
Chương 119: Ngoại truyện 2
Lạc Phàm vừa mới kế vị ngôi vương, y còn chưa kịp làm gì thì đã bị Cố Minh Tranh xách về hiện thế để kết hôn.
Tội nghiệp thay, Thiên Thần Nhỏ và Ác Ma Nhỏ bị bắt phải ở lại thu xếp tàn cuộc của bọn họ. Chúng bận đầu tắp mặt tối, chả khác gì hai con ruồi mất đầu, bị dí cho bay vòng vòng.
Khoảng cách giữa Vĩnh Trú và Vĩnh Dạ vô cùng xa xăm.
Hai nơi ấy được ngăn cách bởi một dải ngân hà mênh mông vô tận. Giữa không gian bao la đó, cây đại thụ khổng lồ sừng sững vươn cao, tựa như vị trưởng giả hiền từ, dù trải qua năm tháng luân hồi vẫn lặng lẽ che chở cho gia viên.
Thiên Thần Nhỏ cùng Ác Ma Nhỏ bay đến từ hai nơi khác nhau.
“Ông anh dở hơi kia!”
“Thẳng quỷ ngu ngốc!”
“Ui da!”
Cả hai vì không nhìn thấy đối phương, lại còn lao đến quá nhanh, nên thành ra đâm sầm vào nhau rồi ngã chỏng vó xuồng cành cây cổ thụ.
“Mi..!”
“Suỵt!”
Còn chưa kịp cãi nhau, Ác Ma Nhỏ đã kéo Thiên Thần Nhỏ trốn ra đằng sau những tán lá. Chẳng bao lâu sau, một đám hệ thống và tinh linh ào ạt bay tới tìm kiếm bọn họ, sau một hồi lục soát hoài mà chả thấy, cả bọn liền rời đi.
Thiên Thần Nhỏ phe phẩy đôi cánh lông vũ, thở phào:
“Mệt chết mất!”
“Hai cái người não yêu đương này! Ở đây còn biết bao nhiêu là việc, vậy mà bỏ hết chỉ để chạy về hiện thế để kết hôn! Dù sao cũng sở hữu sinh mệnh vĩnh hằng rồi, còn gấp cái quái gì nữa không biết!” Ác Ma Nhỏ tức tối càu nhàu.
Nó nghĩ tới cảnh Lạc Phàm bị cái người nào đấy dùng dăm ba câu ngọt ngào để mang đi, càng muốn hoá điên.
Thiên Thần Nhỏ cũng không để bụng gì lắm, nó chỉ nhếch miệng cười.
Nó hiểu quá rõ, chuyện mà Ác Ma Nhỏ thật sự cay cú ở đây, không phải là việc hai người kia vội vàng đi kết hôn, mà là chuyện bất phân thắng bại ở trận chiến cuối cùng.
Tinh Vực Chi Đỉnh cũng tựa như một vương quốc rộng lớn vậy, cứ mỗi thời khắc đều có vô số hệ thống và tinh linh được sinh ra. Dẫu ngoài mặt, thì bọn chúng đều thống nhất đối ngoại, nhưng bên trong vẫn không tránh khỏi tồn tại những tranh chấp âm thầm.
Mà Thiên Thần Nhỏ và Ác Ma Nhỏ, lại là đại diện cho hai phe khác nhau.
Theo lý mà nói, người chiến thắng trong trận chiến tranh vương chính là Lạc Phàm. Y kế nhiệm ngôi vị, và trở thành Tân Chủ Thần của muôn tinh.
Vậy có nghĩa là Cố Minh Tranh đã bại trận sao? Cũng không hẳn.
Hai người kia yêu nhau đến sống chết khó phân, tuy hai mà một; cho nên chuyện thắng thua cũng chẳng quan trọng gì cho cam.
Huống hồ, Vương hậu thì cũng tính được là Bán Vương mà nhỉ?
Dựa vào những gì Thiên Thần Nhỏ hiểu biết về hai người, thì với cái cốt cách cá mặn và lạnh nhạt của vị tiểu mỹ nhân kia, y rất có thể sẽ ném hết toàn bộ công việc cho Cố Minh Tranh, còn mình thì ăn uống chơi bời thả ga…
Đúng là *Đế vương mệnh, Sủng phi thân mà.
(*Đế vương mệnh, Sủng phi thân: Mệnh Đế vương, nhưng thân cốt thì Sủng phi. Ý là dù em Phàm có được lên làm vua, thì bản chất của ẻm vẫn là một sủng phi thích sống an nhàn và để mọi chuyện chồng ẻm lo.)
“Bọn họ đó giờ vẫn vậy mà, suốt ngày chim chuột thôi.” Thiên Thần Nhỏ nói, dù sao nó cũng trải qua biết bao nhiêu thế giới cùng bọn họ rồi, nên không thể nào quen thuộc hơn được nữa.
“Mi cũng đừng có mà làm gì nữa đấy. Mi tẩy não người ta suốt 20 năm rồi còn chưa xi nhê gì, thì đừng nói chi là bây giờ.”
Ác Ma Nhỏ gác chân, chống cằm:
“Tôi nói thật với ông anh nhá, bàn về mức độ nào đó thì Lạc Phàm khó nhai hơn Cố Minh Tranh nhiều! Nếu hồi xưa tôi chọn Cố Minh Tranh trước thì được quá rồi.”
Thiên Thần Nhỏ nghĩ nghĩ rồi đáp:
“Cũng đúng ha.”
Tảng băng dù có cứng rắn đến đâu, dù có lạnh lẽo đáng sợ đến đâu, nhưng chung quy vẫn có hình có dạng. Vì vậy, có thể tìm được khe hở để cạy ra từng chút một.
Còn Lạc Phàm thì khác. Y giống như nguồn nước trong trẻo, mềm mại và yếu ớt, nhưng lại không ngừng lưu động, chẳng bị rác rưới ô nhiễm bao giờ. Gió nổi thì không thấy một gợn sóng, gió ngừng lại chẳng rõ mặt nước phẳng lặng đến đâu. Y là một người khó đoán, cũng khó mà nhìn thấu.
“Sao? Mi hối hận rồi sao? Muốn làm lại không?” Thiên Thần Nhỏ liếc nó.
“Không. Dù có chọn lại lần nữa, thì tôi vẫn chọn Phàm Phàm.” Ác Ma Nhỏ lắc đầu dứt khoát.
Thiên Thần Nhỏ thở dài, giọng điệu rầu rĩ như thể vừa thấu triệt nhân sinh:
“Ừa, nên vậy đi. Chứ Cố tổng ma quỷ lắm, anh mi bị ổng hành riết giờ thành máu M luôn rồi. Giờ mỗi ngày mà hông nghe ổng mỉa vài câu, anh còn thấy thiếu thiếu nữa cơ…”
Ác Ma Nhỏ nghe xong cười lăn cười bò, cái đuôi phe phẩy loạn xạ.
“Ông ấy chỉ dịu dàng với tiểu mỹ nhân mà thôi, còn những thời điểm khác thì đều là Cố Bái Bì hết.”
Thiên Thần Nhỏ rủa thầm tên ký chủ trong lòng, nhưng rủa cho đã miệng xong, nó cũng thật lòng thật dạ khen ngợi:
“Mà nói gì thì nói, giờ mà có cho chọn lại lần nữa thì anh cũng chỉ chọn Cố tổng mà thôi. Ổng đẹp trai xỉu luôn, lại còn cho người khác cảm giác an toàn nữa.”
“Ê nha, Phàm Phàm của tôi cũng xinh trai lắm chứ bộ!”
“Nhưng hai người đó đẹp kiểu khác nhau mà!”
“…Ừa, cũng đúng.”
Hai tên hệ thống ngồi trên cành cây, tôi một câu anh một câu mà nói chuyện. Bọn nó không cãi vã, cũng không đánh nhau, khiến cho khung cảnh xung quanh trở nên yên bình hơn hẳn.
“Ê thằng quỷ nhỏ. Mi còn nhớ hồi trăm năm về trước không? Cái thời mà chúng ta đều được sinh ra vào cùng một lúc và cùng một địa điểm đó.” Thiên Thần Nhỏ thả lỏng đôi cánh lông vũ rồi nói tiếp, “Chỉ khác mỗi chỗ, hai người bọn mình đều chọn phương hướng tiến hoá trái ngược nhau mà thôi.”
Ác Ma Nhỏ gật đầu:
“Tôi nhớ mà.”
Thiên Thần Nhỏ dang cánh, nói nghiêm túc:
“Anh thấy vậy cũng đâu đến nỗi. Như Cố tổng và tiểu mỹ nhân đấy, dù họ có khác nhau đến thế nào, thì cũng ráng vì nhau mà hoà hợp thôi. Anh thấy anh với mi chỉ hơi khác quan điểm xíu thôi, chứ tụi mình đều đồng lòng cố gắng, chỉ để nơi này trở nên tốt đẹp hơn mà.”
Ác Ma Nhỏ bĩu môi:
“Quan điểm khác nhau thì sẽ luôn đánh nhau đó!”
Thiên Thần Nhỏ chống cằm nói:
“Vậy thì đánh tiếp thôi, có gì đâu mà xoắn trời? Giờ mình cũng có Tân Chủ Thần rồi mà, nên cũng có thể tái thiết lập quy tắc. Đánh tới chớt cũng chả sao. Anh tin lần này, Cố tổng và tiểu mỹ nhân sẽ chọn đúng chiến hạm!”
Bọn nó mà tranh đấu cái gì, thấy tranh sủng thì đúng hơn.
“Anh đừng bợ đít nữa, bọn họ cũng đâu có ở đây đâu.” Ác Ma Nhỏ không ngừng lôi kéo đôi cánh chim của thằng anh trai.
“À mà đúng rồi, khi nào thì anh réo bọn họ về thế? Bọn mình còn chưa xử lý bọn phản đồ nữa.”
“Điên hả má? Hai người đó đang đi tuần trăng mật, mi kêu anh mi thúc giục họ là muốn anh bị chửi hay gì?”
“……”
Hai tên đó thoáng chốc lại bay vào đúm nhau túi bụi.
Ở phía xa xa, hai bóng người bỗng xuất hiện, họ chỉ lặng lẽ đứng nhìn hai tên oắt con đang chí choé ầm ĩ kia.
“Em yên tâm chưa?” Cố Minh Tranh hỏi.
“Em có nói mình không yên tâm hồi nào đâu chứ?” Lạc Phàm hừ nhẹ.
“Vậy em gấp gáp chạy về làm cái gì?” Cố Minh Tranh cười như không cười.
Lạc Phàm đưa tay véo má hắn:
“Ai cho anh cười!”
“Người đẹp nhà ai mà hung dữ thế không biết? Cười cũng không cho.” Thấy y như vậy, Cố Minh Tranh nhịn không được mà chọc ghẹo y.
Lạc Phàm nhìn hắn, rồi buông tay và mỉm cười hỏi lại. Tông giọng hống hách vì được cưng chiều:
“Nhà ai nhở???”
“Nhà tôi.” Bọn họ vừa kết hôn xong, cũng có danh phận hợp pháp, nên Cố Minh Tranh nói năng vô cùng hùng hồn tự nhiên.
Hai bàn tay mang nhẫn nhẹ nhàng chạm vào nhau, ngọt ngào mà tự nhiên.
Lạc Phàm bật cười:
“Cố tổng, bộ anh kết hôn xong rồi là bị ngốc nghếch hơn hả?”
“Cũng không đến nổi ngốc nghếch, nhưng đúng là lười làm việc hơn thật. Giờ tôi mới hiểu, tâm trạng của *Chu U Vương phong hỏa hí chư hầu là thế nào.”
(Chu U Vương là vị vua cuối cùng của nhà Tây Chu, vì sủng ái mỹ nhân Bao Tự mà nhiều lần đốt phong hỏa đài chỉ để mua tiếng cười cho nàng. Phong hỏa vốn là tín hiệu khẩn cấp báo giặc xâm lược, các chư hầu phải lập tức đem quân cứu viện, nhưng vì bị lừa quá nhiều lần, họ dần không còn tin nữa. Đến khi Hung Nô thật sự tấn công, Chu U Vương đốt phong hỏa cầu cứu thì không ai đến, cuối cùng ông bị giết, Tây Chu cũng theo đó mà diệt vong.)
“Câu này đừng để ba mẹ nghe thấy đó! Mắc công em lại bị mang tiếng xấu.” Lạc Phàm liếc hắn.
Chẳng hiểu mấy người ở tập đoàn Cố thị bị làm sao nữa. Chẳng qua là Cố Minh Tranh không đến công ty một thời gian mà thôi, vậy mà ai nấy đều tự biên tự diễn 7749 kịch bản trong đầu như đúng rồi.
Bọn họ không những lôi chuyện của Bao Tự với Đát Kỷ ra để so sánh Cố Minh Tranh và Lạc Phàm, mà có vài người còn lén gọi y là hồ ly tinh.
Việc này chẳng mấy chốc bị truyền đến tai ba Cố, khiến ông phải nhắc nhở đôi câu, ý tứ đại khái là: còn trẻ thì còn trẻ, nhưng đừng chỉ mải mê chơi mà bỏ bê sự nghiệp.
Quả thực là oan cho y quá mà.
Nói nào ngay, thì hiện giờ hai bọn họ đều đã nắm toàn bộ quyền hạn của thế giới giả lập rồi, lại còn sở hữu vô tận tuổi thọ, nên hơi đâu mà lao vào làm việc quài cho mệt? Huống hồ bọn họ còn chưa kịp hưởng tuần trăng mật, đã phải lao vào xử lý trăm ngàn cục diện rối rắm ở Tinh Vực Chi Đỉnh.
Quả nhiên là như Thiên Thần Nhỏ dự đoán, hễ liên quan đến công việc là Lạc Phàm liền đùn đẩy hết cho Cố Minh Tranh. Nhưng Cố tổng không hổ là một người đàn ông chuyên nghiệp, vừa vào việc đã đâu ra đấy, tốc độ xử lý vấn đề lại còn nhanh gọn và dứt khoát.
Chỉ bấy nhiêu thôi, đã đủ khiến hắn bận rộn tối mặt, chứ đừng nói chi là quản lý công ty ở hiện thế.
“Do ba mẹ thương em thôi, nên đừng bận lòng với lời nói của người ngoài nhé.” Cố Minh Tranh không để tâm, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi y.
Hắn chỉ là không còn cuồng công việc như xưa nữa. Chứ những việc cần phải xử lý, thì hắn đều nhanh chóng hoàn thành, cho nên hắn cũng chẳng mấy lo lắng.
Lạc Phàm gật đầu cười nói:
“Thật ra, em cũng không chỉ ở không đâu~.”
Y vung tay lên, trước mắt liền hiện ra một căn phòng tối đen như mực. Bên trong giam giữ cả hệ thống, lẫn nhiệm vụ giả.
“Đây là bọn phản đồ giống hạ Lai sao?” Cố Minh Tranh liếc một cái liền đoán được.
“Ừ.” Lạc Phàm gật đầu, rồi nói tiếp, “Em định nhốt họ vài trăm năm trước đã, sau đó mới thả ra cho làm cu li. Anh thấy sao?”
Cố Minh Tranh nghe vậy thì sờ sờ khuôn mặt của bé người đẹp, hắn chỉ cười cười.
Nếu đổi ngược lại là Cố Minh Tranh, hắn vĩnh viễn sẽ không thả ra bọn phản đồ. Tuy nhiên, Lạc Phàm đã quyết định giải quyết như thế, thì hắn cũng sẽ thuận theo y.
“Những kẻ khác thì sao cũng được, nhưng đừng giữ lại Hạ Lai,” Cố Minh Tranh trầm giọng.
“Lúc em vừa lên ngôi, gã đã chết rồi.” Lạc Phàm bình thản đáp.
Lạc Phàm cũng không nhân từ như Cố Minh Tranh nghĩ; kẻ cần giết, y tuyệt đối sẽ không nương tay.
Cố Minh Tranh cười, ôm y trở về lại hiện thế:
“Vậy giờ về thôi, dù gì thì chúng ta cũng phải sinh hoạt ở hiện thế trong vòng một trăm năm này mà.”
Lạc Phàm cũng đồng ý theo lời hắn.
Bọn họ sẽ tạm thời giữ bí mật về thế giới giả lập. Mãi cho đến một trăm năm sau, khi thân nhân và bạn bè của họ đều lần lượt rời khỏi trần thế, thì cả hai sẽ đón tất cả mọi người sang thế giới giả lập kia. Đến lúc đó gặp lại, bọn họ thẳng thắng hết với người nhà cũng không muộn.
“Anh hai! Mấy người mới từ đâu về vậy? Trên mạng rần rần nãy giờ kìa!”
Vừa về tới hiện thế, tín hiệu di động cũng lập tức được khôi phục. Chỉ trong nháy mắt, bọn họ đều thấy mười mấy cuộc gọi nhỡ từ Cố Minh Tú. Cô nàng thấy không ai bắt máy, liền gửi mấy chục tin nhắn cho hai người kia.
Từ lúc Lạc Phàm công khai ảnh cưới lên diễn đàn Weibo, lại còn tag thẳng tên tài khoản của Cố Minh Tranh; mạng xã hội liền bị dấy lên từng cơn địa chấn. Biết bao nhiêu là cánh báo chí ùn ụt kéo đến trước cửa tập đoàn Cố thị để dò la tin tức, ngay cả Tần Ký và Cố Minh Tú cũng trốn không thoát.
Lạc Phàm vì tò mò, nên thuận tay nhấn vào một đường link bài post. Đập vào mắt y, là một cái tiêu đề giật gân đỏ chót.
🔥 #Ảnh_đế_đang_nổi_gả_vào_hào_môn – là đạo đức suy đồi … ? 🔥
1L
A A A A A A???
2L
A A A A A A!!!
3L
TRỜI ĐẤT QUỶ THẦN ƠI???
…
107L
A A A A A A A A!!!
108L【Chủ thớt】
Mọi người bình tĩnh giùm cái!!! Vào đúng chủ đề coi!!!
109L
Chủ thớt có gõ nhầm không dị? Ý của bên mình là Ảnh hậu nào đó chứ không phải Ảnh đế đúng không?!
110L
Không hề nhầm nha!!! Tôi dùng đầu đảm bảo là chủ thớt không gỡ nhầm chữ đâu! Ê bà, bộ nhà bà huỷ gói cước 5G hay sao mà không thấy hình cưới của Lạc Phàm đăng trên Weibo thế?!
111L
Mọi thứ đều muốn hoá điên với chồng ngày hôm nay!!!
112L
Bé Phàm của tui!!! Con ơi là con, chưa đủ tuổi nữa đã vội kết hôn gòi!!!
113L
Thật sự là quá nhiều thứ muốn nói nhưng toai lại không biết bắt đầu từ đâu…
114L
TÔI BỊ NGU: Ủa mà Cố Minh Tranh là ai vậy quý dị? Không phải trước đó còn bảo Lạc Phàm bị Tần thiếu bao nuôi hả?
115L
Tò mò +1
116L
Tò mò +2
…
306L【Chủ thớt】
Ủa mấy ní?! Ủa alo? Bộ không có má nào coi báo kinh tế tài chính hết hả? Là Cố tổng đó mấy má! Ê mà rep chậm chậm thôi, tui đánh chữ không có lẹ T^T.
…
368L
Chắc lại là đại thiếu gia nhà giàu nào đó thôi ha? Nhưng mà anh này, cọng tươi ghê! Không uổng tiền đóng tiền mạng~.
369L
Không phải bà ơi!!! Bà lầu trên bà có biết tập đoàn Cố thị của Cố gia không? Cố tổng bây giờ là người cầm quyền của tập đoàn Cố thị đó! Cái hồi mà bọn nhà giàu giới thượng lưu; kẻ thì ăn chơi đàn đúm, kẻ thì chỉ mới học tập làm người thừa kế, thì Cố tổng đã cầm quyền Cố gia từ lúc ảnh 15 tuổi rồi cơ!!!
370L
Ghê vậy luôn hả? Nhưng mà trong tầng lớp trâm anh thế gia, đâu có mình ổng giỏi đâu?
371L
Ủa Cố gia gì? Mà Tần gia là sao nữa? Đứa nào cập nhật từ vựng cho kao cái coi.
…
444L
Mời mấy người lầu trên di chuyển lên núi ở giùm tui cái :))) Nói nghe ngại dùm. Cái bọn nhà giàu mới nổi thì làm méo gì có cửa để so với Cố gia. Người ta là trăm năm thế gia đấy, dòng dõi toàn người có máu mặt, nhân mạch với địa vị còn đáng sợ hơn cả mấy người tưởng tượng đấy!
445L
TÔI BỊ NGU 2: Ủa vậy Lạc Phàm thì dựa vào cái gì để được gả vào Cố gia vậy? Vào mặt hả?
…
536L
Ê má, má bị dô diên á. Rồi mắc cái giống ôn gì mà bảo bé Phàm nhà tui “được gả”? Lỡ là ảnh cưới người ta thì sao?
537L
HAHAHAHAHA!!!
538L
HAHAHAHAHAHA!!!
…
666L
Cái bạn #536L ơi, tỉnh lại đi!!! Nhìn gia thế hai bên là biết liền!!! Với lại cộng thêm cái khí tràng của Cố tổng trong ảnh cưới là thấy rõ ai stop ai boss luôn.
667L
Tui đu cp Cố x Phàm.
668L
Cố tổng sai đẹp chiêu! Còn bé Phàm thì xinh điên luôn á! Không bàn về mặt khác, nhưng bàn về nhan sắc thôi thì hai người này quá hợp nhau rồi còn gì?!
…
724L
Xin lỗi nha nhưng tui thấy Phàm Phàm nhìn công hơn đó!!! Mỹ nhân công là chân ái!!! Tui đu CP LẠC x TRANH!!!
725L
BÀ NÓI DÙM TIẾNG LÒNG TUI LUÔN Á!!! Tui cũng đu Lạc x Tranh +1!!!
…
808L
CP Lạc x Tranh +10086!!!
…
888L【Chủ thớt】
Cuối cùng cũng chen lên được!!! Mấy má hơi bị lạc đề rồi!!! Trọng điểm của bài này là: một ảnh đế đang hot + một tổng tài bá đạo → không chơi quy tắc ngầm, mà còn come out xong rồi KẾT HÔN!!!
Tui vừa coi ảnh xong cứ tưởng là đi học ngủ mơ không á!!! Với lại tui đăng post để tìm hiểu thêm thông tin chứ không phải đế mấy má đu cúp lé.
889L
Để đây kể cho nghe, tui có người quen làm ở Cố thị á, nghe đồn là hai người đó lần đầu gặp nhau ở một sảnh khách sạn, Tần thiếu với Cố tiểu thư cũng có mặt ở đó nữa. Nghe đâu chỗ đó còn xảy ra tai nạn cơ… Mà túm cái quần lại là Cố tổng nhất kiến chung tình, sau đó theo đuổi Lạc Phàm!
Với lại cái vụ huỷ hợp đồng với công ty giải trí cũ của Lạc Phàm á, chắc mấy bà ai cũng biết. Đợt đó Tần gia với Thịnh Ngu còn quần nhau lên hot search nữa, nhưng người cuối cùng ôm được mỹ nhân về nhà lại là Cố tổng cơ!!! Nghe nói ổng cưng Lạc Phàm lắm, chị thư ký của ổng còn bảo là, tình yêu của hai người đó real á!
890L
Trời ơi tui lại tin vào tình yêu rồi…
891L
Tin vào tình yêu +1
892L
Tin vào tình yêu +111111
…
895L
Ê mà khoan, sao tui nghe có mùi xạo xạo đâu đây nè. Đó giờ tui có nghe tin tức gì về hai người đó đâu, tự nhiên giờ đùng cái kết hôn, lại còn chỉ có mỗi Lạc Phàm đăng ảnh thôi nữa… Đừng nói là chiêu trò marketing hết nha? Showbiz đâu thiếu mấy trò này đâu.
898L
Nhà họ Cố gia giáo cỡ nào ai mà không biết? Nếu không phải yêu đương thật sự, thì mấy người nghĩ nhà họ sẽ cho cưới hả?! Với lại Lạc Phàm mà thèm làm dăm ba cái trò marketing bẩn sao? Ngoài đóng phim ra, ảnh còn chả thèm tham gia show giải trí nữa. Bớt khùng điên đi mấy ba.
…
900L
Ủa mà Cố tổng đó giờ không phải nổi tiếng là cuồng công việc + lãnh cảm hả? Ông đó mà chiều chuộng, mà yêu đương đó hả? Nghe mà da gà da vịt tui rớt bộp bộp luôn đó mấy mom.
