
Chương 118: Ngoại truyện 1
[Tin nóng! Lạc Phàm – Ảnh đế đang nổi, bị nghi ngờ được đại gia bao nuôi!]
[Lạc Phàm bị bắt gặp đang ôm hôn một người đàn ông ở ngoài đường, đối tượng được đồn đoán là một vị thiếu gia hào môn!]
[Bạo rồi! Bóc trần con đường thành danh của Ảnh đế trẻ tuổi! Có đại kim chủ chống lưng!]
……
Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, diễn đàn Weibo bị nổ tung.
Vô số bài post nối đuôi nhau vượt lên hot search. Fan chân chính đại chiến 700 hiệp với anti-fan, còn quần chúng thì thay phiên nhau hóng chuyện.
Nguyên nhân bắt nguồn từ một tấm ảnh bị lan truyền.
Bức ảnh được chụp ở một thành phố ngoại quốc. Gió nhẹ cuốn theo từng tán lá mùa thu, mây tía phủ kín bầu trời. Dưới tán cây, hai người đàn ông tay trong tay, thân mật hôn nhau. Khung cảnh này đẹp đẽ đến mức tưởng chừng như một thước phim điện ảnh, chứ không phải một tấm ảnh chụp lén, dù chất lượng hình có hơi mờ mờ đi nữa.
Trong hình, một người thì quay lưng về phía ống kính, người còn lại chỉ lộ ra nửa gương mặt nghiêng.
Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã đủ; với khả năng nhận diện khuôn mặt idol chuẩn đến từng milimet của fandom, thì bọn họ có thể xác định được, đó chính là Lạc Phàm!
Sau khi Lạc Phàm tuyên bố giải ước với công ty cũ, một làn sóng tranh cãi dữ dội lại bùng lên trên mạng. Fan chân chính của y gần như không hề suy nghĩ, lập tức đồng lòng chống giặc, bảo vệ chu toàn cho chồng | con trai | nam thần | anh bé nhà mình trước cái đã.
Chiến tích hừng hực khiến những fandom khác cũng ganh tị theo.
Nhưng đúng lúc đó, một loạt các bức ảnh khác cũng bị tung ra. Có tấm thì chụp Tần Ký và Lạc Phàm đang ở chung một địa điểm, có tấm lại còn chụp Cố Minh Tú và Tần Ký cãi nhau.
Ngay sau đó, hàng loạt bài post phân tích được đăng lên, giọng điệu chắc nịch như thể đúng rồi.
Nào là Lạc Phàm đã sớm bị bao dưỡng, bố đường thật sự của y là Tần Thiếu. Thậm chí còn có người khoác lác bảo, Tần Ký vì y mà chia tay đại tiểu thư nhà họ Cố. Nếu không thì làm sao Lạc Phàm lại có nguồn tài nguyên dồi dào như vậy, khi chỉ vừa mới debut? Làm sao y có thể đạt giải Ảnh đế với tuổi nghề non trẻ?
Cư dân mạng ai cũng cảm thán: Đúng là lam nhan họa thủy!
Vừa có “nhân chứng”, lại vừa có “vật chứng” hợp lý, khiến cho ai hóng chuyện cũng đều tin đó là sự thật.
Giữa những trận khẩu chiến quyết liệt, một vài lời đính chính mỏng manh đều bị nhấn chìm. Ví dụ như:
“Ủa má, đâu phải Tần thiếu đâu! Đó là Cố tổng của tụi tui mà!”
“Bạn trai của bé Phàm là sếp tổng của tập đoàn Cố thị, Cố Minh Tranh đó mấy ní! Còn Tần Ký là em rể của ảnh nha! Đừng có nói tùm bậy tùm bạ đi à!”
“Ê hơi bị mắc cười nha! Đại tiểu thư của Cố gia là fan ruột của Lạc Phàm mà. Thay vì nói Tần Ký cãi nhau với cổ vì Lạc Phàm, thì bảo là cổ khẩu chiến với Tần Ký vì Lạc Phàm nghe còn đáng tin hơn á!”
Thời điểm dân mạng ai nấy cũng dậy sóng, thì nhân vật chủ chốt của tin đồn đều đang có mặt tại một hòn đảo xinh đẹp ở nước ngoài… để tham dự hôn lễ.
Tất nhiên là hôn lễ của Lạc Phàm và Cố Minh Tranh.
Khách tham dự dù không quá đông, nhưng ai cũng là nhân vật có máu mặt.
Các bậc trưởng bối thì ở một bên tán gẫu cùng nhau, còn bậc hậu bối thì tụm ba tụm bẩy lại nói chuyện, trong giọng họ chứa đầy sự kinh ngạc cùng khó tin.
“Cố Minh Tranh cuối cùng cũng chịu kết hôn sao? Đúng là sống tới tuổi này rồi, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra nhỉ?”
“Nói mới nhớ, hôm qua tôi đang đi du lịch với đám anh em thì bị ba mẹ gọi điện thoại nằng nặc bắt phải về nhà. Còn dọa nói nếu tôi không về kịp, thì sẽ bán cả chiếc trực thăng của tôi. Giờ có mặt ở đây rồi, mà ông đây vẫn bần thần nè.”
“Tôi cũng vậy đấy! Nghe bảo đây là đám cưới của Cố Minh Tranh mà hết cả hồn.”
“Ủa mà khoan, không phải trọng điểm là đối tượng kết hôn của anh ta sao? Là Lạc Phàm đó! Tôn nghiêm của nhan khống nằm ở đâu?!”
“Ha ha đúng đấy. Thời điểm Lạc Phàm vừa mới debut, mấy tay chơi trong giới ai mà không để mắt tới cậu ta cơ chứ?”
“Ê nha… đừng có mồm mép lung tung! Ông đây cũng sợ Cố Minh Tranh lắm.”
“Thành thật đi, người mà Cố Minh Tranh đã để ý, thì còn tới lượt các ông sao? Mà để tôi nói cho nghe, cái tên Lạc Phàm đó, cũng không vừa gì đâu. Hồi xưa nhiều thằng muốn húp tên đó lắm, kết quả là thằng nào thằng nấy đều bầm dập không thể tả. Nhất là cái thằng Ngô thiếu gì đấy, nằm viện cả nửa tháng trời.”
“Đáng sợ thật!”
“Chỉ là ngôi sao hạng B thôi mà cũng đáo để lắm chứ đùa. Nhà họ Cố nổi tiếng gia giáo nghiêm, vậy mà nhìn cái cách cậu ta nịnh nọt chú Cố với dì Cố mà xem. Bọn họ thương cậu ấy chả khác nào con ruột luôn. “
“… Cái thế giới rách nát này đúng là trọng sắc mà!”
Một đám ăn chơi trác táng, con nhà giàu hai đời, ba đời, bốn đời tụ lại với nhau; náo nhiệt chẳng khác gì cái chợ trời.
Dù bên chỗ của các bậc cha chú thì có vẻ điềm tĩnh hơn chút, nhưng chủ đề cũng chẳng khác là bao.
Lý Thời Du nắm tay Lạc Tĩnh Nhàn trò chuyện, hai vị phu nhân từ đầu đến giờ vẫn luôn vui vẻ, rôm rả.
“Thời Du à, em với chị thì cũng là khuê mật từ đó tới giờ, nên giờ mà khách khí quá thì cũng không phải phép.” Lạc Tĩnh Nhàn cười khẽ, bà hơi thở dài một tiếng và nắm chặt tay của Lý Thời Du.
“Thằng bé A Lạc… em vừa đau lòng vừa thấy có lỗi với nó lắm. Sau này có gì thì chị thương nó dùm cả phần của em nữa nhé. Đổi ngược lại, nếu thằng giặc nhỏ nhà em mà ăn hiếp Minh Tú, thì em sẽ đánh gãy chân nó cho!”
“Haha, em là mẹ ruột của nó đấy.” Lý Thời Du cũng hiểu tâm trạng hiện giờ của Lạc Tĩnh Nhàn, nhưng vẫn không khỏi buồn cười.
“Chị cũng rất thích thằng bé, nên em cứ yên tâm. Vả lại, thằng con chị thương A Lạc lắm; thằng bé là tâm can bảo bối của nó cơ mà. Nó cưng A Lạc tới mức khiến chị còn phải mở mang tầm mắt đây. Nên là em đừng lo gì nhé.”
Hai vị phu nhân nói xong thì nhìn nhau cười, nhưng chợt nghĩ tới người em gái đã khuất của mình; lòng của Lạc Tĩnh Nhàn lại đau âm ỉ.
Không bao lâu sau, Cố Minh Tranh nắm tay Lạc Phàm cùng bước ra lễ đường. Dáng dấp của cả hai đều cao xấp xỉ nhau và đều cùng mặc bộ lễ phục cưới màu trắng. Một người thì vô cùng tuấn lãng, một người thì xinh đẹp tuyệt trần; quả thật là trời sinh một đôi.
“Anh hai, anh dâu ơi! Nhìn bên phía em nè, hai người giúp em tạo vài pose nha!” Cố Minh Tú vừa hối thúc Tần Ký thảy hoa cưới, vừa cầm máy ảnh chụp vài nháy liên hồi. Cô nàng cười sung sướng, vẫy tay với hai người kia.
Cố Minh Tranh nhìn thẳng vào máy camera, mặt mày nghiêm túc. Trái lại, Lạc Phàm lại hơi nghiêng đầu về phía hắn. Nét lạnh lùng trên mặt dần trở nên nhu hoà, tựa như bức tranh thủy mặc bỗng được điểm thêm vài nét xuân sắc.
Y khẽ cong khóe môi, giơ tay làm hình trái tim với Cố Minh Tú, cực lực thỏa mãn tâm tư fangirl của cô em chồng.
“A a a!”
“Muốn xỉu!!!”
“Đây là đâu… tôi là ai… ?!”
Một đám người đều bị nhan sắc của y làm choáng váng. Cố Minh Tú thì hạnh phúc đến nhảy cẫng lên:
“Trồi ôi, chắc tôi chớt! Muốn rụng tim lun á!!!”
Cố Minh Tranh kéo mặt Lạc Phàm quay lại về hướng mình:
“Bé cưng, em đang tán tỉnh người khác trước mặt tôi à?”
Từ khi trở thành Chủ Thần của muôn tinh, dung mạo của Lạc Phàm càng thêm phần đậm đà, rất có phong thái của yêu phi hại nước hại dân.
Tâm trạng của Lạc Phàm đang rất tốt, nên nhìn gì cũng thấy thuận mắt cả. Y cười tủm tỉm, phản bác Cố Minh Tranh:
“Em có tán tỉnh người khác đâu chớ, em tán mỗi anh thôi~.”
Cố Minh Tranh bị mị hoặc đến muốn truỵ tim, hắn thật sự muốn đem mỹ nhân này lên giường ngay lập tức.
“Bình tĩnh đi, Cố tổng. Bọn mình đang làm lễ đó.” Lạc Phàm véo nhẹ lòng bàn tay hắn.
Cố Minh Tranh hít sâu một hơi, rồi bình tĩnh lại:
“Tối nay em đừng hòng chạy trốn.”
Lạc Phàm khịt mũi khinh thường:
“Câu này nên nói anh thì đúng hơn.”
Người chủ hôn thấy hai người bọn họ cứ ríu rít với nhau mãi, thì hắng giọng một tiếng. Đến khi cả hai người kia đều lấy lại tinh thần nhìn về phía ông, ông mới bắt đầu.
Cả Cố Minh Tranh và Lạc Phàm đều không thích nghi thức quá rườm rà, nên quy trình buổi lễ cũng ngắn gọn hơn bình thường. Chỉ có đến phần tuyên thệ ở cuối buổi lễ, thì Cố Minh Tranh mới chơi bạo một tí. Dưới sự chứng kiến của toàn thể quan khách, hắn ôm chặt y và hôn lên môi y.
Lễ đường vang vọng những tràng pháo tay, cùng lời khen ngợi chúc phúc.
“Đứa nhỏ này!” Lý Thời Du thật sự cạn lời với quý tử nhà mình.
Lạc Tĩnh Nhàn thì đã quá quen với tính tình của hắn, nên bà chẳng những không kinh ngạc, mà còn hạnh phúc hơn nữa là đằng khác.
Chỉ có bọn hậu bối, là bị doạ cho kinh hồn khiếp đảm mà thôi.
“Thì ra Cố Minh Tranh không bị lãnh cảm ha.”
“Câm miệng!”
“Cho dù có bị lãnh cảm thì chắc cũng trị hết rồi. Hàng đêm tên đó đều được sênh ca với người đẹp cơ mà, nếu là ông thì ông cũng…”
“Suỵt! Suỵt! Suỵt!”
Cái gã vừa mới cất lời, đã lập tức bị mấy người còn lại bịt kín miệng.
Dám bạ ăn bạ nói ở hôn lễ của Cố Minh Tranh, bộ chán sống hả?!
Đám cưới diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Đến tối, bầu không khí càng trở nên náo nhiệt hơn. Mọi người vui chơi ăn uống ở trên đảo nhỏ, đến mức quên cả trời đất.
Trong lúc rảnh rỗi, Cố Minh Tú lôi điện thoại ra, định bụng đăng post khoe khoang trên Weibo một tí. Kết quả là còn chưa kịp mở Weibo, cô nàng đã bị một đống thông báo làm cho hãi hùng.
“Sao vậy em?” Tần Ký mang bánh ngọt lại cho cô, thấy sắc mặt của cô lúc xanh lúc trắng, tưởng có chuyện gì xảy ra.
Cố Minh Tú nhìn anh bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp, sau đó xoay điện thoại lại cho Tần Ký xem, giọng điệu cực kỳ rầu rĩ:
“Em cảm thấy… anh sắp bị anh hai em đập nhừ tử rồi đó.”
Tần Ký cúi xuống xem điện thoại cô, giật bắn mình, suýt thì quăng luôn cả cái khay trên tay:
“Cái quái quỷ gì thế?!”
Cố Minh Tú chọc chọc trán của anh, nghiến răng nghiến lợi:
“Ai biểu hồi xưa anh cứ bám theo anh dâu quài làm chi?!?!”
“Anh lúc đó chỉ muốn xác nhận danh phận của cậu ta mà thôi!” Tần Ký oan không tả nổi, anh chàng còn không quên vừa giải thích vừa tỉnh tò với người yêu.
“Anh là thẳng, thẳng tắp luôn ấy! Với lại từ nhỏ cho đến giờ, anh cũng chỉ yêu một mình em mà thôi!”
“Ý em không phải khúc đó.” Cố Minh Tú lắc lắc đầu, đương nhiên là cô nàng không hề nghi ngờ về lòng chung thuỷ cùng tính hướng của bạn trai mình rồi.
“Ý em là… anh sắp bị anh hai em… đánh chết.”
Tần Ký nghĩ nghĩ, cảm thấy chết sớm hay chết muộn thì cũng như nhau, bèn kéo Cố Minh Tú chạy thẳng tới trước mặt cặp tân hôn đang quấn quýt lấy nhau.
Cố Minh Tranh bị quấy rầy, mặt mày cực kỳ không vui mà liếc bọn họ một cái.
Tần Ký vội vàng đưa điện thoại cho hai người kia, như thể ném một củ khoai lang nóng, rồi anh chàng nhảy lùi ra xa ba mét.
…Cái gì?
Cố Minh Tranh cầm điện thoại lướt xem, Lạc Phàm cũng ngó sang xem chung với hắn. Chỉ trong giây lát, mặt mày của hai người đều đen như quả trứng thối.
“……”
“……”
Cố Minh Tranh lạnh lẽo nhìn sang Tần Ký.
Tần Ký giơ hai tay đầu hàng, anh không ngừng giải thích:
“Em thật sự bị oan mà! Toàn là bịa đặt thôi! Hồi đó là do mẹ ép em đi tìm em ấy, hai người đều biết hết rồi còn gì!”
Lạc Phàm bĩu môi:
“Sao trên mạng lại loạn thế này?”
Cố Minh Tú do dự đáp:
“Nếu em không nhầm, thì bức hình thân mật của hai người bị leak, sau đó cộng đồng mạng nhìn lộn anh hai em thành Tần Ký… Đám người này như bị mắt lé ấy! Rõ ràng là phong cách của anh hai em với Tần Ký không giống nhau tẹo nào!”
Trên mặt của Cố Minh Tranh hiện lên hai chữ “Khó Chịu”.
Toàn thế giới đều cho rằng em yêu của mình là của kẻ khác, ai mà không khó chịu cho được? Huống chi là một người có lòng chiếm hữu mạnh mẽ như Cố Minh Tranh.
Hắn vốn nghĩ kết hôn là chuyện riêng của hai người, nên cũng không cần quá phô trương. Với lại Lạc Phàm là người của công chúng, nếu công khai quá nhiều thứ thì cũng không tốt cho danh tiếng của y.
Giờ xem ra, công khai chủ quyền có vẻ là lựa chọn tốt hơn. Miễn cho người khác nói ra nói vào mối quan hệ của bọn họ.
Cố Minh Tranh cầm lấy điện thoại, chuẩn bị gọi điện.
Lạc Phàm nhìn hắn rồi cười cười, y vươn tay lấy lại điện thoại của hắn và nói với Cố Minh Tú:
“Mấy tấm hình em chụp hồi sáng, gửi cho anh vài tấm được không?”
“Hả? À… dạ được.” Cố Minh Tú ngơ ngác mà chọn một vài tấm gửi qua cho y.
Chỉ thấy Lạc Phàm nhanh chóng bấm bấm quẹt quẹt trên điện thoại. Chỉ vài phút sau, y mới bình tĩnh nói:
“Xong rồi đó.”
Cố Minh Tú ngó sang điện thoại y, thì thấy y vừa đăng gì đó trên Weibo.
Quả là lưu lượng có khác, dù tài khoản Weibo của y cũng không đăng gì mấy, nhưng lại được rất nhiều fan chú ý. Bài post vừa được đăng lên, chưa đầy chốc lát, lượt chia sẻ đã lên đến hàng vạn.
Điện thoại của Cố Minh Tú nổ noti liên tục, cô vội vàng dùng điện thoại của mình điên cuồng xem tin tức.
“Trời mẹ ơi!”
Cố Minh Tú đưa điện thoại qua cho hai người đàn ông kia xem, sau đó họ mới biết Lạc Phàm vừa làm gì.
Trên tài khoản Weibo chính thức của Lạc Phàm vừa mới đăng một tấm ảnh kết hôn. Chính giữa bức ảnh là hai đôi bàn tay đan siết vào nhau, kèm theo đôi ba dòng ngắn gọn.
[Đã kết hôn. @Cố Minh Tranh]
Mạng xã hội Weibo lại lần nữa nổ tanh bành.
Cố Minh Tranh chỉ quay đầu nhìn Lạc Phàm, không buồng bận tâm gì nữa.
Lạc Phàm nghiêng đầu cười:
“Vừa ý anh không, Cố tổng?”
Trong mắt Cố Minh Tranh ánh lên mênh mông ý cười. Hắn trực tiếp bế ngang người y lên, sau đó tiến thẳng về phòng tân hôn. Hắn vừa đi vừa đi vừa trầm giọng thủ thỉ:
“Bé cưng à, nên thưởng gì cho em đây?”
“Anh nằm yên, đừng nhúc nhích là được rồi.”
Tiếng cười khe khẽ hòa lẫn cùng lời giận dỗi mơ hồ, dần dần không còn phân rõ là thanh âm của ai.
Chỉ còn lại hai thân ảnh đan chéo lên nhau; ánh trăng như bao phủ lên lưng của bọn họ, sáng toả lại bền lâu.
377 tình yêu ghé thăm 💕


Leave a Reply