Khoái Xuyên – Chương 48

Chương 48: Tiểu sư thúc hôm nay chân yếu tay mềm (13)

Khi nãy, hai người họ ăn sáng xong cũng chưa qua bao lâu, cho nên Cố Minh Tranh chẳng thấy buồn ngủ. Thế nhưng ôm tiểu mỹ nhân đang an tĩnh trong lòng, chẳng biết từ khi nào mí mắt hắn dần trĩu xuống, hắn cũng theo đó mà thiếp đi lúc nào không hay.

Một giấc ấy, hai người ngủ thẳng tới tận chiều tà.

Tỉnh lại, Tễ Nguyệt mặt mày hớn hở, tâm trạng cực kỳ tốt. Y dính lấy Cố Minh Tranh không rời, ôm ôm cọ cọ, dịu dàng ngoan ngoãn, hỏi gì cũng gật đầu đồng ý.

Cố Minh Tranh cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường. Ở hiện thế quen với cường độ làm việc căng thẳng, giấc ngủ của hắn từ trước đến nay vẫn luôn chập chờn. Vậy mà mỗi lần ôm lấy Tễ Nguyệt, hắn đều có thể ngủ ngon lành như chưa từng biết đến mỏi mệt là gì.

Vừa đẩy cửa ra, Thanh Diệp đã nhào tới, bĩu môi oán trách, “Khó khăn lắm chúng ta mới được xuống núi, sao hai người lại ở trong phòng ngủ cả một ngày thế? Muội còn định lên gọi, nhưng tứ sư tỷ và lục sư huynh nhất quyết không cho!”

Tô Uyển Thu và Ôn Nhan đi theo phía sau, đồng loạt ho khan mấy tiếng; chẳng rõ là do gió, hay là đang cố nén cười.

Cố Minh Tranh mặt mày bình tĩnh, nghiêm trang gật đầu, “Ừ, lần sau muội vẫn phải nghe lời như vậy đấy.”

Tô Uyển Thu và Ôn Nhan biểu cảm thoáng cứng lại, sắc mặt thì vừa xấu hổ vừa kỳ lạ, không biết trong đầu đang tưởng tượng cái gì.

Tễ Nguyệt khẽ nhéo tay Cố Minh Tranh một cái, rồi mặt không đổi sắc chuyển sang chuyện chính, “Ôn Nhan, đã gửi thư chưa?”

Ôn Nhan gật đầu, “Con gửi rồi. Phía Võ Lâm Minh vẫn chưa có hồi âm. Nhưng mà, tiểu sư thúc, ta cứ giam Mạnh Thịnh và Thẩm Dao thế này liệu có ổn không? Lỡ người của Võ Lâm Minh lén tới cứu thì sao?”

“Không sao,” Tễ Nguyệt thản nhiên đáp, “Ta đã hạ thuốc trên người họ. Dù có trốn được, cũng sẽ tự quay về.”

Nghe vậy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Thanh Diệp lắc lắc bím tóc, má phồng lên, dậm chân nói, “Con mà biết sớm thì đã không trông họ cả ngày trời!”

Tễ Nguyệt bật cười, xoa đầu nàng, “Cảnh đêm ở Thanh Phong Thành khá đẹp, tối nay ra ngoài chơi một chuyến đi.”

“Dạ!” Thanh Diệp lập tức rạng rỡ, nhảy phắt đến kéo tay Tô Uyển Thu và Ôn Nhan, “Giờ đi luôn nha!”

Tô Uyển Thu và Ôn Nhan nhìn nhau bật cười, cùng gật đầu. Thế là cả nhóm rủ nhau ra phố, gác lại mọi phiền lòng phía sau.

“Đừng quá nuông chiều bọn họ,” Cố Minh Tranh vừa đẩy xe lăn vừa lắc đầu, “Lần này xuống núi là làm việc chính, không phải du ngoạn.”

“Làm chính sự mà thôi, ngươi cũng đâu cần lúc nào cũng mang dáng vẻ đại thù chưa trả đâu,” Tễ Nguyệt thản nhiên nói, “Đã bước chân vào giang hồ, quen sống giữa đao quang kiếm ảnh, thì càng phải biết trân trọng những khoảnh khắc bình yên để tận hưởng cuộc sống.”

