậm trễ, lập tức bước nhanh về phía thang máy.
Còn chưa đến gần, hắn đã nghe “ting” một tiếng, thông báo thang máy vừa tới.
Vì muốn tranh thủ cho kịp đi chung chuyến, Tấn Viễn sải bước rẽ vào trước cửa thang, nhưng vừa ngẩng đầu lên, hắn bỗng khựng lại.
Đứng ở đó không ai khác chính là Giang Hạc.
Người vừa mới tối qua nhắn tin với hắn, giờ đây đã vest vủng chỉn chu, trên tay còn cầm một xấp văn kiện. Anh đang đứng cạnh thang máy, nhẹ giọng trò chuyện với cấp dưới.
Dáng người của anh thẳng tắp cứng cáp, gương mặt bảnh bao đoan chính. Khi anh nói chuyện, lông mi khẽ rũ, mang theo chút lắng đọng của thời gian. Khiến cho từng cử chỉ của anh thong dong do từng trải, cùng nét trầm ổn đầy mị lực của một người đàn ông.
Vì sếp đang ở trong thang máy, theo lẽ thường, thì một nhân viên cấp dưới phải nhún nhường cho cấp trên là chuyện đương nhiên. Cho nên sau khi thấy anh, Tấn Viễn cũng không vội tiến lên phía trước. Hắn bước chậm lại, định bụng chờ chuyến sau.
Nhưng ngay lúc cánh cửa thang máy sắp khép lại, Giang Hạc bỗng ngẩng đầu, ánh mắt của anh đối diện trực diện với Tấn Viễn trong một giây ngắn ngủi.
Ngay sau đó, một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng vươn ra, chặn cửa. Cảm ứng phát hiện có người, cửa thang máy lập tức lần nửa mở ra.
Bị người đàn ông trong thang máy nhìn chằm chằm, khiến cho trái tim của Tấn Viễn nhảy thình thịch.
Không lẽ hắn bị anh nhận ra rồi sao?
Dù sao tối qua hắn còn gửi ảnh cho anh, dù chỉ là một tấm ảnh “phi giới tính”, nhưng nếu nhìn kỹ, thì không hề khác bản thân hắn ngoài đời một chút nào. Cho nên, khả năng bị nhận ra cũng khá là cao.
Ngay lúc Tấn Viễn còn đang loạn nghĩ, chủ nhân của cánh tay trượng nghĩa đã lên tiếng:
“Cậu vào đi.”
Giọng của anh trầm thấp, ôn hòa, mang theo mị lực của một người đàn ông thành thục, chẳng thấy có tí tức giận hay khó chịu nào.
Tấn Viễn thầm thở phào, hắn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhẹ tay nhẹ chân mà bước vào thang máy, ấn số tầng của mình rồi đứng yên.
Lúc hắn lướt ngang qua Giang Hạc, anh cũng chẳng để ý nhiều, chỉ khẽ tấm tắc chiều cao của hắn theo bản năng, rồi lại cúi đầu tiếp tục xử lý công việc trong điện thoại.
Chỉ vừa liếc một cái, hắn liền thấy màn hình điện thoại của Giang Hạc đầy ắp thông báo công việc; những chấm đỏ dày đặc nối liền nhau. Đầu ngón tay anh lướt nhẹ qua từng dòng, ánh mắt như đang tìm kiếm gì đó giữa biển tin nhắn ấy.
Tấn Viễn vốn định thu hồi ánh mắt, lại bất ngờ thấy tay Giang Hạc dừng lại đúng ngay chỗ có ảnh đại diện WeChat của hắn. Bên cạnh ảnh đại diện, còn là dòng chữ nhỏ màu xám: ‘Huỷ Kết Bạn’.
Nhìn dáng vẻ, rõ ràng Giang Hạc đang định xóa số WeChat của hắn. Nhưng chẳng hiểu sao ngón tay của anh cứ mãi chần chờ ở đó, như kiểu đang phân vân có nên bấm hay không.
Tấn Viễn giật mình. Theo phản xạ, hắn cũng mở điện thoại ra, vào ngay khung trò chuyện WeChat với Giang Hạc, rồi gửi một sticker hoạt hình cô gái anime mới ngủ dậy với mái tóc rối và khuôn mặt mơ màng.
Đúng khoảnh khắc Giang Hạc sắp chạm vào nút ‘Huỷ Kết Bạn’, điện thoại anh khẽ rung.
Thấy đối phương vừa mới gửi cho anh tinh nhắn mới, Giang Hạc theo bản năng thoát khỏi khung ‘Huỷ Kết Bạn’. Anh ấn vào khung trò chuyện, trên màn hình hiện lên chiếc sticker hình cô gái mới ngủ dậy siêu dễ thương.
Nom có vẻ hơi lạc quẻ giữ một rừng tin nhắn toàn chuyện công việc chỉnh chu và đầy quy củ. Tuy nhiên, khi Giang Hạc nhìn thấy chiếc sticker này, anh không những cảm thấy khó chịu, trái lại còn vô thức bật cười.
Một tiếng cười rất trầm và khẽ vang lên trong không gian yên ắng của thang máy, đủ để ba người trong đó nghe thấy.
Ngay lúc ấy, thang máy dừng ngay tầng lầu bộ phận của Tấn Viễn. Hắn chẳng dám quay đầu mà nhanh chóng bước ra, vô thức xoa xoa vành tai trái vẫn đang không ngừng tê dại.
Vì quá vội vàng, hắn vô tình bỏ lỡ khoảnh khắc Giang Hạc vừa ngẩng đầu, tầm mắt của anh dừng lại một lúc lâu ở hai chiếc khuyên bạc lấp ló bên tai trái của hắn.
Đến khi cửa thang máy khép lại, anh mới chậm rãi thu hồi ánh nhìn.
Mới ra khỏi thang máy không bao lâu, Tấn Viễn đã nhận được tin nhắn hồi âm của Giang Hạc:
Giang Hạc: [Mới ngủ dậy à?]
Tấn Viễn trả lời lại ngay.
Viện: [Dạ hehe ~ .]
Hắn đợi vài phút, không thấy tin nhắn mới. Đoán đối phương chắc đã vào tới văn phòng, Tấn Viễn chủ động gửi thêm.
Viện: [Anh cũng vừa mới dậy hả?]
Tin nhắn lần này được rep lại rất nhanh.
Giang Hạc: [Không, đang đi làm.]
Tấn Viễn liền gửi một sticker chú mèo nhỏ cầm cốc cà phê, mặt nhăn nhó, “Hầy, vất vả quá~”.
Sau đó hắn nhắn thêm một câu:
[Vậy anh làm việc đi nhé~ Rảnh thì nói chuyện sau.]
Mấy giây sau, Giang Hạc trả lời một chữ: [Ừ.]
Tấn Viễn thấy thế thì cũng không gửi thêm, hắn cũng không muốn quấy rầy công việc của anh. Cất điện thoại, Tấn Viễn lấy thẻ nhân viên ra để quét vào máy chấm công, rồi bắt đầu một ngày bận rộn của mình.
Hắn vừa vào văn phòng, Hà Lạc đã quay ngoắt lại. Cậu chàng vứt bàn phím sang một bên, rồi kéo ghế trượt tới gần, làm mặt quỷ với Tấn Viễn.
“Ghê ha anh bạn, hôm nay mày đi trễ gần một tiếng luôn. Mày không định nghỉ luôn hôm nay cho phẻ hả? Như mọi khi ấy.”
Chế độ kỷ luật của công ty cũng rất nghiêm ngặt, đến muộn một tiếng gần như bị tính là nửa ngày phép không lương. Theo tính cách trước giờ của Tấn Viễn, mỗi lần đi trễ là hắn đều trực tiếp xin nghỉ luôn một ngày. Ai muốn làm nửa ngày không lương thì cứ việc, chứ Tấn Viễn không quỡn.
Vậy mà hôm nay, chẳng hiểu sao hắn ta lại đột nhiên đổi nết. Chỉ liếc nhìn Hà Lạc một cái rồi lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống, nghiêm chỉnh bật máy tính bắt đầu làm việc, chẳng hề có ý định xin nghỉ.
“???”
Hà Lạc đứng hình mấy giây, trên trán đầy dấu chấm hỏi. Tuy nhiên, vừa nhìn gương mặt tái nhợt của Tấn Viễn, cậu chàng đã cuống quýt lục tung đống đồ lộn xộn trên bàn mình, lôi ra một hộp kẹo trái cây đặt trước mặt hắn:
“Ăn kẹo hông mày?”
Sống chung ký túc xá suốt bốn năm, hai người bọn họ đọc nhau như một quyển sách. Ai cũng biết Tấn Viễn bẩm sinh hay bị tụt canxi (hạ đường huyết), mỗi lần tâm trạng không tốt hoặc quá căng thẳng là lại hạ đường huyết, cho nên, hắn phải luôn mang theo kẹo bên mình để phòng trường hợp đó.
Tối qua tăng ca, Hà Lạc còn thấy hắn ăn một đống kẹo trái cây, giấy gói phủ đầy mặt bàn. Hôm nay vừa trễ giờ, vừa lo tìm bug, tâm trạng của hắn chắc chả khác nồi cám heo là bao. Tâm trạng không tốt thì huyết áp cũng tụt theo, cho nên cậu mới phải đưa kẹo cho hắn nhầm đề phòng bất trắc.
“Không cần.” Tấn Viễn hờ hững đẩy hộp kẹo qua một bên, mắt dán vào màn hình, tay đã bắt đầu gõ bàn phím.
Hà Lạc mơ mơ màng màng gãi đầu, không tài nào đoán được chuyện gì đang xảy ra. Thấy Tấn Viễn đã bắt đầu tập trung làm việc, cậu cũng đành quay lại tiếp tục công việc của mình.
Đợi đến lúc không còn bị ai để ý, Tấn Viễn mới len lén lấy điện thoại ra xem lịch, hôm nay là ngày 9 tháng 5. Hắn không do dự đánh dấu ngày này vào lịch điện thoại, sau đó rút ra một chiếc thẻ, chuyển khoản một trăm tệ. Xong xuôi đâu đấy, hắn buông điện thoại xuống, tập trung toàn lực vào công việc.
Gần đến giờ nghỉ trưa, Tấn Viễn gửi cho Hà Lạc một file tài liệu. Không bao lâu sau liền nhận lại được một câu hỏi đầy nghi ngờ nhân sinh từ phía bên kia: “Cái của nợ gì?”
Tấn Viễn tựa người ra lưng ghế, đôi chân dài duỗi ra thẳng cẳng, hắn lười biếng đáp:
“Tao gõ lại toàn bộ mã code từ đầu tới cuối luôn, mày chạy thử xem có ra lỗi gì không. Nếu không có thì chuyển thẳng qua bộ phận thử nghiệm (testing) luôn là được.”
“!!!” Hà Lạc sững sờ mất vài giây, rồi không nhịn được văng tục: “Vcl anh hai, mày không tìm bug nữa hả?”
“Lười lắm, mất thời gian.” Tấn Viễn khép mắt lại, trong mắt vẫn còn vằn đỏ vì thiếu ngủ.
“Tối nay tao chỉ muốn ngủ thẳng cẳng thôi, bộ không được hả?”
Cái dự án này kéo dài cũng mấy tháng trời, bị vướng mãi ở khâu thử nghiệm (testing), tìm bug tìm đến mức Tấn Viễn cũng muốn nhào đầu vào đống số liệu. Cho nên hắn mới nghĩ, thay vì đi soi từng dòng code cũ, chi bằng viết lại từ đầu cho lẹ cái thân.
“Mày đúng là trâu bò!” Hà Lạc chạy thử đoạn code, không phát hiện lỗi nào. Trước khi tan ca một phút, cậu nộp thẳng file cho bộ phận thử nghiệm rồi cùng Tấn Viễn xuống căng tin ăn trưa.
Trong lúc xếp hàng lấy cơm, Hà Lạc nghiêng đầu nhìn Tấn Viễn, thấy hắn không hề bóc kẹo ăn như thường lệ, liền tò mò hỏi:
“Ê Tấn Viễn, hôm nay tâm trạng mày tốt ghê ha?”
Tấn Viễn khẽ cúi đầu, mắt cụp xuống,”Ừ thì?”
Hà Lạc đánh giá hắn từ đầu đến chân, càng nhìn càng thấy tên này kỳ kỳ sao sao ấy, không giống mọi ngày:
“Mày hôm nay không ăn kẹo, đi trễ mà cũng không xin nghỉ, còn rảnh rỗi ngồi viết lại nguyên tệp code, thiệt là lên chùa không biết nên lạy mày hay lạy ai luôn á. Mà bình thường mày có vậy éo?! Không giống mày tí nào! Lạ lắm luôn á!”
“Vậy mày thấy tao nên như nào?” Tấn Viễn chẳng buồn cãi lại, hắn không biết lôi từ đâu ra một viên kẹo vị dâu, chậm rãi bóc ra nhét vào miệng, tiện tay ném vỏ kẹo màu hồng qua cho Hà Lạc, sau đó vỗ vỗ vai cậu rồi bước lên lấy cơm.
“Ờ thì…” Hà Lạc cầm miếng giấy gói trong tay, mặt mày ngơ ngác, “Như bây giờ mới đúng nè.”
Cảm giác vẫn có gì đó sai sai, nhưng lại không nói rõ được là sai ở đâu. Bảo là khác hẳn thì cũng không phải, dù gì ngay bây giờ Tấn Viễn cũng hành động khá giống ngày thường. Nói chung hắn khiến cậu vô cùng hoang mang.
Suốt bữa cơm, cảm giác đó vẫn đeo bám Hà Lạc không dứt. Ăn được vài miếng, cậu ngẩng đầu nhìn Tấn Viễn, đến khi không nhịn được nữa mới hỏi:
“Ê, sao nay mày không uống sữa bò nữa vậy?”
Bởi vì dễ tụt huyết áp nên bình thường bữa nào Tấn Viễn cũng kè kè ly sữa bò hoặc ít nhất là nước trái cây. Bao năm quen biết, cậu chưa từng thấy hắn bỏ sữa bữa nào. Thậm chí cả nhóm từng đùa rằng làn da trắng trẻo thơm ngọt của Tấn Viễn chính là một ngày, ba cữ sữa bò đều đặn mà ra.
Vậy mà hôm nay hắn ta lại không uống. Lạ thật sự.
Tấn Viễn ăn sạch cơm trong khay, dùng khăn giấy lau miệng, sắc mặt cũng khá hơn một chút. Hắn mở điện thoại, giọng đều đều:
“Tao quên mất.”
Nói rồi liền đứng dậy, đi tới quầy nước lấy một hộp sữa bò mới toanh. Hắn mở nắp hộp sữa, từ tốn uống một ngụm. Tay kia mở WeChat, gửi đi một tin nhắn:
Viện: [Anh ơi, anh có uống sữa bò không ạ? 😖]
309 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply