
Chương 50: Tiểu sư thúc hôm nay chân yếu tay mềm (15)
Mặt nước mênh mông, thuyền lớn lững lờ trôi về phương xa, vững chãi mà thong dong giữa trời nước bao la.
Ôn Nhan đứng nơi đầu thuyền, tầm mắt thả xa theo mây trời nước bạc, trong đáy mắt dần nhuốm một tầng hoang hoải mơ hồ.
Không xa lắm, Thanh Diệp hớn hở chạy khắp boong thuyền, trèo lên tụt xuống như con sóc nhỏ, phía sau là Tô Uyển Thu, vừa phải làm sư huynh, vừa làm bà mẹ già, thở hổn hển đuổi theo, không ngừng gọi, “Muội chạy chậm thôi!”
Cửa khoang thuyền khẽ mở, Cố Minh Tranh đẩy Tễ Nguyệt ra ngoài. Gió lồng lộng thổi qua, mái tóc tung bay vướng nhẹ vào má, phất qua như tơ, thoảng một cảm giác ngưa ngứa.
“Lúc đó muội ngỡ mình đã gặp được người có thể cùng nhau đi hết một đời.” Ôn Nhan lên tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng, chẳng rõ là nàng đang kể lể hay tự nhủ, “Từ nhỏ muội đã mồ côi, không nơi nương tựa. Khi đó huynh ấy bảo muội hãy đi theo huynh ấy, muội chẳng chút do dự. Ở bên đó, muội sống mơ hồ gần một năm. Nghĩ lại thì, huynh ấy vẫn đối xử với muội rất tốt. Nhưng những chuyện sau này, khiến muội bắt đầu hoài nghi cái gọi là ‘tốt’ ấy. Đến giờ, muội vẫn chẳng hiểu người kia thực sự nghĩ gì.”
Cố Minh Tranh ngẫm nghĩ một lát, giọng ôn tồn mà khách quan:
“Tứ sư muội, với một số người, tình cảm và toan tính luôn song hành. Có khi tình là thật, nhưng ý đồ cũng thật. Có khi giả giả thật thật lẫn vào nhau, quan trọng vẫn là muội muốn điều gì cho chính mình.”
Ôn Nhan lặng lẽ gật đầu, đưa mắt nhìn đôi tay đang nắm lấy nhau trước mặt, không ai khác chính là Cố Minh Tranh và Tễ Nguyệt, bên môi nàng hiện lên một nụ cười nhẹ, có phần bất lực:
“Muội biết bản thân muốn gì, nên mới lựa chọn rời đi, rồi lại quay về. Chỉ là, đại sư huynh này, muội thật sự ngưỡng mộ huynh và tiểu sư thúc. Giữa giang hồ rộng lớn này, người giả lòng chân thì nhiều, mà kẻ thật tâm thật tình thì lại hiếm. Hai người quá đỗi thuần khiết.”
Tễ Nguyệt vốn đang dõi theo Thanh Diệp chơi đùa, nghe vậy y liền thu mắt lại, nhẹ nhàng đáp:
“Không phải khó được, mà là khó gặp.”
Từ ngày gặp Cố Minh Tranh, y bắt đầu tin rằng, trên đời này luôn có một người đang đợi mình.
Chỉ là thế gian rộng lớn, phải đúng người, lại đúng lúc. Mà đó mới là điều khó nhất.
Cố Minh Tranh khẽ xoa gò má của y, như đồng tình, như trân quý.
Ôn Nhan thoáng ngẩn ra, cười khẽ, ánh mắt trở nên bình lặng hơn. Nàng không còn vướng bận chuyện cũ, chỉ lặng lẽ nhìn về phương trời xa.
Không biết từ lúc nào, sương mù dày đặc bắt đầu dâng lên, chỉ trong chớp mắt, cả mặt hồ và con thuyền đều chìm trong làn sương trắng xóa. Phương hướng cũng không còn rõ ràng nữa.
Tô Uyển Thu kéo tay Thanh Diệp bước tới, lo lắng nói, “Tiểu sư thúc, sương mù dày quá rồi.”
Tễ Nguyệt gật đầu, “Gọi Thẩm Dao ra đây.”
Tô Uyển Thu dặn dò Thanh Diệp không được chạy lung tung nữa, rồi quay trở vào khoang thuyền.
Chẳng bao lâu sau, hắn đưa Thẩm Dao, vẫn còn hôn mê, ra ngoài. Vừa bước ra, nơi cánh tay của cậu ta liền phát ra ánh hồng nhàn nhạt.
“Ai mà ngờ, mảnh Liên Hoa Lệnh cuối cùng lại nằm trên người tên đấy chứ?” Ôn Nhan khẽ thở dài, “Quả nhiên, chỗ lộ ra rõ ràng nhất, lại là nơi dễ bị bỏ sót nhất. Tiểu sư thúc, người đoán ra từ bao giờ vậy?”
Tễ Nguyệt chỉ vào cánh tay Thẩm Dao, bình thản đáp, “Nơi đó có vết thương cũ, mà cốt cách lại khác với thường nhân.”
Cố Minh Tranh cụp mắt, “Người để tâm đến cậu ta thế?”
“Người mà ta để tâm nhất chỉ là ngươi thôi.” Tễ Nguyệt thuận tay kéo tay hắn lại, cúi đầu hôn khẽ vào lòng bàn tay, đôi mắt cong cong, chẳng thèm chớp, chỉ toàn là dịu dàng dỗ ngọt.
Ôn Nhan ho khan vài tiếng, cố làm ngơ.
Tễ Nguyệt xoay đầu, kéo áo Cố Minh Tranh, “Đưa mảnh Liên Hoa Lệnh cho ta đi, cái mà ta nhét vào người ngươi ấy.”
“Thật ha?” Cố Minh Tranh lục lọi trong ngực, không ngờ lại thật sự mò ra một mảnh, cười khẽ, “Khi nào thì người nhét cái này vào đó vậy?”
“Hồi lúc sáng…” Tễ Nguyệt chớp mắt vô tội, tỏ vẻ như mình chẳng làm gì sai.
Cố Minh Tranh chợt nhớ tới cảnh hai người ôm nhau làm vài trận vào sáng nay, cổ họng bỗng khô khốc, khẽ ho nhẹ rồi im lặng không nói gì cả. Hắn trao Liên Hoa Lệnh cho y, còn tiện tay chọc nhẹ má y một cái, cử chỉ mang theo cả sủng nịch và chiều chuộng khó giấu.
Ôn Nhan cũng không nói lời nào, chỉ đưa nốt mảnh Liên Hoa Lệnh còn lại ra.
Tễ Nguyệt duỗi tay nhận lấy, rồi y rạch một đường trên cánh tay của Thẩm Dao, rút ra mảnh cuối cùng. Khi chín miếng Liên Hoa Lệnh tụ lại, y nhẹ nhàng xoay ngón tay.
Thanh Diệp hô khẽ, “Í—!”
Một tiếng cùm cụp vang lên giòn tan, chín mảnh ghép khớp chặt vào nhau, hóa thành một đóa sen đỏ rực, nở ra tinh xảo mà lộng lẫy.
Ngay khoảnh khắc ấy, từ tâm sen phát ra một đạo hồng quang thẳng tắp, xuyên qua tầng tầng sương mù, chỉ thẳng một hướng trên mặt nước mờ mịt.
“Ở bên kia kìa!” Thanh Diệp nhảy dựng, che miệng reo lên, “Tiểu sư thúc, thần kỳ ghê á!”
Tô Uyển Thu lập tức chạy đến chỉ đường cho người lái thuyền đổi hướng.
“Thì ra là vậy. Rốt cuộc cũng đến rồi.” Trong mắt Ôn Nhan ánh lên tia sáng.
Thuyền theo phương hướng của luồng tia sáng hồng mà lướt đi, càng lúc càng nhanh.
Tễ Nguyệt nghiêng đầu, nhìn Cố Minh Tranh, rồi lặng lẽ đặt đóa sen hồng vào tay hắn, sau đó ôm lấy eo hắn, dụi dụi vào người hắn một cách nũng nịu.
Cố Minh Tranh khẽ cúi lưng, vòng tay ôm lấy y. Giọng nói cũng nhẹ nhàng hẳn đi, “Làm sao thế?”
Tễ Nguyệt ngẩng đầu, cố ý trừng mắt giả bộ hung dữ, “Nếu chân ta không bao giờ đi lại được nữa, ngươi có chê ta không?”
Y dù biết thừa câu trả lời, nhưng vẫn muốn nghe chính miệng người kia nói ra.
“Sẽ không,” Cố Minh Tranh đáp không cần nghĩ, giọng ôn nhu, dỗ dành như gió xuân, “Ta ước gì cả đời có thể làm đôi chân của người. Người muốn đi đâu, ta liền bế người đến đó.”
Tễ Nguyệt vòng tay siết chặt lấy hắn, giọng điệu lập tức từ hung dữ chuyển thành mềm nhũn như kẹo bông gòn, “Hừm, tính ra ngươi cũng biết điều đấy!”
Giọng y mềm như nước, pha chút dỗi yêu, tai đỏ hồng, khiến người nghe cũng muốn tan chảy.
Chung quanh đã vắng lặng, chỉ còn lại hai người họ ân ân ái ái, không có chỗ cho ai chen vào.
Không bao lâu sau, trước mắt hiện ra một bức tường đen lớn. Con thuyền không kịp dừng lại, khẽ va vào, cả thân thuyền chao nghiêng ngã.
“Mọi người cẩn thận!” Tô Uyển Thu kéo Thẩm Dao dẫn đầu nhảy xuống boong, sau đó vẫy tay gọi Tễ Nguyệt và nhóm người xuống theo.
Cố Minh Tranh bế ngang Tễ Nguyệt, cũng bay nhanh đáp xuống một hòn đảo hình thù kỳ lạ.
Gọi là “kỳ lạ”, bởi vì cả hòn đảo chẳng giống nơi nào họ từng thấy. Bao quanh là bức tường đen cao ngất, như một chiếc hộp khổng lồ. Trung tâm đảo là gì, vẫn chưa ai biết rõ.
Ôn Nhan đặt xuống xe lăn, nàng nắm chặt tay Thanh Diệp.
Cố Minh Tranh vừa đặt Tễ Nguyệt xuống chỗ ngồi, đã thấy y tự tay đẩy xe lăn tiến về phía một cánh cửa.
Trên cửa có một rãnh hình hoa sen.
Tễ Nguyệt liền vươn tay đặt Liên Hoa Lệnh vào đó.
Ngay khoảnh khắc ấy, đất trời rung chuyển. Những bức tường cao lớn từ bốn phía như trượt vào trong tâm đảo, cả hòn đảo biến đổi hình dạng. Nhóm người bỗng nhiên không còn ở ngoài rìa đảo nữa, mà đã đứng ngay trung tâm.
Thanh Diệp sợ quá ôm chặt tay Ôn Nhan, “Tứ sư tỷ, tỷ nói nơi này là tiên cảnh cơ mà? Sao đen thùi lùi vậy?”
Ôn Nhan còn chưa kịp đáp, một giọng nói xa lạ vang lên thay nàng trả lời:
“Bởi vì nơi này là cấm địa trên đảo.”
Từng ngọn nến nối nhau bừng sáng, hắt ánh lửa u ám lên một gương mặt trẻ tuổi, tuấn tú. Giọng người nọ ôn hòa vang lên:
“Là mộ địa của Cửu Môn.”
Ôn Nhan sững người, bước lên vài bước, run run gọi, “Hàn Hữu…”
Người kia mỉm cười vẫy tay, Ôn Nhan không kìm được, đẩy tay Thanh Diệp ra, bước tới.
“Tứ sư tỷ.” Thanh Diệp nghẹn lời, bị Tô Uyển Thu giữ lại.
“Ôn Nhan, nàng làm tốt lắm. Cảm ơn nàng.” Hàn Hữu vuốt gương mặt nàng, thở dài. “Chỉ tiếc rằng, phải để nàng mang danh ‘lừa gạt đồng môn’ rồi.”
Gương mặt Ôn Nhan chẳng hề tỏ vẻ hối hận, chỉ giữ một nụ cười nhàn nhạt. Nàng quay sang nhóm người phía sau, khẽ nói:
“Tiểu sư thúc, đại sư huynh, lục sư đệ, tiểu sư muội. Ta xin lỗi, đã giấu các ngươi một vài chuyện. Khi ở trên thuyền, đại sư huynh từng nói: ‘Con người phải biết mình chọn gì, muốn gì.’ Đây là câu trả lời của ta.”
Ngoài dự liệu, trừ Thanh Diệp ra, ba người còn lại đều bình tĩnh đến lạ, tựa như mọi thứ đã nằm trong dự đoán từ lâu.
Ôn Nhan nhìn lướt qua từng gương mặt, cuối cùng cũng hơi biến sắc. Nàng thở dài:
“Ta cứ ngỡ mình che giấu đủ giỏi, không ngờ các ngươi cũng phát hiện.”
“Trước đây tỷ cũng chưa từng làm điều gì tổn hại ai, huống chi bây giờ lại là người cùng một môn phái. Tứ sư tỷ, ta tin tỷ sẽ không hại chúng ta.” Tô Uyển Thu lắc đầu, giọng nói rất nhẹ nhưng chân thành.
Thanh Diệp cũng gật gật đầu theo, nước mắt lưng tròng, như chỉ chực rơi xuống bất cứ lúc nào.
Cố Minh Tranh thì đã sớm nhận ra điều bất thường. Từ ngày đầu tiên đưa Ôn Nhan trở về, hắn đã nghi ngờ. Chỉ có một điểm hắn đoán sai: không phải Ôn Nhan bị người khác lừa, mà là nàng đang cố tình che giấu điều gì đó.
Vậy nên lời nàng nói ngày ấy, từng câu từng chữ đều lộ ra hàng trăm sơ hở.
Tễ Nguyệt vẫn giữ thần sắc điềm tĩnh, hờ hững nói, “Trở về rồi thì tự đến tìm chưởng môn sư huynh nhận phạt.”
Ôn Nhan khựng lại, sắc mặt nặng nề dần giãn ra, môi run khẽ, cuối cùng vẫn không kìm được, vành mắt cũng đỏ hoe.
Lúc này, ánh mắt Hàn Hữu chuyển sang phía Tễ Nguyệt, dịu dàng như đang gọi một vị cố nhân:
“Hàn Tễ Nguyệt, ta đã đợi ngươi rất lâu.”
Vừa nghe đến đó, trong lòng Cố Minh Tranh liền dâng lên dự cảm chẳng lành.
“103!”
Hệ thống nhỏ như bị điện giật, đơ mất vài giây rồi mới bật ra, giọng vẫn cố giữ vẻ nề nếp:
“Cố tổng, lúc này đang giai đoạn quan trọng lắm á, ngài đừng có bày trò nghen!””
Cố Minh Tranh lạnh giọng, “Không có gì. Gọi thử một tiếng thôi.”
Thiên Thần Nhỏ run như cầy sấy. Gọi thử cái kiểu gì mà nghe như chuẩn bị đem nó đi hầm rô ti luôn dị?!
“Biết rồi biết rồi!!”
Không dám chui về không gian nữa, Thiên Thần Nhỏ vội nấp bên cạnh, run run như chiếc lá mùa đông, “Tui ở đây canh cho được chưa? Ngài cần gì cứ SOS, tui tuyệt đối không chạy, không biến mất, không xù lông!”
Nó biết quá rõ, nếu làm hỏng chuyện, ký chủ mà nổi điên lên thì nó xác định nằm nồi cháo lòng thiên sứ vị tiêu cay nhiều hành luôn chứ chẳng đùa.
Có Thiên Thần Nhỏ ở lại giữ trận, Cố Minh Tranh mới tạm yên tâm một chút.
Dù vậy, cảm giác bất an trong lòng hắn vẫn cứ lởn vởn mãi không tan. Ngay khoảnh khắc đó, Tễ Nguyệt khẽ siết lấy tay Cố Minh Tranh, nhẹ giọng, “Tin tưởng ta được không? Chúng ta còn hẹn nhau, cùng nhau trở về uống rượu mà.”
Cố Minh Tranh cúi đầu, đối diện với đôi mắt sáng như sao kia, bỗng dưng thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Tễ Nguyệt lúc này mới quay sang Hàn Hữu, ánh mắt trong vắt, giọng điệu lãnh đạm mà rõ ràng:
“Thì ra đây là lý do sư phụ giấu ta bấy lâu. Hèn gì ta chưa từng được biết đến nơi này. Truyền thuyết về ‘Cửu Môn’… hoá ra là thật.”
485 tình yêu ghé thăm 💕


Leave a Reply