
Chương 112: Thực tại và Giả lập (2)
Thật ra mà nói, việc dẫn người yêu về ra mắt người lớn cũng chẳng to tát đến thế. Cùng lắm thì như phim mẹ chồng nàng dâu TVB thôi.
Tuy nhiên, ra mắt gia đình cộng come out thì lại khác. Vì nó không chỉ là phim đề tài gia đình bình thường nữa, mà chuyển sang thể loại hành động gây cấn luôn rồi.
Lạc Phàm cũng đã xem qua kha khá kịch bản kiểu này.
Dựa trên vẻ ngoài xinh đẹp cùng tài diễn xuất của y, có không ít đạo diễn muốn mời Lạc Phàm thử sức với những vai đồng tính. Nhưng tiếc thay, tất cả đều bị y từ chối.
Thứ nhất là vì yếu tố tình cảm quá nhiều, không hợp với kim chỉ nam làm nghề của y. Thứ hai là vì tuyến nội dung của những loại kịch bản này cực kỳ lâm li bi đát. Y chỉ sợ bản thân sẽ trầm cảm sau khi quay xong mất.
Nhưng cuộc sống mà, nó vốn dĩ kịch tính như phim vậy. Tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa thôi.
Lạc Phàm hít sâu một hơi, sau đó quay đầu hỏi anh người yêu:
“Không phải anh bảo rằng họ tạm thời không về sao?”
“Thì đó là trong tình huống bình thường.”
Cố Minh Tranh kiểm tra đầu gối y xong xuôi, thấy y không bị thương gì, thì mới ngẩng mặt cười bảo:
“Còn giờ thì có người cố ý xúi họ về sớm.”
“Ai?”
“Thịnh Thu Phong.”
“…”
Biểu tình của Lạc Phàm như kiểu, ‘Bộ anh nói thiệt hả?’.
“Ông ta rảnh dữ vậy?”
“Không phải rảnh đâu. Do ông ấy ghét việc tôi đưa em đi theo, bất chấp sự can ngăn của ổng. Nên mới mượn danh người lớn để xử lý tôi ấy mà.”
Cố Minh Tranh kéo Lạc Phàm đứng dậy, rồi cùng y dọn lại bàn ghế bị ngã.
Hắn nói tiếp, “Nhìn phát biết ngay, chuyện này chỉ có ông ấy làm thôi.”
Nghe vậy, Lạc Phàm liền xoa xoa thái dương, giọng nói đầy chán ghét:
“Mắc bệnh kiểm soát tới mức này luôn à? Phiền chết đi được.”
Lúc trước Lạc Phàm từng nói rất rõ: y không ký hợp đồng độc quyền, không muốn bị can thiệp đời tư, càng không muốn bị ai hạn chế sự tự do của mình.
Vì Thịnh Thu Phong chấp nhận những điều kiện trên, nên y mới lựa chọn ở lại.
Y thật sự biết ơn Thịnh Thu Phong đã toàn tâm toàn ý dìu dắt y trong suốt hai năm qua. Đổi ngược lại, y cũng mang về cho công ty biết bao nhiêu là lợi nhuận.
Hợp rồi tan là chuyện bình thường, cớ gì phải tiêu hao hết tình nghĩa hai năm trời của cả hai?
“Để em—”
“Ông ấy chỉ muốn gây sự chú ý với em thôi. Nên đừng lo, để tôi giải quyết.” Lạc Phàm còn chưa kịp nói hết câu, Cố Minh Tranh đã quay sang hôn y một cái, rồi đặt ngón tay lên môi y để ngăn lại lời sắp nói:
“A Lạc, chuẩn bị theo tôi về ra mắt ba mẹ nhé?”
Người đàn ông này, hễ chuyện gì quan trọng là đều muốn tự giải quyết chu toàn hết.
Thôi không sao, cứ kệ ảnh đi.
Lạc Phàm gạt chuyện của Thịnh Thu Phong sang một bên, rồi để tay lên ngực. Y cảm thấy hơi hồi hộp, nhưng cũng vô cùng mong chờ.
“Ba mẹ anh… chắc không có ấn tượng tốt về em đâu hả?”
Dù sao y cũng là tên hồ ly rù quến con trai nhà người ta cơ mà; dựa vào giọng điệu của Cố Minh Tú khi nãy cũng đủ hiểu.
Cố Minh Tranh đưa tay vuốt ve khuôn mặt y, đang định an ủi em người yêu vài câu thì chuông điện thoại lại vang lên.
Vẫn là Cố Minh Tú.
“Anh hai ơi!” Cố Minh Tú cố gắng nói nhỏ hết mức có thể, cô nàng nhanh chóng thuật lại tất cả mọi thứ mà không để ai cắt ngang.
“Mẹ bảo anh nhớ dắt anh dâu về nhà ăn cơm! Ba thì đang tức lắm đấy! Chừng nào anh về, ráng đừng có dính nhau như sam trước cửa nhà là được rồi.”
Vừa dứt lời, cô nàng liền cúp máy một cái rụp, cứ như thể đang bị sói dữ truy lùng vậy.
Sau cuộc gọi, Cố Minh Tranh cầm điện thoại vung vẩy trước mặt Lạc Phàm để trêu ghẹo:
“Bé cưng, em dám đi không?”
Lạc Phàm im lặng một lát, rồi mỉm cười. Nụ cười ấy giống như nước hồ mùa Xuân sau đêm Đông, dù sự lãnh đạm và xa cách vẫn còn đó, nhưng đã xen lẫn chút dịu dàng.
Y hừ khẽ một tiếng:
“Anh tốt đến vậy, sao em lại không dám gặp ba mẹ anh chứ?”
Dáng vẻ đùa cợt của Cố Minh Tranh chợt tắt, hắn vô cùng bất ngờ.
Hắn nghĩ rằng Lạc Phàm sẽ từ chối và né tránh lời đề nghị của hắn.
Dẫu gì vào năm đó, Lạc Thanh Trúc đã rời khỏi thế gian này một cách quá dứt khoát, để lại trong lòng Lạc Phàm một bóng ma kéo dài suốt hai mươi năm.
Bởi vậy, vừa nghe xong cuộc gọi của Cố Minh Tú, phản ứng đầu tiên của Lạc Phàm chính là quay người bỏ chạy.
Cố Minh Tranh cố tình dùng vài câu bông đùa để lờ qua chuyện này, vì hắn đã sớm tính toán hết mọi thứ. Đầu tiên, hắn sẽ về ứng phó với ba mẹ, sau đó đợi mọi chuyện êm xuôi rồi thì mới dẫn Lạc Phàm về ra mắt.
Tuy nhiên, Lạc Phàm chỉ bình tĩnh vỗ về hết tất cả bất an của hắn.
Chỉ vì y quan tâm, tin tưởng, và vì yêu hắn.
Từng lời nói, từng hành động của y đều cho thấy, y quý trọng và kiên định về mối tình này như thế nào.
Lạc Phàm nói xong liền cảm thấy ngại ngùng, dù y đã cố giả vờ lạnh lùng, nhưng vẫn không giấu nổi vành tai đỏ hoe.
Cố Minh Tranh nắm lấy cổ tay y, sau đó ôm chặt y từ phía sau. Giọng hắn trầm thấp, khó lòng kiềm được niềm vui sướng:
“Bé, tôi muốn hôn em.”
“Mau đi thay đồ đi, hôn hít gì giờ này?!”
Cố Minh Tranh không thèm để ý, lập tức nghiêng người định hôn y.
Lạc Phàm hơi nheo mắt, sau đó y vung tay, chế trụ Cố Minh Tranh và đè hắn lên tường chỉ trong chớp mắt.
Động tác của y vừa rõ ràng dứt khoát, vừa chặt chẽ đẹp mắt.
Cố Minh Tranh, “…”
Dù hắn vẫn còn sở hữu siêu năng lực từ thế giới trước, vậy mà vẫn bị áp chế đến không kịp trở tay.
Cố Minh Tranh chỉ có thể tiếc nuối thừa nhận; mấy trò cầm tù hay cưỡng ép gì đó, hắn chỉ có thể áp dụng với chàng tiên cá mất trí nhớ mà thôi.
Vào buổi trưa tại nhà họ Cố.
Trên chiếc màn hình tivi khổng lồ, đang chiếu một bộ phim truyền hình.
Quang cảnh bốn bề vắng lặng, thi cốt chồng chất dưới chân. Thiếu niên mặc bạch y cầm thanh kiếm, y lặng yên quỳ trước ngôi mộ, mãi không chịu nhúc nhích.
Không cần lời giải thích, khán giả vẫn có thể cảm nhận được nỗi bi thương đến tận xương tuỷ truyền qua chiếc màn hình.
Bỗng nhiên, tiếng chuông bạc khẽ vang.
Thiếu niên giật mình quay đầu.
Gió thổi qua rặng hoa nơi xa, cánh hoa bay lả tả như tuyết, đẹp đẽ mà cũng cô đơn tựa như y vậy.
Trên sofa, hai người phụ nữ đồng loạt ôm ngực, rơi lệ lã chã.
Khi nhạc nền kết phim cất lên, Lý Thời Du liền lay mạnh tay con gái:
“Hết rồi? Hết thiệt luôn à? Rồi Vân Hồi sau đó thế nào? Thằng bé không chết đâu đúng không? Đúng không?!”
Cố Minh Tú bị lay đến mức chóng mặt, cô nàng âm thầm tự cho mình một like. Không hổ là bộ phim lấy nhiều nước mắt nhất mọi thời đại, khác bọt thật sự!
Cám ơn các chị em fandom đã tỉ mỉ giúp y chọn kịch bản! Cám ơn biên kịch đã trợ giúp ngược nam nhân vật chính thê thảm! Cũng cảm ơn đạo diễn đã bắt cận cảnh 360 độ nhan sắc xinh đẹp của Phàm Phàm.
Lần này đúng là thu phục được mẹ Cố rồi.
Cố Minh Tú cố gắng kìm lại cảm xúc muốn khoe khoang idol của mình, cô ho nhẹ một tiếng rồi nói:
“Bình tĩnh nào mẹ ơi. Đạo diễn muốn để kết mở vậy á, để khán giả tự nghĩ. Mẹ nhìn cảnh kết phim đi, nhân vật chính chưa chết mà……”
Lý Thời Du tức đến đỏ cả mắt:
“Nhưng mà thằng bé nó bị thương nặng như vậy cơ mà! Đúng là cái đám mất nết mà, mẹ muốn xông vào xử hết bọn nó ghê. Thằng nhỏ nó tốt vậy mà… trời cao bất công thiệt chứ!”
Cố Minh Tú gật đầu lia lịa: Đúng gòi đúng gòi, anh bé nhà con tốt tới vậy, nên mẹ đừng chia cắt ảnh với anh hai nhoa~~~.
Tần Ký nhìn cô bạn gái đang không ngừng dụ ngọt mẹ vợ, không khỏi thở dài, bộ cô ấy không thấy sắc mặt của ba vợ càng ngày càng đen như đít nồi hay sao?
“Minh Tú.”
Cuối cùng ba Cố cũng lên tiếng, giọng của điềm tĩnh nhưng đầy uy nghiêm:
“Anh con thích cậu bé đó sao?”
Lý Thời Du nghe xong bỗng nín khóc. Ờ đúng ha, bà xem phim này để coi coi mắt mũi nhóc người yêu của quý tử nhà mình như thế nào, coi hồi ghiền lúc nào không hay luôn.
Cố Minh Tú vội vàng trả lời ba Cố:
“Dạ, là anh ấy á ba. Nhưng ba đừng nghe người ngoài nói bậy. Anh ấy không phải mấy kiểu ngôi sao nổi tiếng hống hách gì đâu.”
Nói rồi cô nàng ngượng ngùng chỉ sang Tần Ký, cười nói:
“Anh ấy là em họ của anh Tần Ký đó. Dì Tĩnh thương ảnh lắm!”
“Em họ sao?” Lý Thời Du tròn mắt, “Tần Ký có cậu em họ hồi nào vậy?”
Ba Cố ngẫm nghĩ một hồi mới nhớ ra, mặt mày hơi trầm ngâm giải thích:
“À… thì ra là con trai của Lạc Thanh Trúc.”
“Là đứa bé đó sao?!” Lý Thời Du đập mạnh tay lên thành ghế sô pha, hết hồn đến mức muốn bật người khỏi ghế.
“Không phải anh bảo rằng, thằng bé đã sớm không còn trên đời sao……”
Mối quan hệ của hai nhà Cố – Tần giao hảo từ nhiều đời, phu nhân hai nhà theo lẽ tự nhiên mà trở thành khuê mật, và họ cũng xem con cái đối phương như con ruột của mình.
Năm đó xảy ra chuyện, vợ chồng Cố gia đang cùng với hai đứa nhỏ định cư ở nước ngoài. Vừa nghe tin Lạc Tĩnh Nhàn bệnh nặng đến mức nhập viện, họ liền vội vàng về nước.
Lúc Lạc Tĩnh Nhàn gặp được bọn họ, bà liền ôm chầm Lý Thời Du khóc nấc.
Lý Thời Du chưa từng gặp Lạc Thanh Trúc, nhưng với thân phận một người mẹ, bà cảm thấy vô cùng thương xót cho đứa trẻ năm đó.
Thằng bé tuổi còn nhỏ đã phải gánh chịu biến cố lớn như vậy, lại còn bặt vô âm tín suốt nhiều năm. Hầu như tất cả mọi người đều nghĩ rằng thằng bé không còn trên đời này, chỉ có Lạc Tĩnh Nhàn là vẫn nuôi hy vọng.
Không ngờ… cuối cùng, họ thật sự đã tìm được đứa bé ấy.
Vợ chồng Cố gia lặng lẽ nhìn nhau, trong lòng mỗi người đều âm thầm đổi khác.
Vốn dĩ hai người họ cũng khá cởi mở, nên chuyện riêng của bọn nhỏ, họ chỉ tôn trọng và không can thiệp vào. Lần này bay về gấp, chẳng qua là vì họ nghe được mấy lời đồn thổi vớ vẩn về hai đứa nhỏ kia, nên trong lòng khó tránh khỏi lo lắng.
Tuy nhiên, nghe Cố Minh Tú nói vậy, trong lòng hai người cũng có đáp án.
Để có thể làm vừa lòng cả quý tử và con gái rượu nhà họ, vốn đã không hề dễ dàng
Đúng lúc ấy, ngoài cửa chính truyền đến tiếng thắng xe. Ông Từ thấy được người, liền cố tình cất cao giọng:
“Ôi chao thiếu gia, về nhà thôi mà lại mang nhiều đồ thế? Để tôi giúp cậu! Mau vào đi, hai ông bà chủ, với cả tiểu thư đều ở trong hết đấy!”
Không bao lâu sau, Cố Minh Tranh và Lạc Phàm bước vào nhà.
Lý Thời Du liếc thằng con trai một cái, sau đó liền dời ánh mắt sang chàng thanh niên bên cạnh. Bà không nhịn được khen thầm: Ôi trời, ngoài đời còn xinh tươi mơn mởn hơn trên phim nữa!
Vẻ ngoài của chàng thanh niên vẫn còn rất trẻ, y lại còn mặc sơ mi trắng quần tây đen; nên trông con trai bà chả khác gì là đang dụ dỗ trẻ vị thành niên.
Cậu chàng chắc chỉ mới đôi mươi thôi nhỉ? Bà còn chưa kịp nói gì hết mà mặt mày thằng bé đã đỏ bừng hết cả lên, nhìn đáng yêu quá đi mất.
Bởi ta nói con hư tại mẹ mà, cho nên hai đứa nhỏ nhà bà mới mê cái đẹp chẳng khác gì mẹ nó. Chỉ khác ở chỗ, một đứa thì lộ liễu, một đứa thì âm thầm thôi.
Cố Minh Tranh tự nhiên mà chào hai người một tiếng:
“Thưa ba, thưa mẹ con mới về. Sao hai người về nước mà không cho con biết vậy?”
“Mẹ có muốn báo, thì chưa chắc gì con đã có thời gian để nghe,” Lý Thời Du cũng chẳng thèm khách sáo với con trai. Lúc quay sang Lạc Phàm, bà thấy y có vẻ còn hơi căng thẳng, nên cười trêu y một tiếng:
“Con trai cưng này, con lừa được bé người đẹp này ở đâu thế?”
Người, người đẹp sao……
Mặt Lạc Phàm đỏ thêm mấy phần, trong lòng thì thầm nghĩ… hai mẹ con nhà này giống nhau ghê. Nhưng ngoài mặt thì vẫn ngoan ngoãn chào hỏi:
“Dạ thưa bác trai, bác gái, con mới đến.”
Lý Thời Du nhìn y mà tay chân ngứa ngáy, cuối cùng bà không nhịn được mà nhéo má y một cái.
Nghĩ lại tính cách của Cố Minh Tranh và Cố Minh Tú, Lạc Phàm cũng không bất ngờ… mới là lạ á!!!
Cố Minh Tranh lên tiếng nhắc nhở:
“Mẹ ơi, còn ba ở bên kia kìa.”
Hắn nói xong, liền kéo Lạc Phàm lùi về sau, ý bảo rằng: Người này của con, mẹ đừng đụng chạm. Muốn sờ soạng gì, thì sờ người của mẹ ấy.
Cũng chẳng cần hỏi vì sao Lý Thời Du không nỡ làm khó bọn họ — chỉ cần nhìn thái độ của con trai là đủ hiểu. Bà chưa từng thấy nó muốn bảo vệ ai, hay có lòng chiếm hữu cao với bất kỳ người nào đến như vậy.
“Mẹ sờ cái thân già của ba con cũng nhiều năm lắm rồi. Chuyến này về cũng không uổng tiền vé máy bay ha.” Lý Thời Du khoát tay, bà bật cười đến mức không khép được miệng.
Ba Cố cuối cùng không nhịn được nữa, nghiêm mặt nói:
“Có chuyện thì vào trong nói, hai đứa đứng ở chắn cửa làm gì.”
Vào nhà nhanh lên!
Cố Minh Tú phấn khích nháy mắt với Lạc Phàm: Anh dâu đừng sợ, tụi em làm công tác tư tưởng cho ba mẹ trước rồi!
Lạc Phàm cảm thấy mắc cười, vừa xúc động, bao lo lắng thuở ban đầu của y đều chậm rãi biến mất hơn phân nửa.
Chỉ có Tần Ký là thấy hơi bất công trong lòng thôi.
Hồi xưa, lúc anh cùng Cố Minh Tú về nhà ra mắt hai người họ; chỉ vừa mới tới trước cửa thôi, mà anh chàng xém bị ba Cố đuổi đánh cho ra bã rồi.
Dù Tần Ký cũng biết yêu sớm là sai, nhưng anh ta cũng vất vả trèo đèo lội suối dữ lắm, còn suýt đi tông cả nửa cái mạng nữa, thì mới rinh được người đẹp về dinh đấy!
Đến lượt cậu em họ, thì qua ải mướt rượt.
Quả nhiên… Con rể và con dâu, khác nhau đến vậy sao?
377 tình yêu ghé thăm 💕


Leave a Reply