Cố Minh Tranh cúi xuống, ánh mắt lấp lánh, “Tiểu sư thúc đang dạy bảo ta sao?”

Tễ Nguyệt hơi nhướng mày, mặt mũi của y nghiêm trang:

“Không phải dạy dỗ gì đâu, là rủ rê đấy. Trên đường làm chính sự, ta muốn ngắm cảnh đêm, cùng với thả hoa đăng. Ngươi đi cùng ta chứ?”

Cố Minh Tranh vuốt mái tóc dài mềm mượt kia, mỉm cười, “Vui lòng tuân lệnh.”

Tễ Nguyệt kéo hắn cúi xuống, hôn lên má một cái, cười dịu dàng, “Thưởng cho ngươi đó.”

Đêm buông, phố xá lên đèn rực rỡ. May mắn không ai để tâm đến hai người họ, mà có để ý thì cũng không ai lên tiếng làm phiền. Nhờ vậy, cả đoạn đường đều bình yên, họ giữ được tâm tình thư thả, cùng nhau dạo bước tới ven sông.

Dưới nước, thuyền hoa lững lờ trôi, bóng người thấp thoáng giữa ánh đèn, tiếng cười nói rộn vang. Trên cầu, dưới bến, dọc bờ sông đều là người qua lại, quán xá chen vai, tiếng rao hàng, tiếng đàn sáo hòa quyện náo nhiệt không ngừng.

Thanh Diệp reo lên một tiếng, tung tăng lao về phía trước, vừa thấy mặt nạ là chụp ngay lên mặt.

Tô Uyển Thu bất đắc dĩ đuổi theo trả tiền. Ôn Nhan vừa buông một câu “Để ta trông nó,” vừa tất tả chạy theo. Hai người nom chẳng khác gì ông bố bà mẹ trẻ trông đứa con nghịch ngợm.

Tễ Nguyệt nhịn không được khẽ bật cười. Quay sang dặn Thập Nhất và Thập Nhị, “Các ngươi cũng đi chơi đi. Nhớ giữ an toàn, gặp chuyện thì lập tức phát pháo tín hiệu.”

“Cảm ơn công tử!” Hai tiểu đồng tử hí hửng chạy biến đi như hai cơn gió.

Cố Minh Tranh tránh chỗ đông người, đẩy xe lăn cho Tễ Nguyệt chầm chậm tiến lên.

Tới bờ sông, Tễ Nguyệt với tay lấy một chiếc đèn hoa đăng, giơ lên trước mặt hắn lắc lắc. Ánh đèn dầu giữa hai người lập lòe ấm áp, phản chiếu trong mắt đều là luyến lưu không dứt.

Cố Minh Tranh trả tiền xong, vừa quay đầu lại đã thấy Tễ Nguyệt nhanh tay viết hai dòng chữ lên hoa đăng, rồi đặt xuống nước trước khi hắn kịp nhìn.

“Giấu kỹ vậy sao? Không cho ta xem à?” Cố Minh Tranh nhíu mày.

“Đúng vậy,” Tễ Nguyệt cong khóe môi, cười đến cong cả đôi mắt, “Không cho ngươi xem.”

“Vậy để ta vớt lại xem thử,” Cố Minh Tranh giả vờ cầm cây sào, định kéo chiếc đèn đang trôi.

“Không cho vớt!”

Tễ Nguyệt quýnh lên, lập tức nắm lấy tay hắn kéo lại. Cố Minh Tranh cũng không giãy, thuận thế nghiêng người, dang tay ôm lấy y, rồi cúi xuống hôn lên môi.

“Làm sao vậy? Người còn sợ ta nhìn thấy sao?” Cố Minh Tranh bất đắc dĩ cười khẽ.

“Đúng thế.” Tễ Nguyệt cong khóe môi, ý cười như vẽ, hàng mi cũng cong cong xinh đẹp. “Chính là không cho ngươi xem.”

Cố Minh Tranh khẽ “ừ”, cúi đầu ghé sát bên tai y, giọng trầm thấp như nhung phủ:

“Vậy để ta đoán, chắc chắn là có liên quan đến ta. Không lẽ người viết câu bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm?”

Tễ Nguyệt sững lại, đôi tai lập tức đỏ hồng, hừ nhẹ một tiếng đẩy hắn ra, “Không phải!”

“Vậy thì ta càng phải vớt về đọc xem.” Cố Minh Tranh giả vờ định đi lấy trường can, ra vẻ muốn lôi chiếc hoa đăng đang trôi xa vào tay.

“Không được vớt!”

Tễ Nguyệt quýnh lên, lập tức túm lấy tay hắn, kéo mạnh về phía mình. Ai ngờ hắn lại thuận thế xoay người, hai tay ôm trọn lấy y vào lòng, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi. Chuẩn xác mà sâu nặng.

Giữa đêm sông rực rỡ, vừa vặn có một chùm pháo hoa nở bừng trên trời, ánh sáng phản chiếu xuống mặt nước, long lanh như ngọc, phảng phất cũng nhuộm đỏ đáy mắt người kia.

Tễ Nguyệt chớp mắt, lập tức hiểu ra. Thì ra từ đầu đến cuối đều là hắn cố ý. Vì thế y hậm hực nâng mặt hắn lên, hung hăng cắn một cái lên môi.

“Lại cắn nữa?” Cố Minh Tranh dở khóc dở cười.

“Ừ, ta cứ cắn đó.”

“Bảo bối ơi, người cắn rách môi ta rồi.”

Tễ Nguyệt “a” lên một tiếng, nhìn thấy vệt máu ửng đỏ nơi môi hắn thì thoáng sửng sốt, gương mặt hiện lên vẻ hối lỗi. Y liền vươn người tới, cẩn thận liếm nhẹ nơi đó.

Cố Minh Tranh để mặc y cọ cọ, thỏa mãn ôm người vào lòng. Hai người cùng nhau lặng lẽ nhìn lên trời cao, nơi pháo hoa nở rộ từng chùm như vẽ.

Không phải ở ngai vàng cao cao tại thượng để nhìn non sông thiên hạ, mà là đứng bên bờ sông đông đúc náo nhiệt, bên cạnh người thương, cùng nhau ngắm pháo hoa.

Trong lòng hắn khẽ nghĩ, người đề nghị ngắm đèn hoa đêm nay, đúng là dịu dàng đến khiến người ta muốn giữ trọn cả đời.

Trời vừa sập tối, đoàn người chơi mệt cũng đã lục tục quay về khách điếm. Thanh Diệp ríu rít kể lại những chuyện mới mẻ, tay xách nách mang đủ thứ đồ ăn vặt và mặt nạ, hớn hở vô cùng.

Trên mặt Tễ Nguyệt vẫn còn vương ý cười nhàn nhạt, nhưng vừa đặt chân vào khách điếm, vành tai khẽ động, sắc mặt y lập tức trầm xuống, “Vào nhà!”

Mọi người cả kinh, nhanh chóng theo lệnh hành động, đóng sầm cửa lại.

Chỉ trong chớp mắt, bên ngoài mưa tên trút xuống như thác! Tiếng rít gió xé không trung, tựa như một trận mưa tầm tã sát khí.

Cố Minh Tranh giơ tay nhấc bàn ném chắn cửa, Tô Uyển Thu và Ôn Nhan lập tức lật bàn ghế chắn kín cửa sổ, “103! Bảo vệ Thanh Diệp bọn họ!”

“Rõ, Cố tổng!” Thiên Thần Nhỏ bay vèo ra khỏi không gian, nó thả một lớp chắn linh lực lên mấy người bọn họ.

Đúng lúc đó, từng dải xích lam mờ như tơ lụa bất ngờ quét ngang không trung, uốn lượn như sóng nước, mềm mại mà không mất phần uy lực. Ngọc xích lơ lửng giữa không, từng vòng khí kình vô hình cuộn tròn trước cửa, tạo nên một bức tường vững chãi như sóng bạc.

Tễ Nguyệt vung tay một cái, phần lớn mũi tên lập tức vỡ nát giữa không trung. Vài mũi lọt qua cũng nhanh chóng bị Tô Uyển Thu và Ôn Nhan hóa giải gọn gàng.

“Là người của Võ Lâm Minh.” Tễ Nguyệt trầm giọng, ánh mắt sắc lạnh ra hiệu, “Chuẩn bị ứng chiến.”

Mọi người đều bình tĩnh gật đầu, không chút hoảng loạn. Từ lúc Mạnh Thịnh bị bắt giữ, tin tức bị lan ra, ai nấy đều đã đoán trước được, đêm nay tất sẽ có động tĩnh.

Võ Lâm minh chủ nắm trong tay ba mảnh Liên Hoa Lệnh, còn nhóm Tễ Nguyệt lại giữ hai quân cờ quan trọng: Mạnh Thịnh và Thẩm Dao. Giết người diệt khẩu, e còn dè chừng Nam Sơn. Nhưng một đòn thăm dò là điều không thể tránh khỏi.

Quả nhiên, sau ba đợt mưa tên dồn dập, tiếng gió chợt im bặt. Kế tiếp, vài bóng người trầm trọng giáng xuống. Người dẫn đầu là một nam tử trung niên, dung mạo mang vài phần tương tự Mạnh Thịnh, khí thế nghiêm nghị sắc lạnh, mỗi bước đi đều như đè nặng cả khoảng sân.

Chỉ trong thoáng chốc, không khí trong nhà như bị ép xuống mấy tầng.

Thanh Diệp và hai tên hài đồng vừa nhìn thấy đã cảm giác như có tảng đá đè trên ngực, vô thức lùi lại mấy bước, sắc mặt cũng căng thẳng theo bản năng.

Tễ Nguyệt khẽ vỗ lên tay vịn xe lăn, nhẹ nhàng phất tay đánh tan luồng kình khí đang đè ép trong không gian. Giọng y thản nhiên mà điềm đạm, “Mạnh minh chủ giá lâm, không kịp nghênh đón, thất lễ rồi.”

“Nam Sơn tiểu sư thúc, Tễ Nguyệt công tử.”

Mạnh Hoài Nghĩa ánh mắt thâm sâu, đánh giá y một lượt từ trên xuống dưới, ánh nhìn thoáng biến đổi. Sau một hồi ngập ngừng, ông mới chậm rãi lên tiếng, “Năm xưa ta từng được lão nhân của Nam Sơn mời lên núi. Khi ấy ta có gặp ngươi, lúc đó ngươi cũng chỉ là một đứa nhỏ mà thôi. Thoắt cái hơn mười năm, nay ngươi cũng đã trưởng thành rồi.”

Lời tuy nhã nhặn, nhưng giọng điệu lại mơ hồ mang theo uy thế trưởng bối, rõ ràng có ý mượn thế chèn ép.

Tễ Nguyệt mỉm cười nhàn nhạt, thần sắc không đổi, bình thản đáp, “Mạnh minh chủ khi ấy cũng trẻ tuổi, phong tư y hệt như lệnh công tử hiện giờ.”

Câu nói như gió thoảng, nhưng ý châm chọc thì bén như dao,  y như cố tình nhắc đến Mạnh Thịnh, người vẫn đang bị trói cách đó không xa, ngụ ý rõ ràng: Giống như lệnh lang năm xưa, cũng chỉ là hạng người thích gây chuyện.

Lời Tễ Nguyệt vừa dứt, ý mỉa mai lập tức rành rọt. Nhất là khi Mạnh Thịnh hiện vẫn còn bị trói gọn trong phòng, chẳng khác gì một cái tát giáng thẳng vào mặt Võ Lâm Minh.

Quả nhiên, trong hàng người phía sau, đã có vài kẻ lộ vẻ tức giận. Nhưng Mạnh Hoài Nghĩa chỉ giơ tay ngăn lại, ông bình thản ngồi xuống ghế, giọng điệu thu liễm vài phần, “Năm đó ta tuy trẻ, nhưng cũng không giống tên đấy. Không phải hạng ngày ngày gây chuyện sinh sự, tự rước họa vào thân.”

Bên cạnh, Cố Minh Tranh lặng lẽ thu kiếm, đứng sát bên Tễ Nguyệt, ánh mắt bình thản nhưng sát khí không giấu, âm thầm ra hiệu cho Tô Uyển Thu.

Ôn Nhan nhanh nhẹn kéo mấy đứa nhỏ lui về sau, nhẹ nhàng trấn an. Tô Uyển Thu nhận được chỉ ý, lập tức xoay người rót nước ấm, chậm rãi bưng lên vài chén trà thơm, lần lượt đặt lên bàn.

Mùi trà lan tỏa, hơi nước lượn lờ, không khí giữa hai bên cũng nhờ đó dịu xuống một chút.

Mạnh Hoài Nghĩa nâng chén, đảo mắt quét qua một lượt đám đệ tử trẻ tuổi, nửa cười nửa không:

“Mấy vị sư điệt của tiểu sư thúc đều là nhân tài hiếm thấy, khí cốt bất phàm. Không hổ là Nam Sơn danh môn.”

Tễ Nguyệt dứt khoát đáp, “Đương nhiên.”

 Một chữ, ngắn gọn, kiêu ngạo, không hề tỏ ra khiêm tốn.

Mạnh Hoài Nghĩa nghẹn họng, chỉ có thể vỗ bàn, vẻ mặt ông dần mất kiên nhẫn, “Được rồi, nể mặt lão sư phụ ngươi, ta không so đo mấy lời vặt vãnh. Con trai ta đâu rồi?”

Tễ Nguyệt nâng chén trà, thổi nhẹ một cái.

Ôn Nhan tiếp lời, “Minh chủ, chúng ta đã nói rõ trong thư rồi. Nếu muốn đưa công tử về, phiền ngài mang theo Liên Hoa Lệnh đến để trao đổi.”

Mặt Mạnh Hoài Nghĩa trầm xuống, đầu ngón tay gõ gõ mặt bàn, phát ra âm thanh cộc cộc đầy áp lực. 

Tễ Nguyệt không mảy may để ý, y nhàn nhã đưa chén trà vừa thổi nguội cho Cố Minh Tranh, rồi kéo hắn ngồi xuống bên cạnh nghỉ ngơi. Sau đó, y lại rót cho mình một chén khác.

Cố Minh Tranh nhận lấy, hắn uống một hơi cạn sạch, vừa uống vừa thuận miệng hỏi, “Đói không?”

Tễ Nguyệt suy nghĩ rồi gật đầu, “Cũng hơi đói.”

Dù sao hai người họ buổi tối chỉ lo thân mật, ngắm đèn xem pháo hoa, cơm nước gì đó lại quên mất.

Tô Uyển Thu ở bên cười nói, “Lúc nãy ra ngoài đệ đã dặn chưởng quầy giữ phần, để đệ đi mang lên.”

Bọn người Võ Lâm Minh ban đầu còn tưởng hắn chỉ đang đùa. Ai ngờ chỉ một lát sau, Tô Uyển Thu thật sự bưng thức ăn lên, từng đĩa từng chén tinh tươm, khiến họ trố mắt nhìn nhau — chẳng lẽ đến đây để ngồi ăn cơm?

Mạnh Hoài Nghĩa cười lạnh vài tiếng, “Đúng là một đám tiểu bối.”

Cố Minh Tranh đặt chén xuống, bình tĩnh tiếp lời, “Mạnh minh chủ và lệnh công tử quả là cha con. Một người sáng sớm đến phá giấc mộng, một người giữa đêm tới quấy giấc nghỉ.”

Tễ Nguyệt gật đầu phụ họa, thái độ vô cùng nghiêm túc, “Chính xác.”

Chính xác cái gì chứ!

Người Võ Lâm Minh nhìn hai người nhẹ nhàng tự tại ngồi đó vừa ăn vừa nói cười, một người gắp một đũa, một người uy một thìa, phối hợp thân mật, không coi ai ra gì. Tận mắt chứng kiến, đám người bên kia cảm thấy ba quan của mình đều sắp sụp đổ.

Người phái Nam Sơn bọn họ, ăn cơm đều là như vậy đó hả?

Nghĩ đến nhi tử nhà mình suốt ngày dây dưa với Thẩm Dao kia, trong lòng càng thêm khó chịu. Ông nheo mắt lại, giọng mang theo nghi ngờ xen lẫn dò xét:

“Rốt cuộc là mối quan hệ của hai ngươi là gì?”

Thế giới này lo yêu đương ngọt ngào thôi ~ Thế giới sau… tui nâng level, nên sẽ hơi bị kích thích nha! (づ ̄3 ̄)/

485 tình yêu ghé thăm 💕

Leave a Reply

Leave a Reply

Discover more from Lorelei's private corner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading