
Chương 85: Vị sư tôn cao lãnh kia (17)
“Không biết đi đâu sao?”
Cố Minh Tranh nghe Lạc Phàm nói vậy, ánh mắt khẽ âm trầm như từng cơn sóng dữ, nhưng hắn nhanh chóng rủ mắt che giấu. Hắn đưa tay cài lại khuy cổ áo sơ mi của Lạc Phàm, nụ cười thoáng mang theo một tia nguy hiểm:
“Ngoài ở cạnh tôi ra, em còn muốn đi đâu?”
Lạc Phàm ngẩng đầu nhìn vào gương, thông qua đó thấy được bóng dáng phản chiếu của bản thân. Có lẽ vì thời gian gần đây phải làm nhiệm vụ quá dày đặc, y có vẻ trông gầy hơn trước, cơ thể nhìn cũng mảnh khảnh và tinh tế hơn.
Dù có là diễn viên nổi tiếng đi chăng nữa, thì y cũng chẳng mấy khi chú ý đến hình tượng của mình. Ngược lại thì vị quản lý Chu Tiêu nhà y, ngày nào cũng đi kè kè phía sau nhắc nhở, thúc ép y phải cân bằng dinh dưỡng như nào, để ý hình tượng như kia.
Cho nên từ khi chuyển đến đây sống, Lạc Phàm lại càng buông thả bản thân hơn.
Người thiếu niên trong gương mặc sơ áo mi trắng và quần jeans, bộ dáng nhàn nhã thong dong. Làn da được dưỡng đến trắng mịn hồng hào, thần thái sáng láng loá mắt. Vốn đã ngoài đôi mươi, vậy mà trong khoảnh khắc này, nhìn y như trẻ ra vài tuổi.
Y chợt nhớ đến lần đầu gặp Cố Minh Tranh ở thế giới đầu tiên, bất giác nhoẻn miệng cười, khuỷu tay chọc chọc vào người hắn:
“Em nhớ anh hơn em năm tuổi nhỉ? Cố tổng, trên tạp chí từng viết chẳng ai hợp gu anh, hóa ra anh lại là kiểu thích nuôi để thịt à?”
Cố Minh Tranh đang nghiêm túc lắng nghe y nói thì khựng lại.
“…”
Lạc Phàm nhếch môi tinh nghịch, sau đó y quay người lấy áo vest, giúp hắn mặc vào.
Cố Minh Tranh liền khôi phục bình tĩnh, chậm rãi nói:
“Kiểu nào cũng không thích, chỉ thích em.”
“Vậy sao?” Lạc Phàm cong mắt cười, đôi mắt mờ mịt thoáng chốc được bao phủ một tầng ánh sáng dịu dàng:
“Vậy thì anh phải luôn đặt tâm trí của mình vào em, chỉ chú ý mỗi em. Chỉ cần anh làm được, thì với em, một bến đỗ là đủ rồi. Ngoài bên anh ra, em sẽ không đi đâu nữa.”
Chim có tổ, người có nơi.
Người ta vẫn bảo, nơi nào có người thương, nơi đó chính là nhà.
Lạc Phàm từng mơ về điều ấy. Y đã đi qua nhiều vùng đất, gặp nhiều con người, nhận được những tình cảm quý giá nhất, từ bà Trần, Tiểu Háo Tử, cho đến người thầy giáo già.
Y nhận được, nhưng cũng mất đi.
Y mệt mỏi, chán ngán những mối quan hệ cứ đến rồi đi, hết lần này đến lần khác.
Vì thế, cho đến giờ, điều y muốn chỉ là một người yêu thương mình như châu như bảo. Ngoài ra, y không cần gì nữa.
Y sẽ dốc trọn hết tấm chân tình cuối cùng của mình cho Cố Minh Tranh. Tựa như một ngọn đuốc nóng bỏng nhiệt liệt, hoặc là cháy mãi, hoặc sẽ lụi tàn thành tro.
Nếu một ngày nào đó Cố Minh Tranh khiến y thất vọng, khiến y thống khổ tim gan, thì từ khoảnh khắc ấy, y sẽ không bao giờ trao tình cảm cho ai nữa.
Đó cũng chính là trạng thái mà Ác Ma Nhỏ mong muốn ở y.
Nhưng vừa nghĩ đến thôi, Lạc Phàm đã cảm thấy buốt lạnh từ đáy lòng. Y không hề thích cảm giác đó tí nào.
Lạc Phàm khẽ nghiêng người, không nhịn được dán chặt vào Cố Minh Tranh, tham lam tìm chút hơi ấm từ hắn. Giọng y nhỏ đến mức gần như tan vào không trung:
“Em lạnh quá.”
Cố Minh Tranh dù không nghe rõ, nhưng vẫn siết chặt vòng tay, như muốn trao cho y vô vàn hơi ấm, “Ừm.”
Tần gia.
Cố Minh Tú ngồi ngay ngắn trong phòng khách, dáng vẻ đoan trang thục nữ, nụ cười hiền thục đủ tiêu chuẩn đến mức khiến cơ mặt cô cứng đờ.
Ngược lại, mặt mày của Tần Ký còn cứng đơ xịt keo hơn cả cô nàng. Anh đang bị phạt phải hít đất cả trăm cái tại chỗ, vừa thở hổn hển vừa bất đắc dĩ kêu than:
“Mẹ, Tú Tú vẫn còn ở đây mà!”
Đối diện là một người phụ nữ mặc sườn xám, tóc búi gọn gàng, phong thái ôn nhu, tú lệ. Năm tháng không những không làm phai mờ nhan sắc, mà còn mài giũa để vẻ đẹp ấy thêm phần đằm thắm, cuốn hút.
Bà chậm rãi lột vỏ quýt, toát ra một khí chất thanh nhã, khác biệt và khó lẫn.
Đó là chủ mẫu hiện tại của Tần gia, đồng thời cũng là chị ruột của Lạc Thanh Trúc: Lạc Tĩnh Nhàn.
Nghe đứa con trai không ngừng than oán đằng kia, bà chỉ cười hiền từ, đưa quả quýt đã lột sạch sẽ cho Cố Minh Tú:
“Tú Tú trưởng thành dưới tầm mắt của mẹ, con bé lại còn là con dâu tương lai, mẹ thương nó như con gái ruột. Con còn sợ mất mặt trước nó à?”
“Dạ, dì Tĩnh nói đúng.” Cố Minh Tú nhận quýt, gật đầu răm rắp.
Cô nàng có thể tùy ý làm trời làm đất trước mặt mẹ ruột. Nhưng đối diện với người ôn nhu và dịu dàng như dì Tĩnh, cô lại ngoan ngoãn như hệt chú mèo nhỏ.
So với mẹ ruột thì dì Tĩnh không thể so bì, nhưng ở bà lại toát ra một vẻ uy nghiêm tự nhiên, không cần nổi giận cũng khiến người ta kính sợ. Cho nên bà càng dịu dàng bao nhiêu, lại càng khiến người đối diện tự khắc ngoan ngoãn bấy nhiêu.
Dù sao cũng là bạn trai mình, không giúp ảnh thì còn giúp ai.
Cố Minh Tú mỉm cười ngọt ngào:
“Dì Tĩnh, dì còn muốn hỏi anh Tần Ký chuyện kia nữa mà phải không? Con thấy hôm nay phạt ảnh nhiêu đó là ảnh chừa rồi ạ.”
Lạc Tĩnh Nhàn mỉm cười, rồi quay sang mắng té tát vào mặt quý tử nhà mình:
“Tần Ký bị ba nó nuông chiều quen rồi, làm gì cũng hấp tấp, chẳng chịu nghĩ trước nghĩ sau. Dì chỉ bảo nó đi tìm người, ai dè nó lại quay sang gây lộn với Thịnh Thu Phong. Nếu không phải còn cái danh thiếu gia nhà họ Tần, thì vụ này thiên hạ đã xì xào về nó lâu rồi. Một chuyện nhỏ xíu cũng lo không xong, sau này định quản nổi Tần gia sao? Giá mà nó được nửa cái tính điềm đạm, cẩn thận như anh con, thì dì đâu phải lo lắng đến mức này.”
Khóe môi Cố Minh Tú khẽ giật 80 độ. Nếu dì Tĩnh mà biết ông anh trai “vàng ngọc” của mình đi bắt cóc Lạc Phàm, e là dì cũng chẳng cười nổi đâu.
Vả lại, trong lòng cô, Tần Ký mười điểm không có nhưng. Ảnh vừa đẹp trai, sáng sủa, lại còn dễ thương; cô có quậy khùng quậy điên cỡ nào, ảnh cũng không tức giận.
Ở bên Tần Ký, cô thấy thoải mái hơn hẳn so với khi phải ở cạnh ông anh lúc nào cũng lạnh như cái tủ đông kia. Ấy vậy mà không hiểu sao, người lớn ai cũng thích Cố Minh Tranh.
Nghĩ tới những lần bị ông anh ruột kỷ luật đến mức muốn chảy huyết lệ, Cố Minh Tú chỉ biết câm nín.
Nghe mẫu hậu đại nhân nói xong, Tần Ký liền bất ngờ bị sốc hông. Anh chàng “phụt” một tiếng, nằm liệt dưới đất không nhúc nhích, vẻ mặt vặn vẹo quỷ dị.
Cố Minh Tú vội vàng chạy lại đỡ anh đứng dậy, tiện tay véo một cái, ra hiệu đừng nói bậy. Dù ông anh ruột kia đã ‘chỉnh’ cô không biết bao nhiêu lần, thì chung quy vẫn là anh mình.
Tần Ký chỉ khẽ lắc đầu với cô; thành thật thì mới dễ sống, giấu diếm chỉ tổ rước họa vào thân.
Huống hồ, một khi xác định được thân phận của Lạc Phàm, Lạc Thanh Trúc chắc chắn sẽ muốn gặp mặt. Giờ Lạc Phàm đã chấm dứt hợp đồng với Thịnh Ngu, lại đang ở chỗ Cố Minh Tranh. Nếu bây giờ không nói rõ, đến lúc gặp nhau e là sẽ sinh ra hiểu lầm lớn hơn.
Cố Minh Tú bĩu môi.
“Mẹ, không phải con hành động thiếu suy nghĩ đâu. Chỉ là cái vị em họ này cũng khó chiều quá đi, nên con mới tới Thịnh Ngu tìm em ấy. Ai ngờ Thịnh Thu Phong đúng là gã điên, nói chưa được mấy câu đã động tay động chân. Con cũng hết cách.”
Tần Ký bất đắc dĩ. Vì Lạc Phàm, hơn một tháng qua anh chàng đã ăn không biết bao nhiêu quả đắng. Đường đường là đại thiếu gia Tần gia, anh chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi này.
“Thịnh Thu Phong…” Lạc Tĩnh Nhàn nghe đến cái tên đó mà chỉ hừ lạnh.
“Không sai, gã đó vốn đã là kẻ điên. Năm đó, ngay trước ngày Thanh Trúc kết hôn, gã còn định bắt cóc em gái của mẹ nữa. So với chuyện đó, đánh nhau với con chỉ là chuyện nhỏ thôi. Chỉ cần dính đến Thanh Trúc, gã tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”
Cố Minh Tú trợn to hai mắt, cô không ngờ gã đàn ông này lại là một tên biến thái.
Bỏ qua chuyện Thịnh Thu Phong, sắc mặt Lạc Tĩnh Nhàn dần dần dịu lại. Bà trầm ngâm một lúc rồi khẽ lẩm bẩm:
“Lạc Phàm, đúng là thằng bé rồi.”
“Đúng vậy.” Tần Ký gật đầu, khóe môi mang theo chút cười khổ, “Nhưng con đã nói chuyện với em ấy rồi, có vẻ em ấy không muốn liên quan gì đến chúng ta đâu.”
“Mẹ muốn gặp thằng bé.” Lạc Tĩnh Nhàn chẳng hề để bụng, bà đứng dậy hỏi Tần Ký:
“Bây giờ thằng bé đang ở đâu? Vẫn còn ở Thịnh Ngu chứ?”
Cố Minh Tú bỗng nhiên căng thẳng, cô nàng hơi rụt người lại.
Tần Ký đắn đo một lúc lâu, mới chậm rãi đáp:
“Em ấy đã chấm dứt hợp đồng với Thịnh Ngu, hiện giờ đang ở chỗ Minh Tranh.”
“Minh Tranh?” Lạc Tĩnh Nhàn xưa nay luôn điềm tĩnh, lúc này cũng không khỏi thất thố. Bà ngạc nhiên hỏi:
“Sao thằng bé lại ở chỗ của Minh Tranh? Chẳng lẽ nó chuyển sang ký kết với công ty giải trí dưới trướng Cố thị rồi sao?”
Nói rồi, bà đưa mắt nhìn sang phía Cố Minh Tú.
Cố Minh Tú cố gắng bày ra vẻ mặt vô tội hết mức có thể:
“Dì Tĩnh, chuyện này dì phải hỏi anh con ấy, chứ con không biết ạ.”
Tần Ký cũng không định giải thích thêm gì nữa.
Lạc Tĩnh Nhàn cũng loáng thoáng đoán được có chuyện gì không bình thường đang diễn ra.
Ở tại tập đoàn Cố thị.
Vu Mạn ôm một chồng tài liệu lớn đi nhanh qua hành lang, phía sau còn theo mấy giám đốc bộ phận với vẻ tất bật.
“Tiểu Mạn, Boss đi làm rồi à?”
“Chứ gì nữa, hỏng lẽ tôi tự nhiên khơi khơi ôm chồng hồ sơ này hả?”
“Vừa hay! Để tôi báo cho mọi người chuẩn bị họp!”
Phải biết, Boss vốn là một kẻ “cuồng công việc”, ngày nào cũng có mặt đúng giờ ở công ty, ngoài họp hành thì chỉ có tăng ca, chưa từng xin nghỉ một ngày. Thế mà mấy hôm nay, lại không thấy bóng dáng người đàn ông đấy đâu hết. Làm cho cả tập thể nhân sự thấp thỏm, còn tưởng hắn đã xảy ra chuyện gì.
Giờ vừa nghe tin Cố tổng giá lâm, ai nấy đều phấn chấn hẳn lên, chuẩn bị sẵn sàng để báo cáo tình hình công ty mấy ngày qua.
Vu Mạn khẽ thở dài, cô liếc qua những gương mặt hớn hở ấy, thầm nghĩ: Các người nên chuẩn bị tinh thần thì đúng hơn.
Thang máy lên tới tầng cao nhất, Vu Mạn không vào văn phòng của Cố tổng ngay, mà chỉ nhẹ nhàng gõ cửa.
“Vào đi.” Giọng Cố Minh Tranh truyền ra một cách ngắn gọn và dứt khoát.
“Boss à, tuần trước…”
Vì Cố Minh Tranh ghét nghe dài dòng, nên từ trên xuống dưới, nhân viên Cố thị đều quen với việc vào thẳng vấn đề mỗi khi gặp hắn. Thế nhưng, Vu Mạn vừa bước vào, mới nói được nửa câu đã im bặt. Mọi người ngẩng đầu lên nhìn thì liền bị doạ chết khiếp!
Trong văn phòng của Boss, vậy mà có người lạ?!
Cả Cố thị ai cũng thuộc nằm lòng một trong những “điều cấm kỵ” của Boss: trừ khi thực sự cần thiết, tuyệt đối đừng nán lại văn phòng quá lâu. Cố tổng ghét nhất là bị làm phiền khi đang làm việc. Từng có một tên trợ lý quên mất nguyên tắc này, tên đó bị hắn liếc một cái mà đã sợ phát khóc ngay tại chỗ. Hôm sau liền nộp đơn nghỉ việc.
Vậy nên, khi bắt gặp một người thiếu niên xinh đẹp ngồi ung dung trên sô pha, vừa mở laptop vừa vui vẻ xem tiểu thuyết. Trong lòng họ lập tức vang lên từng tiếng loảng xoảng.
Văn phòng bỗng chốc lặng yên như tờ, chỉ còn tiếng cục cựa phát ra từ sô pha.
Lạc Phàm hơi ngẩng đầu, lễ phép chào hỏi:
“Chào mọi người.”
Rồi y lại thu người về, tiếp tục chăm chú vào quyển tiểu thuyết đang xem.
Chỉ có Vu Mạn là đã chuẩn bị tâm lý từ trước, gương mặt của cô vẫn bình thản, chỉ đặt tài liệu xuống bàn và bắt đầu báo cáo mọi thứ cho sếp tổng.
Cố Minh Tranh vừa nghe vừa gật đầu, sau đó liếc sang những người còn lại.
Dù sao cũng là tay già đời, thoáng chốc mọi người đều đã hồi thần. Ai nấy đều tập trung báo cáo công việc và cố lờ đi người thiếu niên đang nằm trên sô pha kia. Nhưng cũng không giúp ít gì mấy, bọn họ nói một hồi cũng quên luôn ban đầu định nói gì.
“Những việc như vầy, sau này không cần trực tiếp tới đây báo cáo. Tóm tắt nội dung và bỏ vào folder tổng lượt mỗi tuần là được.” Cố Minh Tranh nói, giọng dứt khoát.
Trước đây, hắn cũng chẳng bận tâm chuyện nghe báo cáo của cấp dưới, nhưng giờ lại thấy cách này vừa tốn thời gian, vừa tốn công sức.
Quả nhiên, khi mối bận tâm thay đổi, con người cũng thay đổi theo.
Mọi người sững sờ, đây hoàn toàn không giống phong cách của Cố tổng!
Vu Mạn đi theo Cố Minh Tranh đã lâu, chỉ nghe qua cũng đoán được hôm nay Boss chẳng buồn quan tâm mấy đến công việc là mấy. Cô khẽ mỉm cười, cố làm dịu không khí rồi khéo léo chuyển đề tài sang người đang nằm kia:
“Cố tổng, Lạc ảnh đế định ký hợp đồng với Cố thị sao?”
Lạc Phàm nghe vậy, chỉ đáp gọn một chữ:
“Không có.”
Lạc ảnh đế? Lạc ảnh đế nào?
Chỉ mất vài giây để mọi người kịp phản ứng: cái người đang nằm kia chẳng phải chính là ngôi sao nổi tiếng đang làm rúng động cõi mạng mấy ngày nay sao?!
498 tình yêu ghé thăm 💕


Leave a Reply