Khoái Xuyên – Chương 82

59 / 100 SEO Score

Chương 82: Vị sư tôn cao lãnh kia (14)

Trời xanh không gợn mây, nắng hạ rực rỡ chiếu thẳng xuống đầu người, hơi nóng bốc lên từng đợt, khiến ai đi ngoài đường cũng như say xe.

Một chiếc xe dừng trước cổng khu chung cư. Từ trong bước ra là một người phụ nữ gọn gàng, sắc sảo. Cô đưa tay che nắng, giày cao gót gõ gấp gáp trên nền đá, gương mặt phảng phất nét bất lực xen lẫn lo lắng.

Người đó không ai khác chính là Chu Tiêu, quản lý của Lạc Phàm tại Thịnh Phong Entertainment.

Chẳng bao lâu sau, cô vội vã quay trở lại, sắc mặt biến đổi rõ rệt. Vừa đi vừa liên tục gọi điện, nhưng từ cuộc này đến cuộc khác đều không ai bắt máy.

“Chào bác, phiền bác giúp tôi kiểm tra căn hộ 608, của cậu Lạc Phàm.”

Bác bảo vệ nghe hỏi thì thoáng sững lại, ánh mắt ông liếc nhìn cô với vẻ cảnh giác. Chu Tiêu thấy vậy thì lập tức lục túi, rút thẻ chứng minh thân phận đưa ra:

“Tôi là quản lý của Lạc Phàm. Vừa rồi tôi gõ cửa nhưng không ai trả lời. Em ấy sống một mình, tôi lo là đã xảy ra chuyện gì.”

Khu này vốn là nơi ở của không ít nghệ sĩ nổi tiếng, tình huống như vậy cũng chẳng còn xa lạ. Sau khi kiểm tra giấy tờ, bác bảo vệ mới dịu giọng đáp:

“Sáng nay tôi có thấy cậu ấy được một chiếc xe đón đi rồi. Không phải người công ty chị à?”

“Cái gì?” Chu Tiêu sững người, không thể tin nổi: “Bác chắc chứ?”

“Tất nhiên rồi! Tôi biết Lạc Phàm mà, cái cậu đẹp ơi là đẹp đúng không? Dù tôi không phải fan, thì cũng nhớ mặt chàng trai ấy đấy.”

Chu Tiêu không còn tâm trí nghe tiếp, cô sốt ruột hỏi, “Thế bác có biết người tới đón là ai không?”

Bác bảo vệ nghĩ ngợi một hồi rồi mới đáp, “Tôi không rõ nữa, nhưng vừa nhìn sơ là biết người đàn ông này thuộc tầng lớp thượng lưu rồi.”

Không moi được thông tin gì có ích, Chu Tiêu nóng ruột đến mức xin luôn chìa khóa dự phòng từ người bảo vệ, rồi lập tức chạy lên tầng sáu mở cửa.

Vừa mở cửa ra, tim cô như hẫng đi một nhịp.

Căn hộ vắng lặng, đồ đạc mất đi một nửa, phần còn lại thì được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Không khí trong phòng toát lên cảm giác trống trải, lạnh lẽo như thể chủ nhân đã dọn đi, chỉ còn dư âm xa lạ.

Ánh mắt Chu Tiêu đảo một vòng, nhanh chóng dừng lại ở tờ giấy đặt trên bàn. Cô vội bước tới, cầm lên xem.

Trên đó chỉ có mấy chữ ngắn ngủi: Đi đây, đừng tìm nữa.

Lạnh lùng, dứt khoát, đúng chuẩn tác phong của Lạc Phàm.

Chu Tiêu lập tức rút điện thoại, ngón tay run rẩy bấm số. Cô ta hít sâu một hơi, giọng khẽ run khi cất lời:

“A lô Thịnh tổng, có chuyện rồi ạ.”

Cùng lúc đó, Lạc Phàm đang đứng trước một căn biệt thự cực kỳ xa hoa.

Sườn đồi phủ kín cây xanh, cảnh sắc nơi đây khiến y bất giác liên tưởng đến nhà họ Diệp trong thế giới giả lập đầu tiên, thậm chí còn đẹp hơn nhiều.

Cố Minh Tranh khẽ mỉm cười:

“Tôi rời nhà từ năm mười lăm tuổi, thấy chỗ này yên tĩnh nên mua lại. Em có thích không? Nếu không thích thì mình đổi chỗ khác.”

Đừng nhìn bề ngoài Lạc Phàm lười biếng, lắm tật xấu; thật ra từ nhỏ y đã quen cảnh phiêu bạt nay đây mai đó, sống tùy ý qua ngày.

Thừa hưởng nhan sắc từ mẹ, lại bước chân vào giới giải trí, nên xung quanh y chưa bao giờ thiếu người theo đuổi. Từ kẻ giàu có, quyền lực cho tới fan hâm mộ cuồng nhiệt, quà tặng nhiều đến mức Thịnh Thu Phong cũng phải chậc lưỡi.

Vậy nên, đối diện căn biệt thự xa hoa này, Lạc Phàm chẳng mấy bận tâm mấy, y chỉ tò mò hỏi:

“Lúc này, mấy người được bao dưỡng sẽ thường nói gì nhỉ?”

Cố Minh Tranh vốn chẳng phải kiểu ăn chơi trác táng, hắn không biết đáp thế nào, nên đành mặt dày trả lời:

 “Nhào vào lòng tôi và hôn tôi.”

Lạc Phàm bật cười, đôi mắt cong cong đầy rạng rỡ, y cất bước đi tới gần hắn. 

Cố Minh Tranh nín thở, chờ đợi khoảnh khắc người đẹp bé bỏng nhào vào lòng mình.

Ai ngờ, Lạc Phàm lại xoay người bỏ chạy thẳng vào trong nhà, còn cố quay đầu vẫy tay đầy đắc ý:

“Ngốc ghê, em không thèm nhào vào lòng anh đâu nhé~”

“……”

Cố tổng lập mưu chỉnh đốn người khác bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có ngày bị kẻ khác “hãm hại”.

Nhóm tài xế và vệ sĩ đang khiêng hành lý cho Lạc Phàm thì giả vờ như không thấy gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu làm tròn bổn phận.

Nắng hè rực rỡ trải xuống đỉnh đầu, nhưng nụ cười của Lạc Phàm còn chói loà hơn cả ánh sáng ấy. Y thật sự rất vui, bước chân cũng nhẹ hẳn đi, toàn thân tỏa ra cảm giác thư thái và tự do hiếm có.

Dù mặt mũi vẫn không có nhiều biểu tình, nhưng ánh mắt của y thì như mùa xuân dịu dàng. Khí chất lạnh lẽo ngày thường biến mất, chỉ còn lại dáng vẻ mềm mại khiến người khác muốn khi dễ một trận.

Y chạy không nhanh, Cố Minh Tranh chỉ mấy bước đã đuổi kịp, từ phía sau ôm trọn y vào lòng, rồi ghé sát tai y nói nhỏ:

“Mới tới nhà người ta đã muốn chạy, có phải nên kiếm dây trói em lại không?”

Lạc Phàm chớp mắt:

“Trói em lại làm gì?”

“Em nghĩ xem?” Cố Minh Tranh cố ý trêu y.

Lạc Phàm hừ nhẹ:

“Anh nằm mơ!”

“Hửm?” Cố tổng nhướng mày.

Không biết nghĩ tới gì, mặt Lạc Phàm đỏ lên như quả gấc, y lí nhí nói:

“Em không chơi mấy cái trò linh tinh đó với anh đâu.”

Y càng nói, mặt lại càng đỏ hơn, chưa dứt câu đã thẹn chín người.

Thấy ánh mắt sâu xa của Cố Minh Tranh nhìn mình, Lạc Phàm thẹn quá hóa giận, túm lấy tay hắn cắn một phát.

Cố Minh Tranh thầm nghĩ: Nhìn đi, rốt cuộc ai mới là người thích cắn ai đây?

Cũng chẳng hiểu bé người đẹp này sao có thể tự tin đỗ lỗi cho hắn hay “cắn người”, trong khi chính y mới hay làm vậy.

Bị y cọ xát đến ngứa ngáy hết cả lòng, Cố Minh Tranh khẽ chỉ tay lên môi mình, ôm y vào ngực, thấp giọng nói:

“Bé cưng, cắn chỗ này đi.”

Lạc Phàm lập tức đỏ mặt, da y mỏng đến mức không chịu nổi. Trong chuyện này, y thua toàn tập, không cách nào chống lại được cách trêu ghẹo của Cố Minh Tranh.

Hơi chần chừ một chút, rồi y cố ý đổi chủ đề:

“Nơi này đẹp thật ha~.”

Nép mình giữa rừng núi, tòa biệt thự trắng tinh hiện lên với vẻ đẹp cổ điển, vừa mang chút hơi hướng châu Âu, lại phảng phất dáng dấp Á Đông.

Trước mắt là thảm cỏ rộng lớn xanh mướt, hoa nở rực rỡ khắp nơi, cây cối sum suê, tạo cảm giác như cả một khu rừng nguyên sinh nhưng được thiết kế vô cùng chỉn chu.

Phía trên còn có một hồ nước lớn, đủ để mấy chục người cùng nhau vui chơi thoải mái.

“Hồi đầu nơi này không phải thế này. Vài tháng trước tôi cho người cải tạo lại.” Cố Minh Tranh nói nhẹ tênh, rồi khẽ cong môi. 

“Vì tôi đoán em sẽ thích phong cách này.”

Hắn có con mắt quan sát vô cùng tinh tường, lại biết cách nắm bắt tâm lý người khác. Nếu hắn đã muốn lấy lòng mỹ nhân, gần như chẳng mấy ai có thể thoát khỏi.

Trong giới, người ta vẫn thường truyền tai nhau một câu:

“May mà Cố Minh Tranh là kiểu đàn ông lạnh lùng, chẳng mấy khi gần phụ nữ. Chứ nếu anh ta thật sự muốn tán tỉnh, thì còn ai đấu lại nổi Cố tổng?”

Câu này không hẳn sai.

Cùng nhau trải qua mấy thế giới, Cố Minh Tranh gần như đã nắm rõ Lạc Phàm thích gì, muốn gì, luôn khéo léo gãi đúng chỗ ngứa của y.

 Chỉ riêng phần tâm ý này của hắn thôi, cũng đủ khiến người ta cảm động.

Lạc Phàm nhanh chóng hôn khẽ lên khóe môi hắn một cái, rồi khẽ nói:

“Cảm ơn anh…” Sau đó lại nhỏ giọng, chèn thêm hai chữ, “…Minh Tranh.”

Đây là lần đầu tiên y gọi thẳng tên hắn.

Cố Minh Tranh nhìn vào mắt y, khóe môi không ngừng mỉm cười:

“Bé cưng, gọi lại lần nữa đi.”

Một khi đã gọi được tiếng đầu tiên, Lạc Phàm cũng không còn rào cản tâm lý nữa. Y vừa cười vừa định gọi tên hắn thêm vài lần.

Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại trong túi Cố Minh Tranh bỗng rung lên từng hồi.

Lạc Phàm buông tay, y hất hất cầm, ra hiệu cho hắn nghe điện thoại, còn mình thì đi ra cạnh cửa sổ ngắm cảnh.

Cố Minh Tranh vòng chặt lấy eo y bằng một tay, tay còn lại thì ấn nút nghe máy.

“Cố tổng!” Vừa nối máy, giọng Vu Mạn đã vang lên gấp gáp:

“Trời đất, Boss ơi là Boss! Lần này ngài chọc phải Thịnh tổng rồi! Gã đó đúng là điên mà, dẫn cả một đám dân xã hội xông tới tận đây, may mà mấy chú bảo vệ kịp thời chặn lại. Tôi vừa định lựa lời giải thích, ai ngờ ông ta mở miệng liền đòi ngài giao người! Cố tổng, không phải nói chứ, cho dù ngài có thật sự coi trọng cậu diễn viên nhỏ kia của Thịnh Ngu đi nữa, thì cùng lắm dùng tiền để giải quyết. Sao lại trở thành tội phạm bắt cóc thế này?!”

“Cậu diễn viên nhỏ” bên cạnh khẽ nhướng mày.

Cố Minh Tranh dứt khoát đưa điện thoại qua cho Lạc Phàm.

Lạc Phàm nhận lấy, giọng bình tĩnh:

“Ừm, là tôi.”

“……” Đầu dây bên kia im bặt vài giây, rồi ngay lập tức vang lên một tràng la hét chói tai kéo dài gần nửa phút.

Lạc Phàm nhăn mày, đưa tay xoa xoa lỗ tai.

Cố Minh Tranh trầm giọng ra lệnh:

“Bình tĩnh.”

Vu Mạn cắn tay cố gắng kìm nén tiếng hét, cô nàng lắc lắc đầu lấy lại bình tĩnh. Trong lòng thì rủa thầm cái tên “Cố Bái Bì”, “Cố Điện Máy Xanh” này cả trăm lần, nhưng ngoài mặt lại lập tức nở nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn, cô dịu dàng nói:

“Thì ra, Lạc ảnh đế cũng ở đó, chào cậu nhé.”

Lạc nam thần không những xinh đẹp, giọng nói còn dễ nghe, tính tình lại ôn hòa, ấm áp. Không ai khác chính là cục cưng trong lòng Boss rồi!

Lạc Phàm cũng không để bụng chuyện cô vừa gọi y là “cậu diễn viên nhỏ”, chỉ nhẹ nhàng đáp:

“Chào cô, phiền cô chuyển máy cho Thịnh tổng giúp tôi. Tôi muốn nói chuyện trực tiếp với ông ấy.”

Vu Mạn lập tức tăng thêm mười phần cảm kích với y, nhưng cô nàng vẫn dè dặt quay sang hỏi lại sếp lớn nhà mình:

“Cố tổng nghĩ sao?”

Cố Minh Tranh lời ít ý nhiều:

“Lời em ấy cũng như lời tôi”

Vu Mạn cảm nghĩ: Tự nhiên thấy mình y như cái bóng đèn là sao chài?

Điện thoại nhanh chóng được đưa cho Thịnh Phong. Vừa nhận điện thoại, gã ta đã quát mắng giận dữ:

 “Cố Minh Tranh! Tôi sẽ kiện cậu!”

“Kiện cái gì?” Lạc Phàm nhàn nhạt hỏi lại, “Con theo bạn trai về nhà anh ấy là hợp pháp mà.”

Thịnh Thu Phong như bị dội một chậu nước lạnh, khí thế hừng hực của gã thoáng chốc tắt ngấm. Một lúc lâu sau, gã mới khàn giọng nói:

 “Lạc Phàm, đừng đi vào vết xe đổ của mẹ con.”

“Chú Thịnh, con biết rõ mình đang làm gì.” Lạc Phàm bình thản nói, “Mấy năm nay cảm ơn chú đã chăm sóc. Nhưng chú không nhận ra bản thân đã xen vào chuyện của con quá nhiều sao?”

“Vì con là con trai của Thanh Trúc!”

“Chú cũng biết mà, con là Lạc Phàm, không phải Lạc Thanh Trúc.” Giọng y lạnh hẳn đi, “Mẹ con mất lâu rồi, đừng cố bù đắp cho con bằng sự tiếc nuối của chú với Lạc Thanh Trúc. Con không cần.”

Thịnh Thu Phong thoáng sững lại, đồng tử liên tục co rút. Bao tâm tư của gã như bị bóc trần trước lời nói trong trẻo mà lạnh lùng kia, không cách nào che giấu.

“Từ nay về sau, con không còn là nghệ sĩ của Thịnh Ngu nữa. Chú cứ lấy toàn bộ thu nhập của con những năm qua, coi như tiền bồi thường hợp đồng. Thẻ ngân hàng con cũng để lại trong căn hộ, chưa hề động đến.”

Ánh mắt Cố Minh Tranh càng lúc càng âm trầm, trong khi Lạc Phàm nói xong đã dứt khoát ngắt máy.

Hắn còn chưa kịp mở miệng, y đã khẽ cau mày, lạnh nhạt nói:

“Trên đời này, luôn có vài người cứ mãi chìm trong mớ tình cảm do chính họ tự thêu dệt.”

Cố Minh Tranh đưa tay vuốt nhẹ gương mặt tinh xảo của y, thấp giọng nói:

“Có lẽ ban đầu là vì mẹ em, nhưng bây giờ thì khác.”

Nhân loại vốn dễ sinh tình, nhất là những gã đàn ông tự nhận mình phong lưu như Thịnh Thu Phong. Thuở còn trẻ, gã từng gặp một Lạc Thanh Trúc xinh đẹp, rực rỡ. Gã chỉ rung động một lần nhưng lại khắc ghi cả đời. Đến khi bà qua đời, hình bóng ấy trong lòng gã càng trở nên hoàn mỹ, không một ai có thể thay thế.

Cho đến khi gã gặp lại Lạc Phàm.

Gương mặt ấy, khí chất ấy, giống hệt người phụ nữ năm xưa. Thậm chí, nét trẻ trung và vẻ đẹp của y còn rực rỡ hơn cả mẹ mình. Cảm giác cấm kỵ, bí ẩn ấy như một liều thuốc gây nghiện, đủ để khiến Thịnh Thu Phong sa vào không thoát ra được.

Cố Minh Tranh vốn đã chẳng ưa gì gã, giờ lại càng thấy kinh tởm đến mức muốn xử quách gã cho xong.

“Nhưng bây giờ, em đã có thứ thuộc về mình rồi.” Lạc Phàm nói.

Thành thật mà bảo, y đã quen với những chuyện như thế này. Đừng nhìn y trước mặt Cố Minh Tranh thì thẹn thùng ngoan ngoãn, nhưng với người khác, thì y chẳng buồn phản ứng.

Trên đời này, không ai có thể tiến vào thế giới của y, trừ khi y đồng ý.

Ngay cả Ác Ma Nhỏ cũng từng nhận xét về y như thế này: nếu không phải ở thế giới giả tưởng gặp được Cố Minh Tranh, thì Lạc Phàm chính là kiểu “lam nhan họa thủy”.

Y chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khuấy động lòng người, nhưng lại mặc kệ thiên hạ sống chết.

Tuy nhiên, bản thân Lạc Phàm lại chẳng ý thức được điều đó.

304 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading