Giả gái – Chương 31

Chương 31: Sắc lệnh trí hôn

Ầm!

Ngón tay đang siết chặt quả táo của Tấn Viễn bỗng nhiên mềm nhũn.

Hắn thế nào cũng không ngờ được, thứ Giang Hạc muốn nói với mình lại là chuyện này.

Ban nãy hắn còn tưởng kế hoạch của mình cuối cùng cũng có hiệu quả, đối phương rốt cuộc cũng muốn đi đến quyết định . Ai ngờ cốt truyện quay ngoắt một trăm tám mươi độ, từ “huỷ kết bạn” trực tiếp biến thành “làm bạn gái anh nhé”.

Tấn Viễn gặm cắn từng miếng táo.

Ngón tay thon dài của hắn hết vuốt lại trượt trên màn hình, rồi đọc đi đọc lại những lời bày tỏ của Giang Hạc gửi đến cho hắn trong khung chat.

Cho tới khi quả táo trong tay bị hắn gặm sạch chỉ còn lại mỗi lõi táo, hắn mới ném nó vào thùng rác. Tấn Viễn thu lại nụ cười nơi khóe môi và mi mắt cũng dần cụp xuống, hắn cầm điện thoại lên bắt đầu nhắn tin hồi âm.

Viện: [Xin lỗi anh.]

Viện: [Nhưng em nghĩ chúng ta không hợp nhau đâu. Nên là không được… em xin lỗi.]

Đầu bên kia điện thoại không ngờ rằng mình sẽ bị từ chối thẳng thừng như thế.

Chiếc điện thoại vừa rồi còn không ngừng vang lên tiếng noti, náo nhiệt như pháo Tết, trong chớp mắt bỗng dưng im lặng như tờ. Như thể một mùa Tết cứ thế trôi qua, người trong làng kéo nhau đi làm hết, chỉ còn lại một khoảng lặng trống huơ trống hoác.

Tấn Viễn cụp mắt nhìn đầu ngón tay của bản thân mình, hắn không hề vội vàng.

Không bao lâu sau, điện thoại khẽ “ting” một tiếng. Trong khung chat xuất hiện một tin nhắn hồi âm mang theo điệu bộ khó mà tin nổi.

Giang Hạc: [Tại sao không được?]

Tấn Viễn theo đúng “kịch bản” mà mình đã chuẩn bị sẵn để trả lời.

Viện: [Em nghĩ khoảng cách giữa chúng ta quá lớn.]

Viện: [Làm bạn thì còn được, nhưng làm bạn gái thì không phù hợp cho lắm.]

Giang Hạc dường như không nghĩ hắn sẽ nói vậy, lập tức nhắn tin hỏi một cách dồn dập.

Giang Hạc: [Khoảng cách lớn ở đâu vậy em?]

Viện: [Thì cuộc sống nè, vị trí xã hội, hay vòng quan hệ của chúng ta đều khác nhau.]

Viện: [Anh là một người đàn ông lịch lãm, có đời tư trong sạch. Hoàn toàn không giống kiểu người như tụi em.]

Giang Hạc: [“Tụi em” là kiểu người như nào cơ?]

Giang Hạc: [Anh với em chẳng phải đều là con người sao? Con người còn phải chia loại này loại kia nữa à?]

Tấn Viễn nhìn từng dòng tin nhắn mang theo vẻ ngây ngô của anh, thì không nhịn được mà khẽ bật cười.

Người đàn ông này, vẫn dễ bị lừa như vậy.

Viện: [Đương nhiên là có chứ anh.]

Viện: [Anh có hay đi hook up không?]

Viện: [Anh có hay đi bar bủng các thứ không?]

Viện: [Anh có thể chơi mấy trò SM với em không?]

Viện: [Mấy cái này anh đều không biết, vậy đương nhiên anh không phải người cùng “giới” với em rồi.]

Viện: [Anh chắc là muốn hẹn hò với kiểu con gái như em hả?]

Tấn Viễn ném ra một loạt câu hỏi khiến cho Giang Hạc đứng hình.

Khung chat im lặng một thời gian rất lâu.

Ngay lúc Tấn Viễn đang do dự có nên click vào vòng bạn bè của mình xem thử, liệu anh có xoá kết bạn với mình chưa, thì đầu bên kia đã trả lời.

Giang Hạc: [Nhưng Viện Viện à, lần trước mình gặp nhau, em cũng không hề rủ anh đi khách sạn.]

Tấn Viễn: “……”

Giang Hạc: [Anh biết là lời nói và hành động của em khá liều lĩnh.]

Giang Hạc: [Nhưng anh vẫn nhìn ra được, bên trong em vẫn là một người con gái rất truyền thống.]

Giang Hạc: [Em chưa từng đáp lại mấy lời gạ gẫm của người khác.]

Giang Hạc: [Tám, chín giờ là phải về nhà.]

Giang Hạc: [Trong mắt anh, em không khác gì những cô gái khác.]

Giang Hạc: [Nên là Viện Viện, em đừng xem nhẹ mình thế được không?]

Tấn Viễn: “……”

Viện: [Không phải, đó là do anh không hiểu ý em đấy.]

Viện: [Hôm đó em đã ám chỉ anh suốt rồi mà, là anh không hiểu thôi.]

Viện: [Lát sau vì em thấy anh không đáp lại tín hiệu của em, nên mới về nhà trước.]

Gửi xong hai tin nhắn này, cuộc trò chuyện của bọn họ lại rơi vào im lặng.

Ánh mắt Tấn Viễn trở nên u ám, lần này chắc là đủ rồi.

Hắn còn chưa kịp tắt điện thoại thì bên kia lại gửi về tin nhắn hồi âm.

Giang Hạc: [Anh hiểu rồi.]

Giang Hạc: [Em đang trách anh hôm đó không đưa em đi khách sạn đúng không?]

Giang Hạc: [Vậy bây giờ anh bù lại cho em nhé, được không?]

Tấn Viễn không nhịn được ho nhẹ hai tiếng, hai gò má của hắn trở nên ửng hồng.

Không phải chứ, đây vẫn là Giang Hạc sao?

Không phải trước giờ anh ấy vẫn luôn là kiểu người đứng đắn à? Sao đột nhiên hôm nay lại chủ động vậy?

Viện: [Anh nghĩ đi khách sạn chỉ là đi khách sạn thôi à?]

Viện: [Còng tay, roi da, còn có cả nến nữa.]

Viện: [Mấy cái đó anh chịu được không thế?]

Giang Hạc: […]

Tấn Viễn nhìn chuỗi dấu chấm lửng kia của anh, cuối cùng cũng thở phào một hơi.

Chắc hẳn anh đã bị hắn dọa cho bỏ cuộc rồi.

Tấn Viễn hiểu rất rõ Giang Hạc. Anh là kiểu người sống rất có nguyên tắc, rất khuôn khổ. Những thứ vượt khỏi phạm vi nhận thức hay giới hạn chấp nhận của mình, anh gần như sẽ không chủ động chạm vào.

Giang Hạc: [hình ảnh]

Giang Hạc: [Anh đã đặt khách sạn rồi, em có tới không?]

Tấn Viễn vừa rút kim truyền glucose xong, đang định đi lấy nước uống, thì bị tin nhắn này của anh khiến cho sặc nước miếng, mặt mày đỏ bừng bừng.

Đây thật sự là Giang Hạc sao???

Tấn Viễn bắt đầu hơi nghi ngờ tính chân thật của con người ở đầu dây bên kia.

Viện: [Bộ anh bị hack tài khoản hả???]

Giang Hạc: [Cần anh gửi CMND cho em xem không?]

Giang Hạc: [Viện Viện, anh đã nói sẽ cố gắng hòa nhập vào cuộc sống của em, thì nhất định anh sẽ làm được.]

Giang Hạc: [Mấy ngày nay anh cũng đã tìm hiểu về những sở thích này của em.]

Giang Hạc: [Dù vẫn chưa quen lắm, nhưng anh phát hiện những thứ này cũng có vài dạng rất nhẹ nhàng, sẽ không làm tổn thương cơ thể.]

Viện: [Em thấy anh không giống kiểu người sẽ chơi SM.]

Giang Hạc: [Đúng là anh chưa từng thử.]

Giang Hạc: [Nhưng anh có thể học.]

Giang Hạc: [Dù sao anh cũng là người làm ngành internet, khả năng tiếp thu những thứ mới không thấp như em nghĩ.]

Giang Hạc: [Hơn nữa, với tư cách là một người bạn trai, đáp ứng nhu cầu cơ bản của bạn gái vốn là điều nên làm.]

Giang Hạc: [Vì vậy, em còn vấn đề gì nữa không?]

Tấn Viễn đau đầu nhíu mày. Giang Hạc hoàn toàn không đi theo kịch bản hắn đã dựng sẵn, mà kịch bản hiện tại cũng càng lúc càng lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Viện: [Đương nhiên là còn.]

Viện: [Trước đây em từng qua lại với rất nhiều người đàn ông. Bộ anh cũng không để ý à?]

Giang Hạc: […]

Giang Hạc: [Anh nghĩ xã hội bây giờ cũng tiên tiến rồi, chắc cũng ít người để ý chuyện này.]

Tấn Viễn cầm điện thoại, hiếm khi cảm thấy có chút luống cuống. Hắn rốt cuộc đã cho Giang Hạc uống phải bùa mê thuốc lú gì vậy? Rõ ràng hai người mới chỉ gặp nhau đúng một lần, thế mà anh lại khăng khăng chỉ có thể là hắn.

Viện: [Vậy nếu ở bên anh rồi, mà em vẫn đi tìm người khác.]

Viện: [Thì anh cũng không để ý à?]

Giang Hạc: [Nói không để ý thì là giả đấy.]

Giang Hạc: [Nhưng nếu ở bên anh rồi mà em vẫn tìm người khác, thì chỉ có thể chứng minh là anh chưa đủ để làm em hài lòng.]

Giang Hạc: [Nhưng em còn chưa ở bên anh, thì sao biết anh không đủ để làm em hài lòng?]

Giang Hạc: [Dù là chuyện giường chiếu, tài chính, hay là quyền thế, anh đều không thua ai.]

Giang Hạc: [Em không có lý do đi tìm người khác, với lại cũng rất khó để tìm được người nào có thể ưu việt hơn được anh.]

Giang Hạc thiếu điều muốn hỏi thẳng Tấn Viễn rằng, rốt cuộc anh kém người khác ở điểm nào, mà hắn còn nghĩ tới chuyện đi tìm người khác nữa?

Tấn Viễn bị anh nói đến mức nghẹn lời, nhất thời chẳng biết phải đáp lại thế nào.

Hắn nghĩ trên đời này chắc chẳng tồn tại người nào có thể kháng cự nổi một Giang Hạc như vậy đâu.

Giang Hạc: [Em còn câu hỏi nào nữa không?]

Tấn Viễn híp mắt nhìn màn hình chat, phía trên gần như toàn là những lời dịu dàng và bao dung mà Giang Hạc dành cho hắn. Im lặng một hồi, hắn mới chậm rãi gõ chữ, cẩn thận hỏi anh một câu.

Viện: [Anh có xu hướng thích đồng tính không?]

Giang Hạc: [Không có.]

Giang Hạc: [Điểm này em có thể yên tâm.]

Giang Hạc: [Ba mươi năm trước không có, ba mươi năm sau cũng sẽ không.]

Hàng mi Tấn Viễn khẽ rũ xuống một cách thất vọng, như thể vô vàn tinh tú buông xuống.

Viện: [Vậy chúng ta vẫn không hợp.]

Giang Hạc: [Không hợp ở đâu?]

Viện: [Anh thì làm giờ hành chính.]

Viện: [Còn em thì hay thích đi khu trò chơi điện tử.]

Viện: [Cho nên thời gian của bọn mình không khớp.]

Giang Hạc: [Vấn đề này không khó giải quyết.]

Giang Hạc: [hình ảnh]

Giang Hạc: [Vốn định đợi em đồng ý rồi thì anh mới cho em biết, như là một bất ngờ nho nhỏ.]

Giang Hạc: [Nhưng bây giờ thì cho em xem trước vậy.]

Giang Hạc: [Mấy trò em thích, anh cũng đã mua bản quyền lại rồi.]

Giang Hạc: [Anh cũng đang chuẩn bị làm thành thiết bị game thực tế ảo, để em có mang đi đâu chơi cũng được, lúc nào cũng được. Chứ không cần đến khu game điện tử đề tranh giành vị trí nữa.]

Yết hầu Tấn Viễn khẽ động, hắn hỏi một cách bất an.

Viện: [Mấy hôm trước anh nói bận… là vì để làm cái này á hả?]

Giang Hạc: [Ừm.]

Viện: [Anh bắt đầu làm từ khi nào?]

Giang Hạc: [Từ cái buổi tối lúc anh đưa em về nhà.]

Thảo nào tối hôm đó Giang Hạc không trả lời tin nhắn của hắn, sau đó cũng liên tục nói rằng mình đang bận.

Một dự án hoàn toàn mới, lại còn phải hoàn thành trong vòng một tuần, chỉ nghĩ thôi cũng biết áp lực thời gian lớn đến mức nào.

Cho nên những câu “anh đang bận” kia… không phải là anh dùng để qua loa lấy lệ với hắn.

Mà là anh đang bận thật.

Hơn nữa còn là bận vì hắn.

Bùm!

Trong đầu Tấn Viễn lại như thể có pháo hoa nổ tung.

Hắn vốn luôn cảm thấy bản thân đã đủ biết cách trêu ghẹo người khác rồi. Nhưng so với Giang Hạc, thì đúng là múa rìu qua mắt thợ mà.

Giang Hạc: [Nếu không còn vấn đề gì nữa.]

Giang Hạc: [Vậy bây giờ, em có thể đồng ý làm bạn gái anh không?]

Tấn Viễn bị mấy lời của Giang Hạc dỗ dành đến mức mặt mày đỏ bừng.

Hắn nhìn chằm chằm hai câu hỏi cuối cùng trong khung chat. Đầu ngón tay khẽ run lên, cuối cùng vẫn không dám trả lời thẳng vào vấn đề.

Viện: [Để em tính sau đi.]

Ban đêm, ánh đèn neon dọc theo con sông bao quanh thành phố S lần lượt sáng lên, phản chiếu xuống mặt nước đang cuộn chảy, khiến cả dòng sông như bị nhuộm thành những dải màu sắc vô cùng rực rỡ.

Ven bờ sông có một tòa gác mái được dựng theo phong cách cực kỳ hoa lệ. Từ trên xuống dưới đều treo kín đèn màu lấp lánh, sáng rực như trong truyện cổ tích. Bên trong gác mái còn phủ đầy hoa sơn trà và hoa hồng mà Tấn Viễn thích, sắc trắng và đỏ đan xen vào nhau, khiến cả không gian vừa mộng ảo vừa mê hoặc đến mức không chân thật.

Giang Hạc mặc vest chỉnh tề, anh lười biếng tựa bên lan can gác mái, cúi mắt nhìn dòng nước cuồn cuộn phía dưới. Trong tay anh là chiếc điện thoại vẫn còn hiển thị tin nhắn Tấn Viễn vừa trả lời.

Ánh đèn cùng hoa tươi càng tôn lên gương mặt điển trai và lịch lãm của anh, còn nơi khóe môi thì chậm rãi hiện ra một nụ cười nhàn nhạt.

Ba mươi năm sống theo khuôn phép, đây là lần đầu tiên Giang Hạc vì sắc đẹp mà đầu óc mê muội, bóc đồng đến mức phải đi làm những chuyện thế này.

Ấy vậy mà, anh còn gặp phải “cô bạn gái nhỏ” miệng thì ương ngạnh, lòng lại mềm mại, mãi vẫn chịu nhận lời tỏ tình của anh.

309 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading