
Chương 8: Váy ngắn
Hà Lạc liếc mắt thấy Tấn Viễn vừa rồi đứng dậy, áo sơ mi đen ôm sát lưng quần jean, lộ ra phần eo thon gọn, đường cong chặt chẽ quyến rũ không chỗ chê. Trong đầu cậu chàng nghĩ thầm, chẳng lẽ khi nãy quần tên này bị tuột, nên hắn mới đứng lên để kéo chỉnh lưng quần thôi ấy hả???
Trí tưởng tượng còn chưa kịp bay xa, cậu ta đã thấy Trần Hàm được mấy cô đồng nghiệp nữ bàn bọn họ mời vào chung vui. Vừa thấy Trần Hàm đi tới, Hà Lạc lập tức hiểu ra vấn đề, Tấn Viễn quay trở về bàn để gây ấn tượng với cấp trên đây mà.
Trần Hàm bưng ly rượu tiến lại bàn bọn họ, mọi người quanh bàn đồng loạt đứng dậy nâng ly với cô. Cô nhìn hai người Tấn Viễn và Hà Lạc bị kẹp ở trung tâm của một bàn toàn là đồng nghiệp nữ, không khỏi bật cười:
“Hai cậu đúng là có phúc phần nha~.”
Áp lực công việc ở Hạc Thành rất lớn, cho nên doanh số nhân viên nữ của công ty vốn không nhiều, nữ độc thân lại càng hiếm có khó tìm. Vậy mà một bàn này, gần như hội tụ một phần ba số nhân viên nữ độc thân của tất cả các bộ phận trong công ty.
Nhìn góc độ nào cũng thấy, đây là đãi ngộ đặc biệt chỉ dành cho hai người họ rồi.
Chỉ tiếc là, hai chàng trai trẻ nhận được phúc lợi đặc biệt ấy, lại hoàn toàn không ý thức được điều đó.
Dù cho họ có được cả bàn chị em phụ nữ lia mắt thả thính đi nữa, thì họ cũng chỉ xem đấy đều xuất phát từ sự hào sảng thân thiện giữa đồng nghiệp với nhau.
Lúc này, một cô nàng mạnh dạng lên tiếng:
“Chị Trần ơi, được ngồi cùng bàn với Tấn Viễn với Hà Lạc, thì người may mắn phải là bọn em mới đúng.”
Trần Hàm ngẩn ra một giây, rồi cũng cười đáp:
“Ờ, các cô nói vậy cũng đúng.”
Hà Lạc thì khỏi phải bàn, một tiểu soái ca trời sinh đã được lòng chị em, cộng thêm cả dung mạo yêu diễm của người đẹp Tấn Viễn nữa.
Ngồi chung bàn với bọn họ, dù mấy món ăn có vô vị đến đâu đi nữa, thì nhìn hai người kia thôi, mấy chị em ai nấy cũng đều thấy ngon miệng rồi.
Trần Hàm nâng ly rượu, mặt mày tươi rói đùa:
“Bây giờ chị em phụ nữ ai nấy cũng dạn dĩ thật nha. Bọn đàn ông các cậu phải cẩn thận đó.”
Tấn Viễn bình tĩnh đáp:
“Giám đốc Trần cứ đùa.”
“Tôi có nói đùa hay không thì phải hỏi mấy cô gái này.” Trần Hàm thuận tay khoác hờ lên vai một cô nhân viên, cười vui vẻ.
Các chị em đồng nghiệp thấy thế cũng cười rộ lên:
“Chị Trần này, bọn em có lòng mà không có gan ấy chứ~.”
“Chuyện này thì tôi chịu.” Trần Hàm cũng tung hứng rất tự nhiên, “Cơ hội thì phải tự mình giành lấy, chứ không ai giúp nổi đâu.”
Đối với tâm tư nho nhỏ của mấy chị em, cô nhìn là hiểu ngay. Nhưng cô cũng chỉ có thể pha trò khuấy động không khí, chứ không đứng về phe nào cả. Nói xong, Trần Hàm nhớ ra chuyện vừa bị gọi:
“Hồi nãy nghe mấy đứa gọi chị từ xa, sao? Có gì vui muốn chia sẻ à?”
Một vị đồng nghiệp nữ thất thời, liền nhanh chóng nhường chỗ cho Trần Hàm:
“Chị Trần, bọn em muốn hỏi một xíu… chuyện Giang tổng đi xem mắt, là thật ạ?”