912L – TÚ SẮC
【ảnh】【ảnh】【ảnh】【ảnh】
913L
ĐCM VCL!!!
914L
Mẹ tui mới hỏi nhìn cái gì mà chảy nước miếng á 🤤
915L
Ô MÀI GÓT!!! Anh bé nhà tui làm nũng kìa mấy mom ơi!!! Xinh điên!!! Ọoo, coi Cố tổng cưng ảnh chưa kìa, boyfriend material quá đi!!! CP tui yêu nhau nhưng tui là người rung động! Làm ơn phát thêm cơm chó cho chúng toai!!!
916L
Úi cha, chị đại Tú Sắc của chúng ta đã xuất hiện rồi kìa!!! Tui chắc chắn chỉ là người quen của hai người kia luôn! Chị ơi, cho tụi em coi thêm hình đi!! Phát thêm cơm chó cho tụi em đi ạ!!
Cố Minh Tú vừa lướt điện thoại vừa cười khúc khích, cô nàng còn đang định up thêm vài tấm hình quý báu của mình nữa thì điện thoại đã nhấp nháy chập mạch, sau đó tắt ngúm.
“…Ủa?”
Điện thoại cô nàng bỗng nhảy ra một tin nhắn: [Anh thấy rồi.]
Cố Minh Tú suýt thì quỳ tại chỗ, cô nàng vội vàng quăng điện thoại sang một bên, rồi ôm lấy Tần Ký để trấn tĩnh tinh thần.
Bên kia, Cố Minh Tranh đang không ngừng dỗ dành bé người đẹp giận dỗi nhà mình. Sau đó, hắn gọi điện cho vài cánh nhà báo có tiếng để đăng báo điều hướng dư luận, rồi dùng tài khoản chính thức của mình để đăng một bài post lên diễn đàn Weibo.
[Vĩnh viễn yêu em, cười lên một cái nào bé cưng. @Lạc Phàm]
Và y như hệt dự đoán, mạng xã hội Weibo hoàn toàn nổ tung.
Anti-fan thì bị vả mặt bôm bốp, ai nấy cũng đều lặng lẽ bốc hơi.
“Chúc mừng bé Phàm!!! Nãy thì tui rầu muốn khóc luôn, giờ thì quá là hạnh phúc rồi trời ơi!!! Cố tổng mãi đỉnh mãi đỉnh!”
“Bé cưng??? Tự nhiên trong đầu tui nhảy ra 7749 cốt truyện H văn lun á!!!”
“Chúc mừng đám cưới của hai người nhé!!! Mãi mãi hạnh phúc nhé!!!”
“Cẩu lương premium có khác!!!”
“Ê ê, có phải là Cố tổng đăng cái này để dỗ dành bé Phàm không vậy? Do ẻm lẫy vì mấy cái tin nhảm trên mạng đúng không? Má ơi cutoe chết tui gòi!!!”
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc nhé!!!”
Từng tiếng thông báo đang không ngừng dồn dập vang lên, như thể cả thế giới đều đang chúc phúc cho họ.
Lạc Phàm vốn dĩ cũng không thật sự tức giận, thấy hắn làm vậy liền bật cười. Y ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, trong lòng càng cảm thấy ngọt ngào.
Y nhịn không được mà làm nũng:
“Hôn em~.”
Cố Minh Tranh cười khẽ; hắn ném điện thoại sang một bên, sau đó ôm mặt y mà hôn nồng nàn.
Từ đó về sau, bọn họ sống hạnh phúc và mãi mãi bên nhau.
Năm dài tháng rộng, tình sâu không tận.
💕 Toàn văn hoàn 💕
Editor có lời muốn nói:
Cuối cùng cũng hoàn bộ này, kết thúc hành trình 8,9 năm đầy gian truân 🥲 Dù sao cũng là bộ đầu tay, nên lỗi tùm lum lun 😭 Nói chung hành trình trưởng thành của tui cùng với Cố tổng và bé Phàm cũng đã đến hồi kết ~~~ Cám ơn mọi người rất nhiều ❤️ ❤️ ❤️
377 tình yêu ghé thăm 💕


Leave a Reply