Trần Hàm thuận thế ngồi xuống, cô lia mắt một vòng khắp bàn tròn, cười mà như không:
“Sao? Tấn Viễn với Hà Lạc vẫn chưa đủ, bây giờ các cô còn nhắm hẳn đến chiếc ghế phu nhân chủ tịch luôn rồi à?”
“Không có mà~” mấy cô gái vội xua tay giải thích, “Bọn em chỉ tò mò thôi. Vị tiểu thư nào lại có thể khiến Giang tổng chịu đi xem mắt vậy? Chắc phải là nhân vật tai to mặt bự lắm nhở?”
Nói thì nói vậy thôi, chứ đa số mấy cô gái trong lòng vẫn hơi chua. Con gái ai mà chẳng có tâm hồn mơ mộng, ai mà chưa từng mơ mình được một anh tổng tài bá đạo nhào vô yêu say đắm chứ.
Mà kiểu người như Giang Hạc, tuổi còn trẻ đã một tay dựng nên cơ đồ. Dáng dấp và gương mặt của anh còn vô cùng bảnh bao tuấn tú, hơn hẳn mấy ngôi sao trong giới giải trí.
Bảo anh ấy thỏa mãn hình tượng “bá đạo tổng tài” trong lòng chị em phụ nữ thật không ngoa tí nào.
Huống hồ, tính cách của anh lại còn nho nhã lịch thiệp, đừng nói là đám nhân viên nữ trong công ty, ngay cả bên ngoài cũng xem anh ấy là nam thần trong mộng của bao cô đấy.
Trước khi thông tin Giang Hạc đi xem mắt bị chứng thực, mọi người còn có thể mơ mộng hão huyền, nhưng lỡ đâu vào một ngày đẹp trời, ông chủ của bọn họ là bông đã có chậu thì sao?
Bây giờ đột nhiên nghe nói nam thần trong lòng mình cũng phải đi xem mắt, ai nấy đều không khỏi tò mò, cào gan cắn phổi muốn biết: rốt cuộc người có thể lọt vào mắt xanh Giang tổng sẽ trông như thế nào.
“Đương nhiên là thật. Tôi tận mắt nhìn thấy mà, sao có thể là tin vịt được.” Trần Hàm vén sợi tóc bên tai, chậm rãi kể lại:
“Hai hôm trước, tôi có hẹn bàn công việc với một đối tác ở nhà hàng Tây bên Tây Thành, đúng lúc thì đụng phải hai người họ.”
Nói đến đây, cô cố ý dừng lại để uống một ngụm nước, làm cho cảm xúc của cả bàn ai nấy đều hồi hộp.
Thấy mấy chị em phụ nữ đều nóng lòng muốn biết, Trần Hàm mới bật cười:
“Đừng hồi hộp như vậy. Cô bé ấy cũng đâu phải thần thánh phương nào đâu. Ẻm là đàn em khóa dưới của tôi, bây giờ đang làm luật sư ngành dây chuyền sản xuất. Năng lực làm việc thì khỏi chê, ngoại hình cũng rất được. Tuy không nghiêng nước nghiêng thành như kiểu minh tinh trên TV, nhưng chắc chắn không tệ đâu.”
“Thế… họ có thành đôi chưa ạ?” Một cô đồng nghiệp lên tiếng, hỏi hộ tiếng lòng mọi người.
“Cái này thì tôi không rõ.” Trần Hàm lắc đầu, “Bàn của tôi cách bàn họ cũng khá xa, nên không nghe được họ nói gì hết. Nhưng mà tôi thấy Giang tổng thường xuyên rót rượu với cắt bít tết cho cô ấy, chắc là nói chuyện với nhau cũng hợp rơ lắm.”
Trần Hàm còn đang kể chuyện rất khí thế, chưa kịp dứt lời đã bị một trận loảng xoảng cắt ngang.
Ly thủy tinh bị va vào mép bàn, vang lên vài tiếng “leng keng” giòn tan.
Tấn Viễn cầm khăn giấy đứng dậy, hắn hơi cúi người:
“Xin lỗi, tôi lỡ tay làm đổ ly rượu.”
Với gương mặt xinh đẹp này của hắn, ai mà nỡ trách. Cả bàn nữ đồng nghiệp lập tức xua tay:
“Không sao không sao, có bị đổ rượu lên người không?”
Mép áo sơ mi của hắn dính chút rượu, may là mặc áo đen nên nhìn không rõ lắm. Tấn Viễn lấy khăn giấy chấm chấm vài cái, xem như xong chuyện.
Thấy hắn không sao, mọi người lại quay về tiếp tục hóng chuyện với Trần Hàm:
“Bé hậu bối của tôi á, không phải kiểu đẹp chấn động, nhưng em ấy có một ưu điểm mà nhiều minh tinh không có.”
Trần Hàm vừa nói vừa giơ tay làm động tác, “Chính là cặp chân dài của ẻm. Phải gọi là hoàn hảo không chỗ chê, vừa thon vừa trắng, đường cong mướt rượt. Em ấy mà mặc đồ bó sát một cái, là không ai cưỡng được tầm mắt luôn.”
Trong lúc mấy chị em phụ nữ đang buôn chuyện trên trời dưới đất, đám đàn ông cũng chẳng rảnh rỗi.
Họ tụm lại thành nhóm nhỏ, vừa ăn vừa bàn về kỹ thuật, nào là debug, server, framework đủ thứ. Tính ra, cả dãy này đều là bọn mọt máy tính, chẳng mấy chốc quanh chỗ ngồi của Tấn Viễn đã đứng thêm mấy người.
Mọi người mồm năm miệng mười thảo luận phương trình rồi mã code, Tấn Viễn thỉnh thoảng cũng góp vui vài câu, không khí giữa đồng nghiệp bọn họ trông hết sức hòa hợp.
Trong lúc đang nói chuyện, Trần Hàm cũng sẽ vô thức liếc sang chỗ của Tấn Viễn. Thấy hắn hòa nhập với mọi người không tệ, cô mới yên tâm mỉm cười.
Buổi liên hoan kéo dài tới tận chín giờ tối mới tan.
Ra khỏi nhà ăn, Hà Lạc với Tấn Viễn sóng vai đi bộ cho tiêu cơm.
“Mày hôm nay ghê nha,” Hà Lạc chọc ghẹo hắn, “Không chuồn êm giữa chừng luôn, có tiến bộ á bạn tao.”
Tấn Viễn trả lời qua loa:
“Nhà hàng này nấu ăn cũng được.”
“Ờ thì cũng cũng đi, nhưng không ngon bằng lần trước.” Hà Lạc ngẫm nghĩ về mùi vị, rồi thật lòng nhận xét.
“Hay là do mày lâu rồi không ra ngoài ăn chung với người khác, nên mới thấy ngon.”
Tấn Viễn thuận miệng đáp:
“Chắc vậy.”
“Vậy sau này chịu khó đi tiệc liên hoan nhiều vào. Không thì mày sẽ lỡ mấy dịp được ăn ngon như vậy đấy. Dù sao cũng đâu tốn cắc nào đâu.”
“……”
Bọn họ rời đi không lâu, nhân viên phục vụ liền tới dọn bàn. Nhìn đĩa đồ ăn bị cắt nát nhừ thành từng miếng vụn trên đĩa, chỉ biết cạn lời.
Từ chỗ nhà hàng về đến chung cư cũng hơi xa, lúc Tấn Viễn mở cửa nhà thì đã gần mười giờ.
Tấn Tĩnh mặc đồ thể thao, đang tập yoga giữa phòng khách. Thấy em trai của mình nay về nhà sớm, có hơi chút ngạc nhiên:
“Hôm nay không tăng ca à?”
“Không. Công ty liên hoan.”
Tấn Viễn thay giày thành dép đi trong nhà, rồi tiến thẳng vào bếp rửa một quả táo, vừa gặm vừa bước ra.
Tấn Tĩnh nhìn hắn, hỏi:
“Hiếm nha, lần đầu chị thấy em chịu đi liên hoan với đồng nghiệp đó. Thế nào, có ai tiếp cận em không?”
“Cũng có…”
Tấn Viễn cắn quả táo, nhớ lại trong bữa tiệc hình như có mấy giọng nữ nói chuyện với hắn cả một khoảng thời gian, nhưng hắn cũng không chú ý nghe rõ.
Tấn Tĩnh muốn cạn lời với cậu em:
“Cái gì mà ‘cũng có’. Có ai tới xin WeChat em không? Hay là em cũng không để ý?”
“Không để ý.”
Tấn Viễn lôi điện thoại ra, chuyển một trăm đồng vô một tài khoản ngân hàng, rồi mới nói tiếp:
“Có mấy đồng nghiệp kéo tui vô thảo luận mấy cái lập trình code.”
Tấn Tĩnh trợn trắng mắt:
“Gì vậy trời, tan làm rồi mà còn thảo luận công việc nữa hả mấy cha? Bảo sao dân lập trình lúc nào cũng hói đầu, rồi còn ế vợ.”
Tấn Viễn giơ tay nắm mái tóc đen dày của mình cho Tấn Tĩnh xem:
“Bà đừng có tin mấy lời nhảm trên mạng. Thực tế, đa số lập trình viên đều không bị hói, tóc còn nhiều nữa là đằng khác.”
Hắn dừng lại, rồi tỉnh bơ nói thêm vào:
“Với lại bà cũng chưa có người yêu, em gấp làm cái gì?”
Một câu như đâm thẳng vô tâm can Tấn Tĩnh. Cô đổi tư thế yoga, nghiến răng:
“Chị bây không có, là do không chịu tìm. Còn mi không có, là từ đó tới giờ không có hai chữ yêu đương trong từ điển! Bởi, em cứ như vậy, thì có mà sống cô độc đến già!!!”
Tấn Viễn lười cãi cọ với chị gái. Ăn xong quả táo, hắn ném lõi vào thùng rác, tiện miệng nhắc luôn:
“Động tác đó sai rồi. Với lại tập yoga mà hô hấp không vững, không chỉ khó vô đúng tư thế, mà còn dễ đau tim, gây nghẽn mạch, dẫn tới đột tử đó bà.”
Tấn Tĩnh cứng đờ người, nằm gục luôn trên thảm yoga:
“Mi nói thiệt hả?”
Tấn Viễn nhún vai:
“Ai biết. Baidu nó viết vậy á.”
“……”
Tấn Tĩnh tức đến mức muốn bật dậy đập cho đứa em trai một trận, nhưng nghĩ lại giờ nó cao hơn mình cả khúc, đánh không lại, đành nằm lì trên thảm:
“Bây giờ em chẳng còn chút nào giống hồi nhỏ nữa, lúc nhỏ dễ thương biết bao nhiêu…”
Tấn Viễn kiểm tra lại khung hội thoại WeChat, cả ngày vẫn không thấy tin nhắn gì mới. Nghe bà chị than xong, hắn đi đến gần, cúi xuống hỏi:
“Hai ơi, nhà mình có cái đầm ngắn nào không?”
Một tiếng “Hai ơi” hiếm hoi của hắn, khiến cả người Tấn Tĩnh nháy mắt nổi da gà:
“Em tính làm gì?”
“Mượn xíu.”
Tấn Tĩnh mở ra phòng ngủ, kéo em trai đến trước tủ quần áo, lầm bầm:
“Mặc đồ nữ mới được một lần, mà giờ mi nghiện luôn rồi hả?”
Tấn Viễn bình tĩnh lục tủ:
“Quần áo được phát minh ra là để cho người mặc, phân nam nữ làm gì.”
Đối diện với lời biện hộ của em trai, Tấn Tĩnh cũng lười vạch trần. Cô nàng chỉ nở một nụ cười công nghiệp thuận theo ý hắn:
“Ừ rồi, em trai chị nói cái gì cũng đúng hết.”
Tủ đồ của Tấn Tĩnh khá hỗn tạp, Tấn Viễn tìm hồi lâu mới chọn được một cái đầm vừa ý. Cầm chiếc đầm lên, hắn chẳng buồn để ý vẻ mặt của bà chị, đi thẳng vào nhà tắm để thay.
Khi hắn bước ra, vì quá tò mò nên Tấn Tĩnh đã ló đầu ra nhìn trộm. Vừa liếc một cái, mặt cô nàng liền đỏ bừng.
Chiếc đầm ngắn đó quá gợi cảm, quá ôm dáng, đến mức chính bản thân cô là người mẫu, còn hiếm khi dám mặc. Vậy mà thằng em cô lại không suy nghĩ gì, cứ thế mà mặc vào người.
Làn da của hắn trắng nõn nà, phối hợp với dáng người hoàn hảo không tỳ vết, khiến cho chiếc đầm ấy ôm trọn mọi đường cong. Nếu cô không biết người trước mặt là đàn ông, thì chắc tưởng vưu vật nhân gian từ đâu xé sách bước ra, làm cho người khác mặt đỏ tim đập.
Vậy mà Tấn Viễn lại vô tư không hề hay biết, còn chăm chú kéo tà váy lên cao, gần như đến sát mép đùi, miễn cưỡng lắm mới không để lộ gì cả.
Hắn quay qua hỏi chị gái vô cùng nghiêm túc:
“Bà, bà nhìn thử coi, tui mặc vậy có show ra được chân mình dài hong?”
Tác giả có lời muốn nói:
Chắc ẻm quên là ẻm cao 1m88 😀
481 tình yêu ghé thăm 💕



Leave a Reply